Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 74: – Former owner of the dagger
[previous_page]
[next_page]
“Ghi chép của tổ tiên Raiotto…”
Thú thật, tôi có một dự cảm chẳng lành về chuyện này. Bản thân Raiotto trông có vẻ là một thiếu niên ngoan ngoãn, nhưng kẻ đưa ra ý kiến dâng hiến vật hy sinh lại chính là gia tộc thầy tế đó. Điều đó có nghĩa là khả năng cao hắn đã mô tả tôi dưới một ánh nhìn tệ hại.
“Nhưng mà, thôi cứ nghe thử đã. Rēko, tóm tắt đại ý thôi cũng được, em có thể kể cho ta nghe nội dung thế nào không?”
“Đã rõ. Em sẽ không tóm tắt đại ý đâu, mà sẽ thuật lại toàn bộ không sót một chữ.”
“Tuyệt thật, trí nhớ của em đúng là ở một tầm cao khác.”
Hèm, Rēko nhẹ nhàng hắng giọng.
“『Ngươi sẽ trở thành đồng loại của ta. Cùng nhau, chúng ta sẽ đánh bại Ma Vương và nắm trọn thế giới này trong lòng bàn tay…』Đó là cuộc gặp gỡ định mệnh đầy kịch tính giữa em và Chúa Tể Ác Long. Khỏi phải nói những lời đó đã chạm đến sâu thẳm tâm can em, một vật hy sinh danh giá được dâng lên từ ngôi làng, khiến em nghẹn ngào đầm đìa nước mắt. Khi chúng tôi trở về làng, công tác chuẩn bị cho buổi yến tiệc đã được hoàn tất xuôi chèo mát mái, còn em thì vô cùng phấn khởi vì vinh dự được ban cho là cưỡi trên lưng Ngài. Hơn nữa, đó không chỉ là một bữa tiệc đơn thuần. Quả thật, kể từ khi Chúa Tể Ác Long hành động, cái chết của Ma Vương đã được định sẵn không thể lay chuyển. Sẽ không quá lời nếu nói rằng đó không phải là tiệc mừng xuất chinh, mà là lễ vật tiễn đưa Ma Vương đến cái chết – nói cách khác, chính là một đám tang sống. Vị khách danh dự Chúa Tể Ác Long khi ấy đang ngấu nghiến từng đống thịt và rượu chè――”
“Ta nghĩ cái đó nằm ở tập ghi chép nhầm rồi đấy. Em nhiệt tình áp đảo khi giới thiệu hàng tuyển của mình quá nhỉ?”
Dù có nhìn thế nào đi nữa, đó chắc chắn là cuốn tự truyện trước đây mang tên “Bút tích của đồng loại~” hay đại loại thế. Hơn nữa, nội dung miêu tả hoàn toàn chẳng khớp chút nào với sự thật. Tôi nên rút lại lời khen về trí nhớ của con bé thì hơn.
“Không sao cả, em không hề nhầm lẫn đâu. Đó gọi là màn mở đầu đấy ạ.”
“Màn mở đầu mà dài thế không thấy hơi quá à?”
“Hay là em dùng bản rút gọn nhé? Em có thể tóm tắt nó lại trong khoảng 30 phút cho đến đoạn cao trào tiêu diệt Ma Vương.”
“Hả? Em đã viết xong về cái chết của Ma Vương từ bao giờ thế?”
“Vâng, Ma Vương lăn ra chết tươi như một chiếc giẻ lau rách rưới. Giờ em đang viết dở phần ngoại truyện rồi đây.”
“Nghe tò mò phết đấy… Nhưng ta có cảm giác nếu hỏi tiếp là ta thua đấy.”
Tôi có linh cảm rằng nếu lúc này mà nghe những ảo tưởng của Rēko, sau này thể nào con bé cũng sẽ tái hiện lại y nguyên cho mà xem. Cố gắng kìm nén sự tò mò, tôi quay trở lại chủ đề chính. Sau khi tôi giục giã, con bé bắt đầu kể chi tiết về cuốn sách đang nhắc tới.
