Hình Xăm Hoa Trà - Chương 109
"Mình phải làm gì đây... Nhỡ đâu phu nhân bắt đầu ghét mình thì sao?"
Đúng lúc ấy, Iona, người vừa bị đuổi ra ngoài hành lang, đang lo âu cắn móng tay và đứng ngồi không yên.
"Không thể để chuyện này xảy ra được. Mình phải tạo ấn tượng tốt với Phu nhân. Mình phải ở lại đây càng lâu càng tốt."
Iona đã bắt đầu thấm khía vị ngon của những lát bánh mì mềm mại. Nó biết rõ miếng bánh ấy sẽ đậm đà đến nhường nào khi quết thật nhiều bơ và mứt. Cảm giác xé từng mảnh bánh mì chấm sạch bách tới giọt súp cuối cùng mới tuyệt diệu làm sao!
Nó cũng đã phát hiện ra vị chua dịu của hoa quả khô và thỉnh thoảng là hương vị ngọt ngào của những chiếc bánh ngọt.
Giá như chưa từng biết đến sự thoải mái và sung túc này, có lẽ nó vẫn có thể sống tiếp mà chẳng lăn tăn suy nghĩ. Nhưng một khi đã nếm trải sự xa hoa ấy, việc phải quay lại cuộc sống trước kia là điều không thể nào chấp nhận nổi.
"Thà chết còn hơn là mất đi những thứ này."
Nước mắt bắt đầu rơm rớm trên đôi mắt to tròn của Iona.
Phu nhân Etoile từng dạy những lễ nghi tối cần thiết cho những người phụ nữ chuẩn bị bước vào các cuộc hôn nhân sắp đặt. Iona đã được học quy tắc bàn ăn và cách sử dụng bộ đồ ăn.
Thế nhưng, thứ họ nhận được lại chỉ là những ổ bánh mì cứng như đá và thứ súp loãng chẳng khác nào nước ốc. Phu nhân Etoile, vốn nổi tiếng keo kiệt, chưa bao giờ cung cấp những bữa ăn tử tế.
Sống với niềm tin rằng đó là điều bình thường, Iona đã hoàn toàn bị mê hoặc bởi tất cả những món ăn mới lạ mà nó bắt gặp ở nơi này.
"Hay là mình quay lại van xin ngay bây giờ? Hay mình nên thừa nhận rằng mình không thực sự mang thai, chẳng có đứa trẻ nào cả? Có lẽ phu nhân sẽ cảm thông..."
Nỗi sợ hãi xâm chiếm lấy Iona, khiến nó bắt đầu suy nghĩ giống như một đứa trẻ thay vì một người trưởng thành.
Đối với một kẻ từ nhỏ đã lớn lên với niềm tin rằng phải luôn phục tùng và phụng sự Phu nhân, thì từng lời nói từ Amber, người đang giữ vị trí "Phu nhân", lại có ảnh hưởng lớn đến không tưởng.
Thực chất, "Phu nhân" mà họ nói đến là Thái phu nhân.
Nghĩa là, nó phải tạo ấn tượng tốt với mẹ của người đàn ông mà nó đang tìm cách lừa gạt để kết hôn. Nhưng Iona lại chẳng thể hiểu được khía cạnh đó.
Cũng giống như nhiều câu chuyện truyền miệng khác, các thông tin đã bị rơi rớt vài chi tiết và bị thêu dệt thêm qua thời gian. Iona lớn lên mà chưa từng được nghe đến danh xưng "Thái phu nhân".
Đầu óc nó có chút méo meo, khập khễnh, hơi kỳ quặc, đầy mâu thuẫn và rối loạn...
Quá trình trưởng thành đầy hỗn loạn, lại chẳng mấy tha thiết chuyện học hành, nên nó không hề biết cách suy nghĩ một cách logic.
Chỉ cần cảm thấy no hay đói, đó là tất cả những gì Iona có thể nhận thức được.
Trong hoàn cảnh ấy, Amber hiện lên trong mắt Iona chẳng khác nào một vị thần.
"Ph-Phu nhân!"
Vừa thấy Amber xuất hiện, Iona run rẩy cất tiếng, tiếng gọi của nó đong đầy sự tuyệt vọng tựa như tiếng kêu đau đớn của một chú chim bị thương.
"Phu nhân, cô xem..."
