Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 75: – Intense competition for position
[previous_page]
[next_page]
Tổ tiên xa xưa của Raiotto đã ba hoa khoác lác để rồi vô tình nâng tầm vị thế của ta lên. Dĩ nhiên sau đó chắc chắn đã có thêm mắm thêm muối rất nhiều nên ta chẳng dám khẳng định chắc nịch, nhưng đó hẳn là giai thoại hoang đường về Hắc Long.
“Thật sự không thể tha thứ được. Xin hãy nói cho thần biết, hỡi Chúa Tể Hắc Long, khi chúng ta đối đầu với hắn lần nữa sau khi đánh bại Ma Vương, thì loại hình phạt nào là thích hợp đây?”
“Hả, chẳng phải sao cũng được sao? Dù sao bản thân Raiotto cũng chẳng làm gì sai, và dẫu chúng ta có phàn nàn bây giờ thì cũng chẳng thay đổi được gì.”
“Ta hiểu rồi. Vậy thần, kẻ xứng đáng là người thân tộc, sẽ tự mình đưa ra phán quyết, như vậy có được không?”
“Cách dùng từ ‘vậy’ của em có thấy kì cục không? Cách diễn giải đó hoàn toàn không hợp lý dù cho em có ngẫm nghĩ thế nào đi nữa, biết chưa? Nhân tiện, nếu để em quyết định thì em sẽ giáng cho hắn hình phạt gì?”
“Đầu tiên thần sẽ nhốt hắn vào ngục tối. Và sau đó thần sẽ chẳng cho hắn ăn gì ngoài nước lọc và đậu lima trong suốt ba ngày.”
“À, nghe nhẹ nhàng đến bất ngờ đấy chứ. Nếu việc đó giúp em xả được cơn giận thì cũng không phải là ý tồi đâu.”
Thông thường thì điều này cũng đã là một hình thức trừng phạt khá nặng nề, nhưng so với những ý tưởng quen thuộc của Rēko như ‘xé xác’ hay ‘nuốt chửng linh hồn’ thì đó lại là một phát ngôn khá mực thước. Có lẽ nó cũng đáng thử một lần như một phương thức hòa giải nhằm hóa giải nỗi hận thù của cô bé dành cho Raiotto.
“Thêm vào đó, thần sẽ bắt hắn ở chung một xà lim với Ma Vương.”
“Và ngay lúc ta đang thấy xuôi tai thì tiêu chuẩn hình phạt lại vọt thẳng lên tận mây xanh rồi hả.”
“Đương nhiên là Ma Vương lúc đó đã chết ngắc sau trận chiến quyết định với Chúa Tể Hắc Long rồi, nên thần định chỉ ném linh hồn của hắn ta vào ngục thôi.”
“Bộ hắn không nguyền rủa Raiotto sao?”
Reko nhắm nghiền đôi mắt và lặng lẽ cúi đầu.
“… Nghĩ lại thì, dẫu có mang trong mình những nét tính cách đáng ghét, hắn vẫn là một thiếu niên đàng hoàng.”
“Thôi ngay cái giọng điệu như đang hoài niệm về một người đã khuất đi.”
Hơn nữa, cô bé chính là hung thủ đang mưu toan đẩy người ta vào chỗ chết đấy.
“Mà ngoài ra, rốt cuộc thì tại sao em lại ghét Raiotto đến thế hả? Em cũng thừa biết rằng cậu ta không phải là một đứa trẻ xấu thực sự mà, đúng chứ?”
“Quả thực, thần thừa nhận bản tính gốc gác của hắn không phải là kẻ ác. Thế nhưng, hắn đã gây cho thần vô vàn áp lực bằng việc liên tục tìm cách tống cổ thần đi. Mối thù đó đời đời kiếp kiếp thần không thể nào quên.”
“Ta nghĩ cậu ta chỉ đang nghĩ cho em thôi chứ bộ.”
Ngay cả Raiotto chắc cũng chẳng thể tưởng tượng nổi trên đời này lại tồn tại một con người khao khát được làm vật hiến tế đến mức độ đó.
