Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 80: – Evil Dragon Lord’s imprint
[previous_page]
[next_page]
Kế hoạch thế này. Ngoài mặt ta sẽ chỉ định Rēko, bảo rằng ta giao phó trách nhiệm sứ thần cho con bé.
Tuy nhiên, Sheina sẽ đi cùng và mang theo Cơn Gió Thần. Tiếp theo, chúng ta sẽ bảo rằng Cơn Gió Thần đó là “huyết thống của Hắc Long”, trong khi Rēko sẽ được tôn thành “một linh thể ẩn giấu sức mạnh kinh hồn”. Về phần thương lượng hỗ trợ, Rēko sẽ ngồi chờ ở một căn phòng khác ăn chút đồ ngon trong lúc Sheina và Cơn Gió Thần giải quyết mọi việc.
Sheina và ta ngồi đối mặt nhau trong phòng khách của dinh thự, lặng lẽ trau chuốt lại chiến lược.
“… Liệu có thực sự ổn không? Đúng là làm thế này chúng ta có thể tránh việc Rēko đưa ra những yêu sách vô lý, nhưng chẳng phải con bé sẽ thấy nghi ngờ nếu không được tham gia vào các cuộc đàm phán chút nào sao?”
“Không sao đâu. Đầu tiên chúng ta sẽ để Rēko đáng yêu của chúng ta thể hiện một màn uy quyền hoành tráng một lần, phải không? Thế nên, sau đó chúng ta chỉ việc bảo con bé rằng mấy tên ở quê nhà đã sợ hãi trước sức mạnh to lớn của con bé và hoàn toàn đầu hàng Ma Tôn Hắc Long, thế nên thương lượng là thừa thãi. Với diễn biến đó thì dẫu không có cuộc đàm phán nào con bé cũng sẽ chẳng thấy lạ lùng đâu, ngươi đồng ý chứ?”
“… Chẳng phải cách đó đặc biệt tồi tệ sao? Con bé sẽ lại càng lúc càng lấn tới, cuối cùng đưa ra mấy yêu sách khủng khiếp nào đó thì sao?”
“Đó là lý do ta mới dùng cái này.”
Sheina kéo ra một chiếc hộp đựng đồ trang trí bằng vàng từ chiếc tủ có khóa.
“Cái gì thế?”
“Hộp trang sức cá nhân của ta đấy. Ta tính đưa nó cho con bé và bảo rằng đây là quốc bảo tối cao của quê nhà, có giá trị vượt trên mọi thứ.”
“… Liệu điều đó có lừa được con bé không?”
“Nếu con bé hoài nghi, ta sẽ nói: ‘Cứ mang nó về cho Ma Tôn Hắc Long. Ngài ấy sẽ hiểu giá trị của nó.’”
Ồ, ta thốt lên đầy thán phục. Bằng cách này, dù có nghi ngờ đến đâu, cuối cùng con bé vẫn sẽ mang nó quay lại dâng cho ta. Vào lúc đó, ta sẽ thốt lên ‘Thật là tráng lệ!’ và ban cho nó sự công nhận của mình. Cứ thế thì ngay cả Rēko cũng phải nuốt trôi thôi.
“Sau đó ngươi chỉ việc bí mật trả lại hộp trang sức cho ta. Ngươi không được phép lấy nó đâu đấy, rõ chưa?”
“Hả, hóa ra ngài không định tặng nó cho tôi à. Chà, mà dẫu sao nhận nó tôi cũng thấy áy náy thôi.”
“… Dù sao thì…”
Cố nhìn thấu vào mặt ta, Sheina nheo mắt lại.
“Tôi đã nghĩ về chuyện này một lúc rồi, nhưng vì lý do gì mà Ma Tôn Hắc Long lại thực sự tốt bụng thế nhỉ? Ngài thậm chí còn lo lắng cho cả quê nhà nữa cơ mà.”
Má ta cứng đờ vì sợ hãi và ta rụt cổ lại với một nụ cười gượng gạo.
“A-À, thì. Ta mệt mỏi vì chiến tranh rồi. Trở thành một con ác long vô địch thiên hạ không phải là lời nói dối, nhưng ta đang cố gắng hết sức để không đánh mất tấm lòng quan tâm đến người khác. Ta nhắc lại – tuyệt đối không phải là nói dối đâu.”