“… Đoạn văn bản do kẻ trông có vẻ là tổ tiên của Raiotto viết không chỉ có một cuốn duy nhất. Nó nằm ở một phần trong bản thảo chuyên tập hợp nhiều ý kiến trái chiều khác nhau về Chúa Tể Ác Long. Bản thảo đó chỉ là một bài viết thô sơ, miêu tả rõ ràng về một người khác, hay đúng hơn là một con rồng khác, và các đoạn được viết ra chẳng có đầu có đuôi gì về mặt niên đại cả.”
“Em có thể miêu tả cho ta về con rồng khác đó không?”
“『Có một con rồng đến vùng ngoại ô thị trấn. Đó là một sinh vật đen đúa đáng sợ với vóc dáng cao lớn. Đúng lúc đó, một người chăn gia súc dũng cảm bước lên và cầu xin con rồng rủ lòng thương. Ngay lập tức, con rồng đó liền nói “Cổ họng ta khô khốc rồi, ngươi kiếm cho ta chút gì uống đi”. Sau khi uống sữa, bụng nó đau quặn lên và rõ là nó đã bỏ đi trong sự đau đớn.』”
Đó là tôi. Quá khứ xa xôi khi cơ thể tôi bắt đầu lớn lên, chẳng hiểu sao lại là khoảng thời gian tôi đi đến đâu cũng được ban phát đồ ăn tới đó. Vì đó là đồ ăn của loài người nên dạ dày kén ăn của tôi không tài nào hợp nổi và kết quả là tôi thường xuyên bị ngộ độc thực phẩm.
“Ngược lại, cũng có một số ghi chép về Chúa Tể Ác Long. Ví dụ như xuất hiện một phần mang tên『Hắc long báo hiệu cái chết đã được định đoạt trong tương lai』, em đoán là từ thời kỳ Chúa Tể Ác Long vừa mới sinh ra từ bóng tối của Địa Ngục. Một thời kỳ mà Ngài vô cùng thân thiết với cõi âm nơi chi phối vận mệnh của người chết. Do đó, đây là một miêu tả đáng tin cậy.”
“Nhớ lại thì, hồi đó ta từng bị bắt đi làm thêm nghề bói toán. Vì chẳng biết mọe gì về nó nên ta toàn phán bừa mấy câu kiểu như “Đằng nào con người cũng chết cả thôi, thế nên cứ thong thả mà sống đi”, ai mà ngờ bọn họ lại tiếp thu theo hướng đó cơ chứ.”
Đó là câu chuyện từ thời cổ đại khi tôi bị đem bán cho một thương nhân. Tôi chẳng thể học nổi trò giữ thăng bằng trên bóng hay chui qua vòng lửa, thế nên rốt cuộc tôi đành phải tận dụng cái đặc điểm ngôn từ của mình để làm thầy bói. Mỗi ngày cao lắm tôi cũng chỉ có một hay hai vị khách ghé qua.
“… Và thế là, đây mới là phần miêu tả về tổ tiên của Raiotto mà chúng ta đang bàn tới. Về độ chân thực thì cái này cũng cùng một phường với cái vụ uống sữa trước đó.”
Rēko lại một lần nữa rút thanh đoản kiếm nạm ngọc ra.
“Phần miêu tả địa lý về vị trí của ngôi làng hoặc hang động nơi Chúa Tể Ác Long sinh sống là cực kỳ chính xác. Hơn nữa còn được ghi lại rằng:『Vóc dáng khổng lồ với lớp vảy đen và đôi mắt màu xanh lam. Hắc Long Rēvendia cư ngụ bên trong hang động của ngọn núi, một thành viên thuộc chủng tộc rồng vô song sống từ thời thần linh, là kẻ nắm giữ sức mạnh ma thuật sánh ngang trời đất. Hắn là sự tồn tại tối thượng chỉ chuyên tâm vào bạo tàn và hủy diệt.』―― Phải nói là đáng tiếc luôn ấy chứ, khi mà từ nãy đến giờ nó lại chính xác đến vậy. Vấn đề nằm ở đoạn sau cơ.”
“Vấn đề ư?”
“Chúa Tể Ác Long vô địch thiên hạ đó đã có một trận chiến với tác giả, một tên thám hiểm lang thang. Và mặc dù phải nhận thất bại, hắn vẫn thành công rực rỡ trong việc để lại một vết xước trên người Chúa Tể chỉ bằng một nhát của thanh đoản kiếm này.”