“Dẫu là vậy, cũng không phải là thần không thấu hiểu cảm xúc của hắn. Nếu đổi lại là vị trí của thần thì có lẽ thần cũng sẽ hành xử y như thế… Suy cho cùng thì chẳng ai có thể để cho một kẻ mới đến thình lình xuất hiện cướp mất vị trí vật hiến tế của mình cả. Việc cố gắng loại bỏ một kẻ như thế bằng cả tâm can và thể xác là điều hết sức tự nhiên. Nghĩ theo hướng đó, thần có thể thấu hiểu sự kiên trì của Raiotto khi tìm mọi cách xua đuổi thần đến một thành phố xa xôi. Mặc cho những nỗ lực ấy, chính thần mới là kẻ giành được một chỗ đứng dưới sự bảo bọc của Chúa Tể Hắc Long.”
“Hừm, góc nhìn của đứa trẻ này mang đậm tính ích kỷ cá nhân sâu sắc.”
Cứ như thể cô bé chẳng mảy may cân nhắc mọi thứ từ lập trường của đối phương. Trong những phỏng đoán của mình, chuẩn mực giá trị của cô bé chẳng đặt lên ai khác ngoài chính Rēko.
“Khi thần còn ở trong làng, Raiotto đã liên tục lặp đi lặp lại câu ‘Nếu mi cần vật hiến tế thì ta sẽ làm vật hiến tế cho’. Thực chất điều đó chẳng khác nào đang thốt lên rằng ‘Mày nghĩ tao sẽ ngoan ngoãn dâng hiếm vị trí vật hiến tế cho một đứa nô lệ thấp kém à’, rõ ràng đó là một lời tuyên chiến. Ngẫm lại khoảnh khắc ấy, một cuộc cạnh tranh khốc liệt giữa thần và Raiotto đã bắt đầu vì vị trí… Sao ngài lại rơi lệ vậy? Làn khói từ ngải cứu bay vào mắt ngài à?”
“Không, chẳng có gì đâu. Đừng bận tâm làm gì. Ta chỉ bất chợt nghĩ ngợi đôi chút về một kẻ đáng thương thôi.”
“Là lòng trắc ẩn dành cho nhân loại trên thế gian này sao? Quả thực, con người là những sinh vật ngu ngốc mà.”
“Ta không nói về một góc độ vĩ mô lớn lao như thế, mà là về một cá nhân cụ thể.”
Hít hít, vừa sụt sùi lau giọt lệ, ta vừa đăm đăm nhìn cuốn tiểu sử để gần đó. Hỡi kẻ đã chấp bút viết nên cuốn sách này, hậu duệ của ngươi đã tự chuốc lấy một hoàn cảnh thực sự bi đát đấy. Người ta vẫn thường hay nói thế này―― Tội lỗi của cha sẽ đổ lên đầu con trẻ.
“Dù sao đi nữa, em nghĩ mình có thể tha thứ cho Raiotto chứ? Cứ tiếp tục thế này thì chẳng có lợi lộc gì cho ai đâu.”
“Ngài nói đúng… Hành động của hắn không phải vì căm ghét thần, mà là bởi hắn vô cùng tôn sùng Chúa Tể Hắc Long. Hắn không phải là kẻ thù không đội trời chung, mà là một đối thủ cùng nhau tiến bộ mang lại lợi ích cho đôi bên. Suy nghĩ theo hướng này thì có lẽ vẫn còn chỗ cho sự khoan hồng…”
“Em nói gì cơ? Rēko, em có thể suy nghĩ lại một chút về những gì mình vừa thốt ra không? Bởi vì nhìn xem, Raiotto đã từng ném đá vào ta và đủ thứ chuyện ở trong làng phải không nào? Ta không nghĩ đó là cách cậu ta thể hiện sự tôn sùng ta đâu…”
“Đó là sự ghen tị.”
“Em sai hoàn toàn 100% rồi.”
Không, thần không hề sai, Rēko quả quyết khẳng định.
“Chứng kiến thần không chỉ trở thành vật hiến tế mà thậm chí còn có được vị trí thân tộc, hắn đã không thể chịu đựng nổi nên đành tìm cách trút giận. Tất cả nỗi uất hận của việc ‘Tại sao kẻ đó không phải là mình’ đều được dồn nén vào viên đá bị ném đi ấy. Đó hoàn toàn là một hành động mang tính trẻ con, thậm chí có phần đáng yêu; bảo sao mà Chúa Tể Hắc Long lại khoan dung tha thứ cho hắn.”