Iona lao về phía Amber, ngập ngừng định nắm lấy cổ tay cô rồi lại rụt tay về, nhớ lại việc Amber từng không thích hành động đó trước đây.
"T-Tôi có thể làm được. Bất cứ điều gì cô yêu cầu. Tôi không thể làm một người gia nhân sao?"
Con người thật của Iona rất khác so với khi nó diễn xuất. Một khi đã nhập vai, lời nói của nó vô cùng trôi chảy, thái độ và ánh mắt cũng hoàn toàn thay đổi. Nhưng Iona của thường ngày lại như thế này đây.
Amber lặng lẽ quan sát Iona, kẻ dường như chẳng thể rời khỏi cô mà chỉ biết quẩn quanh bên cạnh.
Đối với Amber, cảm xúc và trạng thái của Iona hiện lên rõ mùng một.
Đó là một đứa trẻ khao khát tình yêu thương và khiếp sợ cảm giác bị bỏ rơi.
Cùng lúc đó, Amber có một nhận thức mang tính bản năng.
Đây chính là cơ hội.
'Mình chẳng tha thiết gì việc thao túng cảm xúc của người khác như thế này.'
Nhưng không có gì là cô không thể làm vì những điều cần phải bảo vệ.
Hơn nữa, Amber bắt đầu cảm thấy những kẻ khách không mời trong lâu đài ngày càng trở nên khó dung thứ.
"Iona, ta có một câu hỏi."
"Vâng, vâng!"
Một lúc sau, Amber đưa Iona vào phòng ngủ của mình.
Đến căn phòng an toàn và được bảo vệ nghiêm ngặt nhất trong lâu đài.
Iona co rúm người lại trong lúc chờ đợi câu hỏi của Amber.
"Ai đã sai cô đến đây?"
"Chuyện đó là..."
"Ta sẽ đảm bảo an toàn cho cô. Cô chỉ làm theo lệnh thôi, đúng không?"
Amber trấn an Iona, hạ giọng mềm mỏng nhất có thể.
"Cô không muốn tiếp tục được ăn ngon và sống trong ấm áp như bây giờ sao?"
"......Có ạ."
"Hãy nói cho ta biết những gì cô nhớ về người đã sai cô đi và lý do tại sao. Ban đầu cô ở đâu?"
Amber đã nghe Igmeyer kể về Phu nhân Etoile.
Cô biết rằng Raphael đã đột kích vào dinh thự của Phu nhân Etoile và đang tiến hành điều tra toàn diện.
Mọi tội ác của Phu nhân Etoile rồi sẽ bị phanh phui, và bà ta sẽ không thể thoát khỏi án tử hình.
Thế nhưng bà ta vẫn giữ im lặng về kẻ đã thuê Iona.
Đó là tình hình cho đến tối qua. Vì Igmeyer, người vừa mới đến, không đề cập đến bất kỳ tiến triển nào... nên có lẽ mọi chuyện vẫn dậm chân tại chỗ.
Sẽ thật tốt nếu Iona có thể đưa ra bất kỳ câu trả lời nào.
Thấy Iona còn đang ngập ngừng, Amber cố tình lộ ra vẻ mặt thất vọng.
"Vậy ra cô nói muốn giúp ta, nhưng tất cả chỉ là dối trá."
"Không ạ! Tôi thực sự rất muốn giúp. Xin hãy tin tôi...!"
"Sao ta có thể tin cô được? Cô xuất hiện và tuyên bố đang mang thai con của chồng ta, điều đó vốn dĩ đã là một lời nói dối."
"Đ-Đó... chuyện đó... là nói dối..."
Giọng nói của Iona nhỏ dần.
'Đúng như mình dự đoán.'
Ánh mắt Amber nheo lại.
Có vẻ như Iona tưởng rằng Amber đang đối xử tử tế với nó trong khi vẫn tin vào lời tuyên bố rằng nó đang mang thai con của Igmeyer.
"Nếu cô không còn gì để nói nữa thì chúng ta chẳng còn gì để bàn luận. Ta cũng không cần phải đối xử tốt với cô làm gì."
Với nét mặt lạnh băng, Amber đứng dậy và đưa ra lệnh đuổi khách.
"Rời khỏi đây đi."
"Ph-Phu nhân. Xin hãy đợi một chút. T-Tôi nhớ ra một chuyện rồi...!"
Truyện liên quan
Lớp Học Cô Dâu
Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".