“X-Xin lỗi, xin lỗi nhé. Không phải tôi nghi ngờ ngài đâu. Suy cho cùng, ngài đã chiến đấu với Rēko mà vẫn bình an vô sự cơ mà? Có thể hứng chịu một đòn như thế mà vẫn ổn, chắc chắn ngài phải rất mạnh rồi.”
Như thể hoảng hốt hơi quá đà, Sheina cố gắng xoa dịu tình hình. Chắc là cô ta lo lắng không biết mình có làm taụt hứng không đây. Trên thực tế, chuyện đó chẳng liên quan gì đến cảm xúc của ta cả.
“Dù sao thì xin lỗi vì đã làm phiền ngài. Ta muốn sống một cuộc đời bình yên, nhưng Rēko lại có một tính cách năng động toàn diện. Con bé sẽ chẳng thực sự dừng lại dù ta có bảo thế nào đi nữa…”
“Chuyện đó khá là kỳ bí phải không? Rēko là thuộc hạ mà, đúng chứ? Chẳng phải con bé phải vâng lời Ma Tôn Hắc Long sao?”
“Con bé đó có thói quen cố gắng quá mức cần thiết… Nó không phải là một đứa trẻ hư và ta biết nó làm vì lợi ích của ta. Nhưng những suy diễn của con bé hơi bị thái quá…”
Sheina nghiêng đầu. Ta không trách cô ta đâu. Chẳng có cách nào để cô ta nghĩ rằng Rēko hoàn toàn hành động theo ý chí tự do của riêng mình cả.
“Tôi không hiểu lắm, nhưng thế nào cũng được. Tôi cũng lờ mờ nhận ra Rēko là một đứa trẻ ngoan. Chúng tôi sẽ trở về an toàn, ngài đừng lo lắng quá nhé Ma Tôn Hắc Long.”
“Ừ-Ừm. Quả nhiên ngươi là người duy nhất đáng tin cậy ở đây, ta trông cậy vào ngươi đấy Sheina. Cả ngươi nữa, Cơn Gió Thần.”
Đáp lại cái cúi đầu của ta, Cơn Gió Thần đang ngự trên vai Sheina liền cắn phập hàm răng vào không khí về phía ta. Khả năng cao là nó đối xử với ta như con mồi, nhưng ta thích diễn giải đó là một biểu hiện của sự đồng thuận.
“Cứ giao cho tôi. Nhân tiện thưa Ma Tôn Hắc Long, một khi tôi hoàn thành tốt nhiệm vụ, liệu có cơ hội nào để nhận được một chút sức mạnh ngọt ngào đó từ ngài không?”
“Chuyện đó khó đấy.”
“Đen thật, quả nhiên tài năng của tôi còn thiếu sót nhỉ?”
“Là vì Rēko là một trường hợp đặc biệt thì đúng hơn. Tốt nhất ngươi đừng lấy con bé làm chuẩn mực. Ta không nghĩ mình sẽ còn gặp lại trường hợp nào như thế nữa đâu.”
Có vẻ như Sheina không hoàn toàn thỏa mãn, nhưng từ đầu cô ta cũng chỉ tiện miệng nhắc đến thế thôi. Cô ta đành bỏ cuộc với câu “chán thật đấy—” và đứng dậy khỏi chiếc ghế bọc nệm trong phòng khách với Cơn Gió Thần vẫn đậu trên vai.
“Vậy chắc tôi nên đi chuẩn bị đây. Ngựa, hành lý, và cả…”
“À, đợi một lát đã Sheina. Hừm, ta cảm thấy hơi áy náy, nhưng ta có thể nhờ ngươi đi bộ được không?”
“Đi bộ á? Nhưng ngay cả trạm kiểm soát gần nhất cũng cách đó 2 ngày đi ngựa cơ mà? Đi bộ thì đúng là cực hình…”
“Làm ơn đi. Trong trường hợp hy hữu mà Rēko làm điều gì đó kỳ quặc, ta không muốn mạo hiểm chút nào.”
“… Đi bộ sẽ an toàn hơn sao?”
“Đúng vậy. Ta đã thiết lập những biện pháp đặc biệt cho việc đó rồi.”
Sheina nhíu mày, nhưng chẳng mấy chốc cô ta chỉ thản nhiên gật đầu.
“Thôi được rồi, tùy ngài. Miễn là chúng ta giải quyết ổn thỏa thì mệt mỏi một chút cũng chẳng sao cả. Vậy, những biện pháp đặc biệt đó là gì thế?”
