Tôi Đã Kết Hôn Với Công Tước Điên Rồ, Kẻ Đã Giết Chồng Tôi. - Chương 30

“Nhờ có sự tốt bụng của tiểu thư mà tôi mới được ngắm nhìn thủ đô và mua vài thứ cần thiết cho Leonina. Một lần nữa xin cảm ơn tiểu thư.”

Hai ngày sau, trước khi Jenin trở về nhà, tôi lại mời cô ấy đến thêm một lần nữa.

Tôi những tưởng người vốn chẳng mặn mà gì với chuyện này như Cassion sẽ tỏ vẻ khó chịu, nhưng thấy anh ấy thốt ra câu ‘Không sao’ với nét mặt có phần nhẹ nhõm, tôi lại ngỡ anh đã thay đổi suy nghĩ về cô ấy. Thế nhưng rốt cuộc anh lại chẳng xuất hiện trong buổi trà chiều của chúng tôi, lấy lý do có việc bận với hoàng tử.

“Mưa bão tầm tã như thế mà tiểu thư vẫn đi tham quan thủ đô sao?”

“Mưa ở thủ đô chẳng ăn thua gì đâu tiểu thư ạ.”

Dù mưa đã gần như tạnh hẳn nhưng đường xá vẫn còn lầy lội, thế nên tôi mới mời cô ấy đến dinh thự Công tước thưởng trà riêng, đồng thời trò chuyện với Jenin bằng giọng điệu thoải mái.

Chúng tôi thân thiết với nhau rất nhanh, và cuộc tán tán gẫu diễn ra vô cùng vui vẻ.

“Mà này, phu nhân đã nghe thấy những lời đồn gần đây chưa? Mấy thương nhân ngoài phố hiện giờ chẳng nói chuyện gì khác ngoài Công tước đại nhân và phu nhân đâu.”

“…Tôi chưa nghe nhưng cũng đoán được phần nào rồi.”

“Ôi không, không phải như phu nhân nghĩ đâu. Họ đang nói những lời rất tốt đẹp đấy ạ!”

Thấy tôi nhấp ngụm trà với vẻ mặt ỉu bảo, Jenin vội vàng xua hai tay xua tay phủ nhận.

Chẳng lẽ không phải là mấy câu kiểu như: ‘Mụ ta kết hôn với tên Công tước điên rồ rồi cũng phát điên theo, đến mức từ bỏ cả cha mẹ’ sao?

“Họ bảo rằng dù lượng mưa năm nay lớn hơn năm ngoái, nhưng nhờ có công trình mở rộng đập nước mà không chỉ các tỉnh lẻ mà cả thủ đô cũng không bị thiệt hại mấy! Mấy người thương nhân vui mừng khôn xiết vì năm nay không bị lũ lụt làm ảnh hưởng, có thể bắt đầu buôn bán lại ngay lập tức.”

Thực ra, mấy hôm nay sáng nào quản gia cũng mang hoa vào cho tôi, bảo rằng người dân thường đến trước cổng dinh thự đặt lại để bày tỏ lòng tưởng nhớ và biết ơn. Tôi chỉ bảo ông ấy cứ tiện đâu đặt đấy chứ cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.

“Chỉ có thế thôi sao? Có vẻ Jenin chỉ chọn toàn chuyện tốt để kể cho tôi nghe nhỉ.”

“Không, thật đấy ạ! Mọi người đã mong mỏi các biện pháp phòng chống lũ lụt từ lâu lắm rồi, nhưng hầu hết giới quý tộc vào mùa này chỉ biết trốn trong các dinh thự an toàn chứ chẳng chịu bước chân ra ngoài… Chỉ có gia đình Công tước là những người đầu tiên thực sự nghĩ cho người dân thường.”

Tôi nhìn chậu hoa hôm nay được đặt trên kệ phía sau Jenin. Nếu đây là những bông hoa đong đầy sự chân thành, biết ơn và an ủi, thì tôi lại thấy có chút áy nấy. Dù sao thì tôi cũng đã từng suýt chút nữa vứt chúng đi.

