Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 79: – The return of a fraud
[previous_page]
[next_page]
“Nhìn vào kết quả trận đấu của chúng ta, xem ra năng lực của ta vẫn còn kém cỏi...”
“Vâng, đúng vậy Rēko. Thế nên vẫn còn quá sớm để đơn độc lên đường làm nhiệm vụ.”
“Chính vì thế nên em mới cần phải đi, sự trưởng thành xa hơn của em đòi hỏi điều đó. Do đó, có thể nói chuyến công chuyện này chính là cơ hội hoàn hảo.”
Ngay khi trận tử chiến kết thúc, không hiểu sao Rēko lại bắt đầu đưa ra những cách lý giải thuận lợi cho bản thân.
“Ừm, Rēko? Đâu phải em nói vậy đúng không? Chẳng phải là xem em có đủ mạnh để đi với tư cách sứ giả hay sao?”
“Không, ngài nhầm rồi Hắc Long Vương ạ. Đó chỉ là một dạng biểu đạt giúp em thấu hiểu sự cần thiết phải trải qua thêm nhiều thử thách.”
“Thành ra, em vẫn muốn đi bất chấp kết quả ra sao nhỉ.”
Chà, ta đã biết từ lâu rằng Rēko không phải là một đứa trẻ dễ bề thuyết phục. Đã đến nước này thì rõ ràng con bé sẽ đi đến bản quốc đó bằng bất kỳ phương pháp nào ta dùng.
“Này Sheina, bản quốc đó cách đây bao xa?”
“Để xem nào... Sẽ mất khoảng 7 ngày đi ngựa siêu tốc để đến hoàng đô. Tuy nhiên, nếu chỉ để cung cấp thông tin và tài chính, tôi nghĩ trạm gác ở cực đông là đủ rồi. Họ hẳn phải biết chuyện gì đang xảy ra, và sẽ chỉ mất khoảng 2 ngày để tới đó.”
“Ồ, dẫu gọi là bản quốc nhưng khá bao la nhỉ.”
“Vâng, đúng vậy. Cả Peryudōna và Seiren ở sườn bên kia của ngọn núi đều khá lớn, nhưng có rất nhiều thị trấn như thế bên trong bản quốc. Vùng biên ải này chỉ là một chốn thâm sơn cùng cốc nhỏ xíu thôi.”
“Thật đáng kinh ngạc.”
Từ lâu khi ta còn hòa mình vào các chốn định cư của loài người, quy mô của các quốc gia không hề bao la đến thế. Ấy là vì các thị trấn càng trở nên lớn mạnh, thì khu vực cần bảo vệ càng mở rộng hơn. Trong tổng dân số loài người chỉ có một nhúm nhỏ cá nhân sở hữu đủ kỹ năng để chiến đấu với ma thú. Một số lượng cố định trong số họ phải túc trực làm lính canh thị trấn, thế nên cần một số lượng chiến binh khổng lồ để duy trì một lãnh thổ to lớn.
Trước đây các chiến cục phụ thuộc vào tài năng cá nhân; hệ quả là số lượng chiến binh hùng mạnh khá ít ỏi. Giờ đây rất có thể đã có một số tiến bộ trong nghiên cứu ma pháp và phương pháp huấn luyện.
Thế nên ta hỏi: “Nhận tiện đó, nhìn vào ma lực của cô thì chẳng phải cô là một nhân sự giá trị sao? Thay vì làm phức tạp hóa mọi chuyện một cách kỳ quặc, chẳng phải tốt hơn là nên huấn luyện đàng hoàng tại bản quốc hay sao?”
“Ngài thực sự không hiểu gì cả Hắc Long Vương ạ. Lắng nghe cho kỹ đây. Nếu em đến một nơi như Học Viện Hướng Dẫn Ma Pháp Sĩ, thì mỗi một người ở đó đều có ma lực cả. Trái lại, tại lính canh vùng biên ải này em đang được đối xử như lực lượng chủ lực chỉ bằng việc làm một pháp sư đấy, anh biết chứ? Hơn nữa, khi em trở về nhà thỉnh thoảng, em có thể ba hoa với mấy người hàng xóm kiểu như ‘Ở độ tuổi đó mà con bé đã là một người phụ nữ mạnh mẽ có kinh nghiệm thực chiến.’”