“Fufu. Đó là bí mật, Sheina ạ. Như người ta vẫn nói, muốn đánh lừa kẻ thù trước hết phải đánh lừa đồng đội, đúng chứ? Rēko có thể sẽ phát hiện ra điều gì đó nếu ngươi nắm được bí mật ấy. Thôi nào, giờ thì cả hai chúng ta hãy đi chuẩn bị cho chu đáo đi.”
Chúc Sheina may mắn, ta rời khỏi dinh thự bằng cửa sau. Ở đó, món dạo thảo đoàn tử mà ta tạo ra hôm trước vẫn nằm lăn lóc ở một góc, chẳng ai thèm ngó ngàng tới.
Vì kế hoạch bí mật của mình, ta nằm đè toàn bộ trọng lượng cơ thể lên nó và bắt đầu lăn cho nó dẹp lép đi.
_____________________________________
Hôm sau. Trong lúc Sheina và Rēko rời khỏi doanh trại, ta không ra tiễn họ.
Giữa đám cỏ ngay bên ngoài doanh trại. Ta khoác lên mình lớp ngụy trang bằng chiếc chăn làm từ những viên thảo đoàn tử đã bị ép bẹp, lén lút quan sát hai bóng người đang khuất dần.
Phòng hờ Rēko nổi điên, tôi không thể tách rời khỏi con bé được. Biện pháp cuối cùng của tôi là lén lút bám theo sau cả hai với cơ thể được ngụy trang.
“Hỡi ngài Ác Long... ? Ngài đang làm gì thế ạ?”
Khi tôi đang ẩn nấp, giọng nói bất thình lình của Haizen khiến tôi giật bắn cả mình. Nhìn kỹ lại, đại đa số ánh mắt đều đang hướng về phía tôi, bao gồm cả những binh lính đến tiễn đưa họ. Quả nhiên, thật bất khả thi khi qua mặt được đôi mắt của những binh lính được huấn luyện bài bản này.
“Ta thành thật xin lỗi. Việc chỉ mời thuộc hạ của ngươi cuối cùng lại khiến ngươi bất mãn sao?”
“Không không, không phải vậy đâu ạ. Chỉ là, thành thực mà nói, tôi thực sự lo lắng khi chỉ cử một mình Rēko làm sứ thần. Thế nên... tôi có thể đồng hành cùng họ ít nhất là nửa chặng đường không? Dĩ nhiên, như bức thư đó đã nêu, ta sẽ đảm bảo không bước chân vào quốc thổ.”
“Nếu ngài Ác Long đã nói vậy, chúng tôi không có cách nào để ngăn cản ngài... Tuy nhiên, bộ dạng này... Thưa ngài, nếu mạn phép, chỉ ngụy trang bằng chút cỏ dại thì ngài vẫn lồ lộ ra ngoài. Tôi tin rằng tiểu thư Kin đã nhận ra rồi ạ.”
Vừa lúc đó, một bàn tay đặt lên vai Haizen. Hóa ra đó là Sheina, người đã phát hiện ra tôi và quay người lại. Rēko thì được bảo đứng đợi ở xa hơn một chút.
“Có chuyện gì thế Sheina?”
“Vâng, thực ra là về vị Chúa tể Ác Long ở đây. Rēko lại bắt đầu nói những điều kỳ lạ rồi ạ.”
“Ngài Ác Long ư?”
“Đúng vậy. Khi tôi nói rằng có vẻ Chúa tể Ác Long đang đi cùng chúng ta, con bé đã bảo rằng...”
Sheina tiếp lời trong khi nhìn chằm chằm vào tôi.
“Đó không phải là Chúa tể Ác Long. Đó là sự hiện thân cho thành ý của Ngài ấy, người luôn nghĩ đến ta, kẻ thuộc hạ này. Chúa tể Ác Long thực sự đang đợi, ngài đặt trọn niềm tin nơi ta.”
“Ồ vậy sao, thế thì cứ để vậy đi vậy.”
Trong lúc tôi đang thở phào nhẹ nhõm trước sự suy diễn quen thuộc đến mức cực kỳ tiện lợi mang thương hiệu Rēko, hệt như một thương nhân đang kiểm định hàng hóa của mình, Sheina nhẹ nhàng chọc vào sườn tôi. Giống như hôm trước, một tiếng “ehe” đầy xấu hổ thốt ra từ miệng tôi.
Truyện liên quan
Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười
Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...