Hình Xăm Hoa Trà - Chương 100

Huvern, quản gia vốn luôn điềm tĩnh, giấu đi cảm xúc rất tốt, nhưng quai hàm Jean thì trễ xuống, đôi mắt mở to với ánh nhìn như muốn gào lên: "Cô điên rồi sao?" Những người làm và người hầu khác đứng xem cũng chung một suy nghĩ.

"Chắc là phòng bên cạnh đấy. Và hãy đối xử tốt với cô ấy, dù sao cô ấy cũng là khách của Hoàng tử."

"Rõ rồi."

Igmeyer mím chặt môi, hơi nhíu mày, nhưng không can thiệp vào quyết định của Amber.

Tuy việc đuổi kẻ đột nhập là của gia chủ, nhưng việc quyết định cách đối xử với khách lại thuộc về nữ chủ nhân. Trong hoàn cảnh này, anh can thiệp vào sẽ không ổn.

Hơn nữa, Igmeyer chắc chắn rằng Amber đã có những tính toán khác. Trong khi anh có thể cư xử một chiều những lúc kích động, thì Amber lại luôn nhìn xa trông rộng hơn.

"Vậy thì nghỉ ngơi cho tốt."

Amber, sau khi nhanh chóng giải quyết cuộc đối đầu căng thẳng, quay sang nhìn Igmeyer.

Hiểu được ám hiệu muốn rời đi của cô, Igmeyer đầy kiêu hãnh ôm lấy eo Amber.

Khi Công tước và Nữ công tước rời đi, người hầu mới từ từ giải tán về làm nhiệm vụ của mình, còn Hoàng tử Loki thì ngượng ngùng bước đi, tay gãi gãi sau đầu.

Nói thật thì việc bộc phát tuyên bố người phụ nữ bí ẩn là khách của mình chỉ là một phản ứng chống lại uy quyền của Công tước. Đó là chút say sưa trong cảm giác chính nghĩa của bản thân để bảo vệ kẻ có vẻ yếu thế.

Nhưng khi Công tước đã đi rồi, toàn bộ kịch bản này lại trở nên vô nghĩa. Một Hoàng tử như anh thật chẳng ra sao khi cứ qua lại với một người phụ nữ không có địa vị quý tộc.

"Có phải mình vừa làm mọi chuyện phức tạp thêm không?"

Rồi khi người phụ nữ cúi đầu thật sâu trước mặt anh, Loki chợt rùng mình, bước chân nhanh hơn và cố tình hắng giọng một cách không cần thiết.

Và Iona.

Khi đã được dẫn vào một phòng ngủ đàng hoàng…

"Ah, ahaha! Ahahahahaha!"

Bấu lấy bờ vai gầy guộc của mình, cô bật cười điên dại, cười đến mức nước mắt suýt rơi. Cô choạng vạng bước về phía giường rồi gục xuống.

"Mùi hương thật thích… một căn phòng sạch sẽ của riêng mình…"

Thành thật mà nói, cô đã chuẩn bị tinh thần bị tống ra ngoài hoặc phải ngủ trong chuồng ngựa.

Ngay từ đầu, Iona đã không mong mình có thể rời đi mà lành lặn tay chân.

Những người phụ nữ bước ra từ cơ sở của Madam Étoile chỉ là thứ dùng xong rồi bỏ. Không khó để hình dung ra số phận bi thảm chờ đợi họ một khi đã hết giá trị sử dụng.

Nếu sự dối lừa này có thể kéo dài, cô muốn được sống trong một giấc mơ. Được đối xử như một con người thay vì một món đồ.

"Một người thật tốt bụng…"

Lăn lộn trên bộ chăn nệm mềm mại mà trước đây chưa từng được trải nghiệm, Iona thì thầm vào chiếc gối.

