Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 76: – First mortal battle with the envoy
[previous_page]
[next_page]
“Ngươi không thể. Dù ngươi có nói gì đi nữa, câu trả lời vẫn là không. Nghe này Rēko, sự xa cách chính là bản chất của Ác Long. Việc cố gắng hợp tác với con người sẽ làm vấy bẩn danh tiếng của ta. Hay là chúng ta coi như không có chuyện gì xảy ra rồi tìm chỗ khác mà đi?”
“Vâng, tất nhiên là con sẽ không xin hợp tác rồi. Con sẽ đe dọa bọn chúng và đòi 80% tài sản của đất nước đó.”
“Đừng có tự tiện nâng mức độ tàn độc lên một cách thản nhiên thế chứ.”
“Được dâng quà lên cho Chúa Tể Ác Long, chắc chắn những con người ngốc nghếch đó sẽ vô cùng mừng rỡ.”
Sau khi Haizen truyền lại câu trả lời rồi rời đi, ta ngồi phịch xuống trước cửa giống như một khối đá vững chãi để không cho Rēko bước ra ngoài phòng. Thế nhưng, Rēko vẫn không bỏ cuộc. Giải phóng ra một áp lực khổng lồ, cô ấy từ từ nhưng kiên quyết tiến lại gần ta.
“T, ta nghĩ là vẫn còn quá sớm đối với ngươi đấy. Ngươi vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi phải không? Khi sự việc đã rồi, họ sẽ phái ra một nhà đàm phán lão luyện dày dặn kinh nghiệm đấy. Những gì cần thiết ở đó chính là kinh nghiệm sống, ngươi biết chứ?”
“Không sao đâu Chúa Tể Ác Long… Con đã dung nạp năm nghìn năm kinh nghiệm của Ngài làm chất dinh dưỡng rồi. Con nhất định sẽ nghiền nát nhà đàm phán của đối phương bằng cách sử dụng các kỹ thuật đàm phán mang phong cách của Chúa Tể Ác Long.”
“Mở đầu thì ta muốn ngươi nhớ rằng kỹ thuật đàm phán không phải là để tàn sát đối phương đâu đấy…”
Đoán qua cách hành xử thường ngày của cô ấy, thể nào cô ấy cũng định phun ra ngọn lửa thay vì dùng lời nói cho mà xem. Có lẽ vậy.
“Hơn nữa người ta có câu: thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi. Chúa Tể Ác Long trước đây từng đề cập rằng ngài xem con như một đứa con hay đứa cháu. Con rất muốn sống thật xứng đáng với những kỳ vọng đó. Con sẽ hành động thật mặt dày và trở về với một chiến thắng vang dội.”
“Ta cứ ngỡ ngươi hào hứng với nó một cách bất thường, hóa ra động lực của ngươi là thế đấy à.”
“Con chỉ toàn biết ơn sự quan tâm của Ngài đối với sự an toàn của con thôi. Tuy nhiên chẳng có gì phải lo lắng cả. Một đất nước có thể diệt vong nhưng con thì bất tử.”
“Thứ ta đặc biệt lo lắng không phải là sự an toàn của ngươi đâu.”
Dù có rắc rối gì xảy ra đi chăng nữa, ta cũng chỉ thấy cô ấy bình an vô sự quay trở lại mà thôi. Đối tượng ta lo ngại chính là những kẻ đứng ngoài cuộc vô tội sẽ phải chịu khổ khi Rēko nổi cơn lốc và giải quyết mọi phiền toái. Thậm chí còn có khả năng Rēko trở về an toàn trong khi đường chân trời đằng sau cô ấy đang chìm trong biển lửa.
“Dù sao thì không là không, ngươi có nói gì đi nữa cũng mặc kệ.”
“… Ra vậy. Cuối cùng con đã hiểu được những gì Chúa Tể Ác Long đang cố nói với con rồi. Nếu tóm tắt lại một cách ngắn gọn thì ý của ngài là thế này phải không ạ?”
“Hả?”
“Con vẫn còn quá yếu ớt―― Phải vậy không ạ?”
“Ngươi nhầm rồi. Hướng giải quyết muốn dùng vũ lực để giải quyết mọi chuyện của ngươi mới là vấn đề thực sự đấy, ngươi biết không?”
Rēko vẫn chẳng thèm nghe như mọi khi. Cô ấy siết chặt nắm đấm trong sự bực bội và run lên bần bật.