“Nhưng có vẻ không phải thương nhân nào cũng ăn nên làm ra. Ở đâu ấy nhỉ… Hình như là một cửa hàng cao cấp chuyên bán đồ ngoại nhập, nghe nói họ đã phải đóng cửa hoàn toàn vì gặp sự cố trong khâu phân phối? Ai ai cũng bàn tán xôn xao vì cửa hàng đó vốn nổi tiếng đắt đỏ lại còn quảng cáo rầm rộ nữa.”

Dù tôi không đáp lại nhiều nhưng Jenin vẫn liến thoắng không ngừng. Tôi nhận ra ngay đó là cửa hàng có liên quan đến công việc kinh doanh của Đệ nhất Hoàng tử, liền kín đáo giấu nụ cười vừa hé mở sau tách trà.

“Chà, cuộc đời đâu phải lúc nào cũng suôn sẻ. Dù sao thì không có ai trở thành nạn nhân của lũ lụt cũng là điều may mắn rồi.”

“Tất nhiên rồi ạ. Danh tiếng của Công tước đại nhân so với trước đây đã thay đổi rất nhiều. Vốn dĩ đã có nhiều lời đồn thổi về mối quan hệ mặn nồng giữa hai người, nhưng giờ đây mọi người đều nghĩ rằng có lẽ ngài ấy là một người tốt bụng, khác hẳn với những lời đồn đại ác ý.”

Có vẻ như những nỗ lực đi hẹn hò ngoài phố của chúng tôi đã đơm hoa kết trái. Tuy có một chút… sự cố ngoài ý muốn liên quan đến gia đình tôi, nhưng tôi thấy tự hào vì mọi chuyện đang tiến triển đúng như dự đoán.

“Nhưng mà Công tước đại nhân khi tôi gặp trực tiếp thì hơi…”

“Hả?”

“Ứ, không, không có gì đâu ạ.”

“Không sao đâu Jenin, cứ tự nhiên nói đi. Cần tôi rót thêm trà không?”

Gì thế này, lẽ nào giữa hai người họ có ân oán ngầm gì mà tôi không biết sao? Sự tò mò bất ngờ nổi lên, tôi vừa gặng hỏi vừa rót thêm trà vào tách đã cạn của Jenin. Sau khi nhấp một ngụm rồi đảo mắt quanh quất, Jenin mới tiếp tục. Cô ấy trông có vẻ là một người vui vẻ và tốt tính, nhưng lại không phải tuýp người biết giữ kẽ.

“Trông ngài ấy có chút đáng sợ ạ. Ý tôi là, dẫu sao ngài ấy cũng là anh hùng chiến tranh mà. Tôi chỉ muốn nói là ngài ấy có một uy áp nhất định thôi, chứ không phải tôi đang nói xấu đâu… Có lẽ ngài ấy chỉ dịu dàng với một mình Phu nhân thôi nhỉ?”

“Ờ… hả?”

“Người thực sự tuyệt vời phải là Phu nhân mới đúng! Mọi người ngoài phố cứ liên tục tán thưởng Công tước đại nhân, làm tôi thấy hơi, chỉ một chút xíu thôi, bất bình thay cho phu nhân! Thực ra tôi nghe nói chính Phu nhân mới là người đầu tiên đề xuất việc xây dựng đập nước này!”

“Đúng là vậy… Nhưng tiền bạc đều là do Cassion kiếm ra cả đấy chứ.”

“Tấm lòng vẫn quan trọng hơn tiền bạc chứ ạ! Ngay từ ở trường đua ngựa, tôi đã nhận ra phu nhân là một người ấm áp và tốt bụng đến nhường nào rồi. Chắc chắn là nhờ có một người như phu nhân bên cạnh nên Công tước đại nhân mới trở nên mềm mỏng hơn đấy. Chứ làm gì có ai dám gay gắt trước mặt Phu nhân cơ chứ?”

