Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 78: – Commemoratory special of the book publication – “Discount Dragon”
[previous_page]
[next_page]
“Cậu không bán được đâu, nhỉ.”
“Quả thật là không…”
Đó là một chuyện rất, rất lâu về trước. Một câu chuyện từ khi ta mới chỉ khoảng một trăm tuổi và thân xác vẫn còn bé nhỏ. Ta đang nằm trên vỉa hè lát đá tại khu chợ trung tâm của vương quốc cổ đại, nơi giờ đây chỉ còn được biết đến qua tên gọi trong những trang sử ký, chờ đợi một người mua.
Được viết trên tấm bảng gỗ treo lủng lẳng trước cổ ta là: Rồng biết nói – giá cả có thể thương lượng. Lão thương nhân ngồi cạnh ta trên chiếc chiếu với bộ râu dài trắng phau chính là vị chủ nhân thứ ba mươi lăm liên tiếp của ta. Dù ta cứ bị chuyển tay liên tục qua lại trên thị trường – chẳng thể tìm nổi vị khách mua tiếp theo, thế nên lão thương nhân này đã nuôi nấng ta suốt một thời gian khá dài. Nhờ vậy mà giọng điệu của ta cũng bị ảnh hưởng theo.
Ngày hôm đó, dòng người hối hả lướt qua trước mắt ta như thường lệ, bóng dáng một kẻ thiếu hiểu biết chịu mua ta thì hoàn toàn không thấy đâu.
Ta áy náy cúi đầu trước lão thương nhân điềm đạm đang nốc rượu giữa ban ngày.
“Tôi xin lỗi. Dù tôi lúc nào cũng ở lại đây, ngài vẫn cho tôi ăn rau củ ngon mỗi ngày… Chẳng phải thế là lỗ vốn sao?”
“Đừng lo, đó chỉ là thức ăn thừa thôi. Để hàng hóa của ta với chiếc bụng đói meo mới là buôn bán kém cỏi.”
“Dù vậy, tôi vẫn thấy áy náy. Đằng nào tôi cũng chẳng bán được, hay là tôi nên kiếm chút tiền lẻ bằng cách làm vài trò biểu diễn quanh đây đi.”
“Tốt nhất là cậu nên bỏ ý định đó đi. Cứ đi lang thang không mục đích thì cậu sẽ chuốc lấy kết quả bị nhốt vào cũi chó chọi như dạo trước thôi.”
“Phải rồi, chuyện đó từng xảy ra…”
Ngay trước khi được lão thương nhân này mua lại, ta đã bị tên chủ cũ tống vào lồng đấu chó, với yêu cầu ta phải kiếm tiền như một màn trình diễn có doanh thu cao.
Tuy nhiên, rốt cuộc thì ngay cả con chó cũng chẳng thèm liếc ta lấy một cái và thời gian trận đấu thì trôi qua, thế nên cuộc thi kết thúc thật thảm hại và tiếng la ó thì kinh khủng hết chỗ nói. Ta rốt cuộc bị cấm tham gia vì hóa ra ta đã “làm nhụt chí khí chiến đấu của đám chó một cách trầm trọng.” Ta nghĩ lệnh cấm đó vẫn còn hiệu lực, nhưng ta không loại trừ khả năng bị lôi kéo vào một sự kiện nguy hiểm tương tự.
“Vậy nếu làm trò biểu diễn không ổn, chắc tôi phải cố hết sức để bán cho đàng hoàng thôi. Này, ngài có thể hạ giá tôi xuống rẻ đến mức nào?”
“Để xem nào… Ta mua cậu với giá bằng một ổ bánh mì, nên nếu có thể thì tầm khoảng đó. Nếu xuất hiện một khách mua tiềm năng, ta sẵn sàng giảm nửa giá.”
“Hóa ra tôi chỉ đáng giá một ổ bánh mì… Nghe nói thẳng ra thế này thật sự là một cú sốc đấy.”
“Chà, ta không nghĩ là cậu bán được đâu.”
“Chắc vậy rồi. Tôi cũng thấy vô vọng… dù vậy, tôi vẫn muốn thử ra oai một chút.”
Lão thương nhân nở nụ cười rộng rãi đúng chất một ông lão tốt bụng, bảo ta cứ làm theo ý thích. Đầy nhiệt huyết, ta bước một bước tiến ra con hẻm của khu chợ, mang theo ý định khoe khoang lòng tự hào của một trang nam nhi.
“Xin mọi người hãy chú ý! Chỉ trong thời gian có hạn, quý vị có thể mua được tôi với giá chỉ bằng một ổ bánh mì!”
Hoàn toàn bị phớt lờ.