“A ha, cái đó là xạo xự rồi.”
Tôi có thể khẳng định chắc nịch như vậy. Không đời nào tôi chỉ bị xước nhẹ khi đánh nhau với một con người cầm vũ khí cả. Có mà bị tiễn về chầu trời luôn ấy chứ.
“Chắc chắn là vậy rồi. Chuyện một con người dám chĩa kiếm vào Chúa Tể mà vẫn sống sót là điều bất khả thi. Chưa nói đến chuyện gây ra thương tích, điều đó thật đơn giản là quá quắt.”
“Chà, coi bộ lí lẽ đảo ngược cũng ra gì và này nọ phết nhỉ.”
Rēko cũng đi đến cùng một kết luận. Cái phần ‘chỉ chuyên tâm vào bạo tàn và hủy diệt’ khiến nó trở nên vô dụng đối với một kẻ muốn giữ mọi thứ ở mức độ vừa phải như tôi, trong khi cái phần ‘vết xước’ lại khiến nó vứt đi đối với một đứa muốn tôn sùng tôi thành kẻ bất bại như Rēko. Chẳng có chút lợi lộc gì khi áp dụng quan điểm này làm kim chỉ nam từ nay về sau cả. Tuy nhiên, tự dưng tôi lại sinh tò mò.
“Thế chuyện gì xảy ra sau đó?”
“―― Có ổn không ạ? Vượt qua ranh giới này là những dục vọng trần trụi của kẻ đã viết nên câu chuyện hoang đường này và nó vẫn tiếp tục không hồi kết, nhưng Chúa Tể có còn muốn nghe nữa không?”
“Ta có cảm giác vừa nghe được câu chuyện tương tự cách đây không lâu nên không sao đâu. Một hay hai lần thì cũng thế cả thôi.”
“Có câu chuyện như thế cách đây không lâu sao?” Nghiêng đầu thắc mắc, Rēko miễn cưỡng tiếp tục theo lời giục giã của tôi.
“Phần còn lại là một câu chuyện anh hùng vô cùng đơn giản.『Ác Long, kẻ lần đầu tiên phải nhận vết thương trong suốt cuộc đời vĩnh hằng của mình, đã vô cùng ấn tượng trước tiềm năng mà loài người sở hữu và quyết định tự mình tận mắt chứng kiến tương lai của họ. Trong khi đó, nhà thám hiểm trở thành một thầy tế phục vụ cho Ác Long, gánh vác trách nhiệm xoa dịu con rồng.』―― Một câu chuyện quá đỗi ‘tiện lợi’. Tấm lòng của Chúa Tể Ác Long đâu có hẹp hòi đến mức cần được xoa dịu bằng cách thờ phụng. Chỉ có mấy thứ té riu như con thủy ma kia mới thỏa mãn với mấy trò này thôi.”
Chà, tôi khẽ rên lên một tiếng. Gác lại chuyện chê bai Nữ Thánh ra một bên, có quá nhiều điểm mâu thuẫn trong câu chuyện đó. Tuy nhiên, khó mà nói đó chỉ là một sự trùng hợp khi mà tác giả không chỉ nắm rõ địa hình, mà còn vạch trần chính xác các đặc điểm ngoại hình trên cơ thể tôi. Nếu vậy thì chỉ có duy nhất một kết luận khả dĩ, nhưng mà thốt ra thì lại thành ra thất lễ với Raiotto nên――
“Chắc mẩm đây là một cú lừa đảo rồi. Lại có tên mạo danh nào đó cố nâng cao giá trị bản thân, tự nhận mình là thầy tế đây mà. Dám biến Chúa Tể Ác Long thành cái máy kiếm tiền cho hắn, gan hắn cũng to thật đấy. Lần tới gặp lại Raiotto, ta nhất định phải lectures cho cậu ta một trận về chuyện này mới được.”
Những điều mà tôi kìm nén không thốt ra, Rēko lại tuôn ra một cách thẳng thừng với vẻ mặt đầy sung sức.
Truyện liên quan
Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười
Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...