Xin lỗi nhé Raiotto. Ta hoàn toàn không có cách nào phá vỡ cái lăng kính đầy định kiến của đứa trẻ này được. Đến khi chúng ta gặp lại nhau vào một ngày nào đó, ta sẽ phải trông cậy vào việc cậu thuyết phục con bé vậy.
Ta nhẹ nhàng niêm phong lại cảm giác tội lỗi ở tận đáy cõi lòng và quyết định quên sạch sành sanh mọi chuyện đi.
Cuối cùng, ngoại trừ phần sữa ra, chẳng tìm thấy một mô tả nào phù hợp để làm tài liệu tham khảo cho việc ta nên cư xử thế nào từ nay về sau với tư cách là một Hắc Long ôn hòa trong mớ văn bản được Rēko truyền khẩu lại cả, nhưng ta quyết định tự thỏa mãn với việc thấu hiểu nguồn gốc của Hắc Long.
Biết được nguyên nhân có thể soi rọi ra phương hướng giải quyết… Tự hỏi liệu có phương cách nào không nhỉ? Xin ngài đấy, hãy để xuất hiện một tia hy vọng nào đó đi…
“Thưa Ngài Hắc Long!”
Vào khoảnh khắc đó, cánh cửa phòng đột ngột bật mở tung ra với một tiếng động thật lớn khiến ta giật nảy mình đứng phắt dậy. Viên ngải cứu rơi ra và bén lửa đốt xém nhẹ tấm lưng ta, thế là ta hoảng loạn lăn lộn trên mặt đất để dập tắt ngọn lửa.
“Có chuyện gì mà đột ngột thế hả Haizen?”
“Vâng, thần vô cùng xin lỗi vì đã mạo muội làm phiền Chúa Tể Hắc Long. Ngay lúc này đây, bức thư hồi đáp từ quê nhà đã được gửi đến rồi ạ.”
“Ái chà, nó đến rồi sao? Tình hình thế nào rồi?”
Ta thản nhiên cất lời hỏi han trong lúc vẫn đang vặn vẹo cơ thể để phủi sạch tro bụi. Thế nhưng ngay giây lát tiếp theo, một quả bom tạ giáng thẳng vào ta.
“Vâng. Nếu thần xin phép được tóm tắt lại thì――『Chúng tôi rất hoan nghênh Ngài Hắc Long Rēvendia, người đã trở thành đồng minh của nhân loại, với tư cách là khách quý của quốc gia, thế nhưng lực lượng của chúng tôi hiện đang vô cùng mỏng manh do những cuộc chinh phạt ma tộc đang diễn ra liên miên ở khắp mọi nơi, nên chúng tôi không thể đáp ứng được mức độ tiếp đón thỏa đáng. Chúng tôi tin rằng việc mời Ngài Hắc Long trong hoàn cảnh này sẽ là một điều thất lễ. Theo đó, chúng tôi chỉ xin kính đợi Thiếu Nữ Thân Tộc đến với tư cách là sứ thần. Chúng tôi cam kết sẽ cung cấp đầy đủ thông tin liên quan đến việc chinh phạt Ma Vương cùng nguồn kinh phí hậu hĩnh.』”
Đưa ra lý do để từ chối việc cho phép ta đặt chân vào quốc gia―― Ta đã đoán trước được phần nào. Thế nhưng, nửa vế sau thì…
“Chỉ có mỗi Rēko thôi á…?”
Họ rất có thể đã đi đến kết luận rằng việc đó sẽ gây ít tác hại hơn là mời Hắc Long thực sự, nhưng...
"Ta hiểu rồi. Vậy thì, ta sẽ đảm bảo gieo rắc sự kinh hoàng vào trái tim bọn chúng để không làm hổ thẹn cái tên của Hắc Long Vương."
Tôi suýt thét lên 'Cô ta mới là hàng thật đấy', trong khi Rēko gật đầu thật sâu như thể đã thừa nhận.
Truyện liên quan
Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười
Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...