Cảm thấy ngượng ngùng, ta quay lại nhìn lão thương nhân, người vẫn đang uống rượu với nụ cười hiền lành nở sẵn trên khuôn mặt. Chỉ là, chẳng có dấu hiệu nào cho thấy ngài sẽ giúp ta cả.
“T-Tôi ăn chay nên chi phí ăn uống rất thấp, và nếu không quá khó khăn thì tôi sẽ cố hết sức làm trò biểu diễn! À, nhưng mấy trò như nhảy qua vòng lửa và đấu chó thì không nhé! Cả giữ thăng bằng trên bóng nữa, đáng sợ lắm. Mấy trò an toàn và dễ dàng ấy.”
Lại một lần nữa, chẳng có ai dừng lại.
Tại sao chứ… Quả thật, ta chẳng có khả năng kiếm ra tiền nào đáng kể, nhưng ta cũng chẳng tốn chi phí bảo dưỡng. Nếu họ mua ta về và bắt ta kiếm chút tiền lẻ thì chẳng phải họ sẽ lời một chút sao?
“Khu vực này toàn là thương nhân thôi. Bọn họ lại khá mê tín, nên chẳng mặn mà gì việc mua những món hàng mang lại vận rủi đâu.”
Lão thương nhân giải thích cứ như thể đang tiết lộ một bí mật.
“Vận rủi ư?”
“Nói thẳng ra thì, cậu chỉ là một con thằn lằn giả dạng rồng, thứ hàng hóa lừa đảo. Chuyện mọi người nghĩ rằng nếu dính dáng đến hàng gian hàng dối thì vận may của họ sẽ chuyển hướng xấu đi là điều bình thường thôi.”
“Lão già này, ngài không bận tâm à?”
“Nhìn xem, ta đã nửa về hưu rồi. Ngược lại, nếu cứ để cậu ở quanh đây thì ta lại đỡ bận rộn hơn.”
“Ngài đang gọi tôi là cục nợ cản trở việc buôn bán đấy à?”
Ta đâm ra bực dọc đôi chút, tinh thần bùng cháy sự bất kham để chứng minh rằng ta có thể được bán đi bằng bất cứ giá nào. Rồi sau khi suy nghĩ, cuối cùng ta cũng nảy ra một ý tưởng.
“Này, tôi nghĩ ra cách rồi. Nếu thương nhân không chịu mua tôi, sao chúng ta không đến từng nhà và rao bán tôi cho các hộ dân cư nhỉ? Ngoại trừ thương nhân ra, những người khác khéo lại mua tôi thì sao?”
“‘Đúng lúc ghê, nhà ta đang thiếu nguyên liệu cho món hầm buổi tối. Với giá một ổ bánh mì thì từng này thịt đúng là một món hời lớn.’ Sẽ tuyệt làm sao nếu mọi chuyện không diễn ra theo chiều hướng đó…”
“Không, tôi chỉ nói thế thôi. Dù sao thì đến làm phiền mọi người như vậy cũng bất lịch sự lắm. Tôi cũng có phép tắc của mình chứ, vâng.”
Ta cố gắng đào sâu thêm những ý tưởng khác.
“Cứ cho là tôi không có giá trị đi, nhưng nếu kèm thêm vài món quà miễn phí thì có đáng không?”
Lão thương nhân nghiêng đầu rồi chầm chậm hỏi.
“Quà miễn phí á…? Ví dụ như gì nào?”
“Kiểu như nếu họ mua tôi với giá một ổ bánh mì, họ sẽ được tặng thêm một ổ miễn phí nữa.”
“Thế thì thà đi mua bánh mì quách cho xong.”
Dù chính ta là kẻ thốt ra câu đó, ta vẫn phải đồng ý. Việc kè kè một con thằn lằn vô tích sự bên mình vốn dĩ chỉ là một sự phiền toái.
“Hay là chúng ta cứ thử lừa bịp và nói rằng chúng ta đang tặng vài món quà miễn phí vô lý nào đi. Chẳng hạn như, nếu mua cậu, họ sẽ trở thành Long Tộc và một sức mạnh ma thuật tuyệt vời sẽ bén rễ bên trong họ.”
“Cậu không được phép nói dối kiểu đó đâu. Biến lời nói dối thành sự thật, nếu cứ đi và bắt đầu tuôn ra những lời linh tinh thì cậu sẽ chẳng bao giờ biết được khi nào chúng quay đầu lại và cắn ngược lại mình đâu.”
“Làm gì có chuyeeện đó. Hoàn toàn chẳng có tí ma thuật nào trong người tôi cả, không cần phải lo lắng thế đâu.”