“Ừm, Jenin này.”

“Nếu có ai như thế thật thì phu nhân cứ bảo tôi nhé. Cho dù tôi chẳng giúp được gì nhiều…”

“Jenin à, cô đang phấn khích quá rồi đấy. Uống thêm tách trà nữa đi.”

Tôi thì không thể đồng tình với quan điểm tấm lòng quan trọng hơn tiền bạc được. Tiền bạc vẫn quan trọng hơn chứ. Cho dù có bao nhiêu tấm lòng đi chăng nữa mà không có tiền thì cũng chẳng làm được gì.

Với tư cách là một kẻ từng suýt soát làm ăn mày, tôi không thể nào cảm thông cho cảm xúc mãnh liệt đó của Jenin, nhưng nhìn đôi mắt long lanh ấy, tôi lại chẳng thốt nên lời.

Người ta đang khen ngợi ngay trước mặt mà lại đi phủ nhận thì thật thiếu lịch sự. Hơn nữa, thực tế tôi đâu phải người xấu, và ở thời điểm này thì tôi cũng khá là đáng ngưỡng mộ đấy chứ.

“Cảm ơn cô vì đã nói những lời tốt đẹp như vậy, Jenin. Sau đám tang tôi có chút ủ dột, nhưng hôm nay được trò chuyện thế này và nghe những tin tức tốt lành khiến tâm trạng tôi tốt lên nhiều rồi.”

“Tôi rất vui khi nghe vậy, thưa Phu nhân. Tôi thực sự hạnh phúc vì có thể giúp ích được phần nào.”

Khi tôi mỉm cười rạng rỡ, đôi gò má trắng ngần của Jenin ửng hồng. Liệu tôi có quyền được ngắm nhìn khuôn mặt thẹn thùng và hạnh phúc đó thay cho nam chính Cassion không nhỉ?

Cảm giác có chút kỳ lạ, nhưng tôi lại nghĩ, có sao đâu cơ chứ?

***

“Người phụ nữ đó đi rồi à?”

“Jenin sao? Cô ấy mới về cách đây không lâu… Nếu anh có điều gì muốn nói thì để tôi gọi xe ngựa bảo cô ấy quay lại nhé? Chắc là chưa đi xa đâu.”

“Nói năng nhảm nhí gì thế. Tôi chỉ hỏi vì lo phu nhân lại nằng nặc đòi giữ cô ta ở lại dinh thự của chúng ta một hai ngày thôi.”

“Sao anh lại ghét cô ấy đến thế nhỉ? Cô ấy giống như một chú hươu nhỏ đáng yêu vậy mà.”

“Trên đời này làm gì có ai thích người lạ ở lại nhà mình cơ chứ? Mà nếu phu nhân định nói từ đáng yêu, thì phu nhân…”

Không lâu sau khi Jenin rời đi, Cassion cũng hoàn thành cuộc trò chuyện với Đệ nhị Hoàng tử ở hoàng cung và trở về. Vừa về đến nơi, anh vừa cởi áo khoác vừa đảo mắt nhìn quanh, chỉ đến khi nghe tin Jenin đã về thì nét mặt mới giãn ra rồi ngồi xuống đối diện với tôi.

Đang tính ngăn anh với tay lấy bình trà cũ để đi pha một tách trà ngọt hợp khẩu vị thay cho tách trà đắng ngắt vừa uống với Jenin, thì câu nói của anh bỗng ngập ngừng rồi dừng lại.

“Sao thế? Nói nốt câu vừa rồi đi chứ. Anh không biết một trong những điều khiến người ta phát điên nhất là nói dở chừng sao?”

“Không. Không, tôi. Tôi… Tôi điên mất thôi.”

“Cái gì cơ?”

“…Tôi điên thật rồi.”

Đúng lúc tôi định đặt tách trà mới pha xuống trước mặt anh, thì anh lại đập mạnh đầu xuống mặt bàn. May mắn là tôi vẫn chưa kịp đặt tách trà xuống.