“Cô cũng khá là xoắn xuýt đấy nhỉ.”
Ta thốt lên một tiếng thở dài, bận tâm suy nghĩ cách thoát khỏi tình thế tiến thối lưỡng nan này. Rất có thể việc Rēko đến bản quốc với tư cách sứ giả là không thể ngăn cản. Tuy nhiên, đứa trẻ này rõ ràng không biết điểm dừng, nên con bé có thể đòi hỏi sự hỗ trợ khiến quốc gia lật ngửa cả lên.
Nếu có thể ta thích đi cùng con bé hơn, nhưng nếu ta đi cùng nó bất chấp mong muốn ngầm hiểu của họ thì ta chỉ gây náo loạn mà thôi.
“Hắc Long Vương, nếu không có vấn đề gì thì em muốn khởi hành ngay lập tức.”
Dù ta vẫn chưa nghĩ ra được gì, Rēko đã tung đôi cánh đen ra với một tiếng phốc. Ta cản trở cú cất cánh của con bé bằng cách bám chặt lấy đôi chân nó.
“Khoan đã, đợi chút Rēko. Em không được phép bay, không thể. Nếu em làm vậy quá bất ngờ thì khi nào ta mới chuẩn bị xong tinh thần ở đây chứ.”
“Chân đạp mặt đất bản thân nó đã là học hỏi... Phải không ạ?”
“Ừ lý do đó được đấy, dẫu sao thì cấm bay. Thêm nữa, nhớ đừng đi bộ trên đất quá nhanh. Chạy như mọi khi lúc em cày xới mặt đất là không được phép đâu, rõ chưa?”
Sau khi giải thích tường tận, ta quay người đối diện với Sheina.
“Thế nên, ta có việc muốn nhờ cô – cô có thể đi cùng cô bé này chứ? Con bé có lẽ sẽ đi và nói ra vài điều điên rồ, nhưng cô không phải bận tâm quá nhiều về điều đó. Điều mà ta, Hắc Long Rēvendia thực sự muốn, chỉ là chút tiền cỏn con cho chuyến hành trình của chúng ta thôi.”
“Chà chà, điều đó có lẽ sẽ khó đấy. Bản quốc sẽ muốn chuộc lỗi với Hắc Long Vương, nên tôi nghĩ họ sẽ cung cấp một khoản kếch xù theo các yêu cầu của Rēko nhà chúng ta.”
Ta đâm ra ảm đạm trước viễn cảnh tương lai đầy lo lắng. Dù vậy, một ý tưởng khác lại nảy ra trong đầu ta.
“À phải rồi, nếu ta giả vờ là quyến thuộc thì sao nhỉ? Rốt cuộc thì ta khá nhỏ bé trong dạng hình này, chẳng lẽ không có vẻ dễ thành công sao?”
“Ốp, xin lỗi nhé. Đã được chuyển tiếp trong báo cáo rằng quyến thuộc có dạng hình của một cô bé loài người nhỏ nhắn... Thật buồn cười, không hiểu sao tôi lại cảm thấy thoải mái hơn nhiều nếu Hắc Long Vương tự mình đi thay vì Rēko.”
Vào khoảnh khắc đó, Sheina nhìn lên trên vai ta. Tinh linh vô cảm đang ngồi ở đó thẫn thờ ngắm nhìn bầu trời xanh. Ban đầu cơ thể của tinh linh là một ngọn núi khổng lồ, nhưng giờ đây cô bé đã có ‘thân hình của một đứa trẻ nhỏ.’
Rồi như thể cô nhớ ra điều gì đó, Sheina bắt đầu cười một cách đáng ngờ. Nụ cười đó giống như lúc cô đề nghị thử giả mạo Rēko thành một tinh linh――
“Hắc Long Vương, tôi có thể thảo luận một chút với ngài được không?”
“Thật trùng hợp, có vẻ như ta đang bắt đầu thấy có thiện cảm với kế hoạch đó của cô rồi đấy.”
Ta ra lệnh cho Rēko đứng chờ một lúc và quay trở lại biệt thự của Haizen.
Đó là để bàn bạc các chi tiết về việc làm thế nào để thay thế tinh linh cho Rēko.
Truyện liên quan
Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười
Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...