Fufu, lão thương nhân bật cười. Đó là một nụ cười cứ như thể ngài đang ngắm nhìn một thứ gì đó ở rất xa.
“Nói cho cậu biết sự thật nhé, tình cờ là ta chỉ biết đúng một người có khả năng mua được cậu thôi. Có muốn nghe không?”
“Ơ? Thật sao? Nếu là một kẻ đánh giá tôi đáng giá thế này, tôi sẵn lòng lắm chứ.”
Bất chấp sự phấn khích đang dâng trào và chiếc đuôi vẫy tít, vị thương nhân lớn tuổi chĩa thẳng ngón trỏ vào tôi.
“… Hửm? Tôi làm gì sao?”
“Ta đang bảo là ngươi đấy. Ngươi có thể tự chuộc thân. Kẻ từ trước đến nay toàn bị con người mua đi bán lại như ngươi có lẽ chưa từng trải nghiệm, nhưng sự tự do được đi đến bất cứ đâu thực sự rất tuyệt vời. Thế nào, ngươi không muốn thử một lần sao?”
Sau một lúc ngẩn người, tôi bật cười.
“Hay thật đấy. Đằng khác tôi làm gì có tiền. Hơn nữa, hàng hóa tự mua lại chính mình thì chẳng phải có vấn đề lắm sao?”
“Về giá cả… Bây giờ ngươi không cần phải bận tâm đâu.”
“Hửm? Ông vừa nói gì cơ?”
Vừa hỏi, vị thương nhân lớn tuổi liền lắc đầu như muốn né tránh câu hỏi.
“Ngươi không cần phải lo lắng về điều đó. Giờ thì, ngươi tính sao đây? Ngươi có vẻ vẫn còn nhiều năm tháng trước mắt, tự mình đi dạo khắp thế gian bằng chính bốn chân của mình chẳng phải rất tuyệt sao?”
“Ầy… Được chứ. Miễn là có cỏ thì tôi sống ở đâu cũng được. Không phải lo lắng về việc bị đem bán đi thì đúng là rất tuyệt.”
Nói ra thì hơi xấu hổ, nhưng tôi lúc đó chẳng hề hay biết về hiểm họa ma tộc đang rình rập bên ngoài các khu định cư của con người. Khi tôi tỏ ý đồng thuận, lão thương nhân gật đầu bảo ‘vậy là quyết định thế nhé’.
“Ngươi có lẽ cần chuẩn bị tâm lý, chẳng việc gì phải vội vàng ngay lập tức. Ngươi có thể lên đường bất cứ lúc nào thấy thích.”
―――――――――――――――――――――――――――――――――――――――――
Có hai điều mà một kẻ tự do như tôi lúc đó đã rút ra được sau này. Đầu tiên, vị thương nhân lớn tuổi qua đời vài năm sau khi tôi rời đi hóa ra lại được tôn sùng là một bậc thầy thương gia, người có khả năng nhìn thấu giá trị thực sự của bất kỳ loại hàng hóa nào, được mệnh danh là “Vị Thần Thẩm Định.”
Và điều thứ hai, mãi khoảng bốn nghìn chín trăm năm sau tôi mới thấu hiểu. Câu nói “Về giá cả… Bây giờ ngươi không cần phải bận tâm đâu” mà vị thương nhân lớn tuổi từng nói, có lẽ là…
“Ư-gà-á-á-á-á――――――――――!!”
Cứ ngỡ cuối cùng tôi đã xoa dịu được con rồng cuồng nộ và hóa thân thành Rēko nửa rồng, thì giờ đây con bé lại nổi loạn theo một cách hoàn toàn khác.
Bị đôi cánh của Rēko ép phải bay vút lên trời, sau khi phá nát phần trần của kết giới Thánh Nữ, tôi nhìn xuống từ trên cao thị trấn đã biến thành một vũng lầy.
“Hỡi Chúa Tể Hắc Long, thần cảm thấy giờ đây bản thân có thể đạt được bất cứ điều gì. Chúng ta hãy mau chóng giải quyết kẻ tự xưng là Ma Vương này và bước lên con đường vận mệnh hướng tới sự cứu rỗi thế giới. Thần đã nhận ra rằng mọi thứ cho đến khoảnh khắc này chỉ đơn thuần là khúc dạo đầu để kéo bức màn hạ màn vĩ đại.”
Vào lúc đó, vị thương nhân lớn tuổi hẳn đang ám chỉ khoản lãi suất tích lũy suốt bốn nghìn chín trăm năm. Dù chẳng có bằng chứng nào, nhưng không hiểu sao tôi lại chắc chắn về điều đó.
Truyện liên quan
Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười
Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...