“Sao thế này?! Anh điên thật đấy à?”

“Hà.”

Anh giương mắt nhìn tôi với cái trán đỏ ửng, sau đó giật lấy tách trà ừng ực uống cạn trong một hơi. Anh bị làm sao thế không biết?

“Anh đã có một cuộc trò chuyện không mấy dễ chịu với Điện hạ sao? Không, mà anh đập đầu mạnh đến mức nào thế hả?”

Tôi đứng dậy khỏi chỗ ngồi đối diện, tiến lại gần bên anh, xoa xoa cái trán không chỉ đỏ ửng mà còn hơi ấm và sưng lên một chút khi chạm vào. Cassion giật mình nảy người khi tay tôi chạm vào anh. Chắc là đau lắm đây. Chà, mặt bàn làm bằng đá cẩm thạch cơ mà, lúc nãy còn phát ra một tiếng ‘bốp’ rõ to nữa chứ.

“…Không, chẳng có tin tức gì xấu cả. Tôi mừng là trông phu nhân có vẻ đã phấn chấn hơn đôi chút.”

“Đừng có đánh trống lảng. Tôi đã lấy lại tinh thần từ lâu rồi.”

“Mấy ngày nay trông phu nhân ủ rũ một cách bất thường đấy thôi. Còn việc xây đập nước…”

“Đang nhận được những phản hồi tốt từ dân chúng chứ gì? Tôi biết rồi. Tôi nghe nói danh tiếng của anh và Đệ nhị Hoàng tử cũng được cải thiện nữa.”

“…Nhưng việc thương mại của Đệ nhất Hoàng tử ở chư hầu…”

“Đang thất bại vì thiệt hại do lũ lụt khiến việc cung ứng nguyên vật liệu trở nên khó khăn đúng không? Chuyện đó tôi cũng biết rồi. Chắc một nửa là thật, một nửa là giả thôi. Bị chèn ép như thế thì đời nào họ chịu cung cấp nguyên liệu tốt cơ chứ? Chắc họ đang lấy cớ lũ lụt để chỉ cung cấp một lượng tối thiểu nguyên liệu chất lượng kém thôi.”

“….”

“Nếu anh không còn gì để nói nữa thì dừng ngay cái trò đánh trống lảng ấy lại và khai mau lý do anh tự ngược đãi bản thân để uy hiếp tôi đi.”

“Phụ nữ mà cứ dai dẳng gặng hỏi là không được ưa chuộng đâu, Asilia.”

“Đến nước này rồi thì đó chẳng còn là khuyết điểm nữa đâu. Tôi mà chỉ cần đánh tiếng là mình thích ai đó thôi, thì e rằng người đến cầu hôn sẽ xếp thành một hàng dài quấn quanh cái dinh thự này rồi kéo dài ra mãi tận xa kia kìa.”

“…Đúng vậy thật.”

Đột nhiên, nét mặt Cassion chùng xuống. Sao hắn lại bật chế độ cuồng chiến nữa rồi? Nhìn hắn thay đổi sắc mặt xoành xoạch từng phút từng giờ thế này giờ chẳng còn buồn cười nữa, mà bắt đầu thấy hoang mang rồi đấy.

Tôi cứ nghĩ hắn là một kẻ đơn giản, nhưng dạo này xem ra cũng chẳng phải.

“Nếu anh không muốn nói thì thôi vậy. Hừ. Dặn tôi khi nào gặp khó khăn thì phải bàn bạc với anh, thế mà giờ anh lại chẳng thèm chia sẻ với tôi. Chắc tại tôi không đủ đáng tin chứ gì.”

“Không phải thế đâu, Asilia.”

“Thôi đi.”

Tôi vờ như đang giận dỗi ngoảnh mặt đi rồi đứng dậy. Cảm nhận được sự lúng túng của Cassion khi lật đật đứng dậy theo để thăm dò thái độ của mình khiến tôi thấy thật buồn cười. Dù hắn đang giấu điều gì, lần này tôi sẽ bỏ qua.