“Quả thực so với Chúa Tể Ác Long thì con bất lực chẳng khác nào một đứa trẻ sơ sinh. Dù vậy, việc con lớn nhanh như thổi với tư cách là thuộc hạ trong một khoảng thời gian ngắn là sự thật. Con cứ nghĩ là ngài ít nhiều cũng phải tin tưởng con chứ…”
“Ta tin tưởng ngươi chứ. Nhưng nó còn tùy thuộc vào thời điểm và hoàn cảnh nữa. Chỉ là ta không thể đồng ý phái ngươi đi trong một vụ thế này được.”
“Ý ngài là ngài đánh giá con không đủ khả năng để hủy diệt hoàn toàn một đất nước duy nhất phải không ạ?”
“Cuối cùng thì đứa trẻ này đến cả việc tuyên chiến cũng bắt đầu thốt ra một cách rất tự nhiên rồi đây…”
Ta hít một hơi thật sâu và củng cố tư thế phòng thủ trước cửa, suýt thì dán chặt người xuống sàn nhà.
“Ta trân trọng cảm xúc của ngươi và ta cũng tin tưởng ngươi, nhưng ta vẫn chưa thể để ngươi tự mình đi làm sứ giả được. Đó là mệnh lệnh tuyệt đối từ ta, Ác Long gửi đến ngươi, kẻ thuộc hạ của ta. Nếu ngươi cảm thấy bất mãn, hãy đánh bại ta để bước qua.”
Tất nhiên đó chỉ là một lời dối trá. Ta đoán là Rēko, kẻ vì lý do gì đó mà tôn sùng ta, tuyệt đối không đời nào làm thế được. Theo một nghĩa nào đó thì người ta có thể gọi đó cũng là một dạng tin tưởng.
Thế nhưng, hóa ra ta đã tính toán sai lầm một cách trầm trọng.
“… Ngài muốn giao đấu với con sao?”
Lấp lánh, đôi mắt của Rēko bừng sáng. Ánh sáng đó khiến ta cảm thấy một cơn ớn lạnh buốt thấu tận tâm can nơi đáy dạ dày.
“Ái chà, không, ngươi không nói đùa đấy chứ? Ngươi không thực sự định đánh nhau với ta đấy chứ?”
“Cuối cùng thì thời điểm này cũng đã đến… Con vẫn nghĩ đã đến lúc Chúa Tể Ác Long kiểm tra sự tiến bộ của con rồi, không ngờ ngài cũng có suy nghĩ giống con. Con không thể tin nổi là ngài đã nói với con rằng ‘Ngươi đã mạnh lên bao nhiêu rồi, hãy trực tiếp cho ta thấy sức mạnh của ngươi đi’.”
“Ta không hề nói thế. Ta thậm chí còn chẳng nói lấy một từ nào như thế cả.”
Ta phản đối bằng cách lắc đầu sang trái rồi sang phải, nhưng điều đó đã được đồng hóa thành sự thật trong đầu Rēko rồi. Cô ấy nhanh nhẹn nhấc bổng ta lên như thể đó là chuyện đương nhiên nhất trên đời và cất giọng vui sướng nói.
“Vậy thì chúng ta hãy đổi chỗ đi nào. Con sẽ cho ngài thấy sức mạnh của con ở một vùng đồng bằng nào đó nơi chúng ta không phải lo lắng về việc đốt cháy nó thành bình địa.”
“Khôngooooo―! Thả ta xuốốốống! Ai cứu ta vớiiii! Ta đang bị bắấết cóooooc―!”
Ta giãy giụa và quẫy đạp điên cuồng nhưng hoàn toàn không có dấu hiệu nào thoát khỏi vòng tay của Rēko.
Khi ta đang kêu cứu trong tận cùng của sự tuyệt vọng, chúng tôi tình cờ chạm mặt Sheina ngay tại lối vào của dinh thự. Cô ấy vẫn đang cõng tinh linh trên vai, nhưng không giống như ta, cô ấy vô cùng bình tĩnh.
“… ừm, đó là một loại trò chơi nào đó phải không ạ?”
Cô ấy cất lời hỏi với đôi mày hơi nhíu lại và cái cổ nghiêng sang một bên.
“Bọn ta không chơi đùa đâu. Ta sẽ trao đổi chiêu thức với Chúa Tể Ác Long để đánh giá sức mạnh của bản thân.”
“Không phải thế đâu Sheina. Ta tuyệt đối không muốn thế đâu.”
Ta cầu cứu bằng ánh mắt trong khi run lẩy bẩy như một chú cừu non trước khi bị đem đi làm thịt, nhưng vì lý do nào đó mà cô ấy lại đáp trả bằng một ánh mắt đầy nghi ngờ. Sau đó cô ấy trầm ngâm một lúc rồi cất lời,
“Này, em có thể xem hai người giao đấu được không ạ?”
Truyện liên quan
Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười
Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...