Trong suy nghĩ của cô, người cô biết ơn không phải là vị khách hàng, không phải Madam Étoile, cũng chẳng phải vị hoàng tử kia. Mà đó là người phu nhân cao quý và trang nhã, người hoàn toàn khác biệt với một kẻ thấp kém như cô.

Đó chính là nữ chủ nhân của phương Bắc.

Cô chẳng biết ơn bất kỳ ai từng thốt ra lời bảo vệ cô. Cô thậm chí đã quên mất mặt họ.

Người duy nhất Iona ghi nhớ là người đã tự nguyện trao cho cô căn phòng dễ chịu này.

Dù có muôn vàn lý do để khinh bỉ cô, người ấy vẫn đối xử với Iona như một con người.

Người đã cho cô một khoảnh khắc hạnh phúc ngắn ngủi trong những giấc mơ…

"Phu nhân."

Iona nỡ một nụ cười rạng rỡ, một nụ cười có thể bị nhầm tưởng là đang chìm đắm trong tình yêu.

* * *

Iona.

Cô là một trong số vô vàn sinh linh được sinh ra từ những người phụ nữ nơi kỹ viện.

Madam Étoile nuôi dưỡng những đứa trẻ ấy cùng một chỗ, dĩ nhiên là chẳng mấy chăm chút.

Những sinh linh ngây thơ này nhanh chóng nhận ra chúng phải dựa vào nhau để sống sót. Chúng bản năng hiểu rằng chia sẻ chút thức ăn ít ỏi vẫn dễ hơn là lao vào đánh nhau vì nó.

Tuy nhiên, vẫn luôn có những kẻ dùng đến bạo lực để cướp đoạt của người khác.

Thế nhưng, những đứa trẻ hung hăng được coi là mạnh mẽ đó lại bị bán đi nhanh hơn, và rồi sau đó, hoàn toàn bặt âm vô tín.

Trong một căn kho mục nát, chúng sống cùng nhau—chín cô gái và mười bảy cậu con trai.

Trong số chín cô gái ấy, Iona là người nhỏ tuổi nhất.

"Ah, con bé đó nhìn được đấy. Chuyển nó đi."

Đó là ký ức đầu tiên của Iona về việc thoát khỏi căn kho bẩn thỉu. Một ngày nọ, Madam Étoile đột nhiên xuất hiện, ngón tay gầy guộc gồ ghề của bà ta chỉ thẳng vào cô.

Madam Étoile thường chọn ra những cô gái "dùng được" từ nhóm đó để huấn luyện riêng, và Iona đã trở thành một trong những người được chọn.

Trong lò huấn luyện ấy, có một vài lời truyền miệng được các cô gái lớn hơn chuyền tay nhau như truyện cổ tích hay những lời dân gian.

"Đứa nhỏ này, em phải tìm được một Phu nhân tốt."

"Phu nhân nắm giữ mọi quyền lực trong dinh thự đó. Bà ấy là một người rất có ảnh hưởng."

"Làm sao để biết ai là Phu nhân ư? Em nhìn thấy là biết ngay. Bà ấy là người đẹp nhất và trông cao quý nhất."

"Vậy nên, em phải thật tốt với Phu nhân. Hãy cúi đầu, tránh ánh mắt của bà ấy, làm bất cứ điều gì được bảo. Hiểu chưa? Khi đó bà ấy sẽ chăm sóc em."

Khi đã trưởng thành, Iona thường đặt những cô gái nhỏ hơn lên đùi mình và kể lại những câu chuyện này.

Liệu chúng có thật hay không, cô cũng không rõ. Cô cũng chẳng biết ai là người đã bắt đầu những câu chuyện ấy nữa.

Truyện liên quan

Lớp Học Cô Dâu Hoàn thành Hàn Quốc

Lớp Học Cô Dâu

Web Novel R19
Cập nhật: 5 giờ trước

Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...

85 55
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất Hoàn thành Hàn Quốc

Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất

Web Novel
Cập nhật: 6 ngày trước

Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".

51 462