“Asilia. Thật sự không phải như vậy đâu… Khụ. Trên đường về tôi thấy cái này đẹp nên mua đấy. Em không tò mò sao? Mở ra xem thử đi.”

“Hừm.”

“Asilia…”

Tôi cố nuốt tiếng cười vào trong khi ngoảnh mặt né tránh sự dỗ dành của hắn, lúc này hắn đã móc từ trong ngực áo ra một món quà.

Có lẽ đúng như lời hắn nói, đây là món quà hắn tiện tay mua để an ủi tôi, vì nghĩ rằng tôi đang ủ dột khi ngẫm về cái chết của cha mẹ và những biến chuyển của cốt truyện gốc do chính tôi gây ra. Thảo nào hắn lại chấp nhận cuộc viếng thăm của Jenin dù bản thân chẳng mấy dễ chịu với cô ta.

“Chà, một con búp bê nhỏ nhắn và đáng yêu đấy chứ. Giống hệt tôi vậy.”

“….”

“Quà cho tôi đúng không? Đưa đây nào.”

“…Được rồi.”

Cassion trông có vẻ ấm ức, tặng quà xong mà chẳng nhận được lấy một lời cảm ơn. Không hiểu sao vành tai hắn lại đỏ lựng lên, chắc là do chưa quen với mấy trò này thôi. Dù sao cũng chỉ là món đồ hắn tiện tay nhặt nhạnh trên đường về thôi mà, đúng không?

“Tôi phải cất nó ở chỗ nào không bị dơ mới được. Mềm mịn thích thật đấy.”

Con búp bê thỏ nhỏ nhắn sở hữu bộ lông hồng mềm mại, nhưng chẳng hiểu sao đôi mắt nó lại sắc lẹm một cách khác thường so với một con búp bê, nhìn có chút kỳ lạ.

“Kể thêm cho tôi nghe về cuộc trò chuyện giữa anh và Điện hạ trong bữa tối đi. Tôi phải mang Lili về phòng rửa mặt đã.”

“Lili?”

“Tên con thỏ này đấy. Vì nó giống tôi nên tôi đặt tên nó như em gái mình vậy.”

“Hà.”

Sao thế? Một người trưởng thành đặt tên cho búp bê thì chướng mắt lắm à? Cassion với đôi tai vẫn còn đỏ gay liền lấy hai bàn tay lớn che kín mặt mình.

Ngay khi tôi định quay lưng trở về phòng vì cảm thấy đói bụng, tôi chợt nghe thấy một giọng nói nho nhỏ đang thì thầm điều gì đó.

“…Lộ liễu đến thế sao.”

Truyện liên quan

Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo Hoàn thành Hàn Quốc

Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo

Web Novel R19
Cập nhật: 2 giờ trước

Tóm tắt. “Có ý nghĩa gì đây, Sơ Daphne?”.

1
Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng Hoàn thành Hàn Quốc

Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng

Web Novel R19
Cập nhật: 2 giờ trước

Tóm tắt. 『Với điều này, tôi trịnh trọng tuyên bố trước danh nghĩa Chúa về việc thiết lập hôn ước ...

5 6
Omega Hoàn Hảo Của Tôi Đang ra Hàn Quốc

Omega Hoàn Hảo Của Tôi

Web Novel R19
Cập nhật: 4 giờ trước

Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.

160 246
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy Hoàn thành Hàn Quốc

Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy

Web Novel R19
Cập nhật: 5 giờ trước

Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.

52 85
Hình Xăm Hoa Trà Đang ra Hàn Quốc

Hình Xăm Hoa Trà

Web Novel R19
Cập nhật: 19 giờ trước

Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.

173 328
Lớp Học Cô Dâu Hoàn thành Hàn Quốc

Lớp Học Cô Dâu

Web Novel R19
Cập nhật: 1 ngày trước

Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...

85 176