Hình Xăm Hoa Trà - Chương 99
"Ta biết ngay mà. Vậy là bắt đầu rồi."
Igmeyer thì thầm trong kẽ răng, khiến toàn thân Amber chợt căng cứng.
Đúng lúc ấy.
"Ôi, Đại công tước! Ôi, đại công tước...!"
Một tiếng khóc than xé lòng vang lên trong không trung.
Từ đằng xa, một người phụ nữ tóc nâu, giọng nghẹn ngào như thể đã nén giọt lệ này từ rất lâu, vừa đi khập khiễng vừa nức nở tiến lại gần.
"Là em, Iona đây, ngài còn nhớ em không, Đại công tước? Đêm đó, ngài đã chiếm lấy em."
Người phụ nữ gào lên rồi dang rộng hai tay, định lao mình vào vòng tay của Igmeyer.
Thế nhưng, ngay trước khi cô ta chạm tới, Igmeyer đã nhanh chân né sang phía Amber, khéo léo né tránh.
Mất thăng bằng, Iona khua tay múa chân rồi ngã rụi xuống đất, lúc này Amber mới nhìn rõ gương mặt cô ta.
Đôi mắt to tròn cùng đường nét khuôn mặt thanh tú, trắng trẻo trông vô cùng dịu dàng, thân hình mảnh mai gầy guộc, ngoại trừ phần bụng đã nhô cao thấy rõ.
"Tại sao ngài lại có thể đối xử tàn nhẫn với một phụ nữ mang thai như vậy!"
Đúng lúc đó, Hoàng tử xuất hiện.
Cảnh tượng trước mắt quả thực chẳng mấy dễ chịu: Iona đang khóc lóc dưới đất, còn Igmeyer và Amber thì lạnh nhạt cúi nhìn.
"Không, ta không thể nhận đó là con mình. Ta còn chưa từng thấy mặt cô ta bao giờ."
Igmeyer tỏ rõ sự bàng hoàng trước toàn bộ sự việc.
Anh vốn thắc mắc bọn chúng đã chuẩn bị mưu đồ gì, hóa ra cũng chỉ là một người phụ nữ bước ra từ chốn hẻm hóc.
Dù có trang điểm hay đắp lên mình bao nhiêu nhung lụa, bản chất của một kẻ hạ tiện cũng chẳng thể đổi thay. Tiếp xúc với vô số nữ nhân chốn lầu xanh từ thời trẻ, Igmeyer chỉ cần ngửi qua mùi hương là biết ngay xuất thân của một người.
'Mùi phấn hoa chốn kỹ viện đã ngấm sâu vào da thịt, chẳng thể nào phai.'
Phần lớn mọi người sẽ không nhận ra chi tiết đó chỉ qua mùi hương và rất dễ bị vẻ ngoài lừa gạt.
Nhưng Iona nhiều khả năng đến từ đường dây lừa đảo hôn nhân của Madame Etoile.
'Bọn chúng coi những năm tháng làm lính đánh thuê của ta là trò đùa chắc?'
Khả năng cô ta thực sự mang thai là rất cao. Dựa vào nét mặt và tài diễn xuất này, cô ta có thể là một trong những kẻ thuộc hàng cao tay trong đường dây đó.
Quả nhiên, đó là lý do cô ta dám mò đến lâu đài của Đại công tước để bày ra trò đùa ghê tởm này.
"Ôi, ngài không nhớ em sao? Xin hãy ngửi thử mùi hương này. Có lẽ ngài sẽ nhớ lại đấy."
Iona giả vờ đau đớn rồi rút ra một chai nước hoa nhỏ.
"Đây là mùi nước hoa em đã dùng vào đêm chúng ta gặp nhau."
Igmeyer nhìn xuống Iona bằng ánh mắt nghi ngờ. Khi những ngón tay thon dài của cô ta đưa lên định xịt nước hoa, anh liền nhanh chóng bế bổng Amber lên rồi lùi lại vài bước.
Amber chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra nên đành ngoan ngoãn để anh bế, còn Igmeyer thì lấy bàn tay to lớn của mình che kín mũi và miệng cô.
"Cô đang xịt cái gì đấy?"
"Chỉ... chỉ là nước hoa thôi mà...!"
"Không phải độc đấy chứ?"
Igmeyer gầm nhẹ trong cổ họng, ôm chặt lấy Amber như để bảo vệ cô. Sau đó, không nói thêm lời nào, anh quay lưng đi.
"Không được, Đại công tước. Ngài ít nhất cũng nên nghe cô ấy nói hết chứ?"
Sự phũ phàng ấy xem ra lại khiến Hoàng tử Loki bất bình hơn ai hết.
Bảo vệ kẻ yếu. Chăm sóc những người bị gạt ra bên lề xã hội.
Loki lớn lên cùng hai nguyên tắc luôn được khắc ghi trong đầu.
Đặc biệt đối với trẻ nhỏ hay phụ nữ mang thai, ngài được dạy phải hành xử nhân từ và lắng nghe chăm chú. Họ chính là tương lai của đất nước.
Với những lời dạy của Hoàng đế, ngài thật khó hiểu trước phản ứng của Đại công tước.
Mặt khác, Igmeyer lại cực kỳ nhạy cảm với bất kỳ điều gì có thể gây hại cho Amber.
"Độc sao? Tôi... tôi không hề có ý đồ xấu xa như vậy...!"
Giật mình, Iona lấy tay che miệng, nước mắt rơi lã chã rồi bắt đầu sụt sịt khóc, sau đó cúi đầu xuống.
"Tôi....chẳng mong đến đây để được đối xử như phu nhân. Tôi chỉ nghĩ... đứa trẻ cần được ở một nơi phù hợp với nó."
"Chẳng có gì phải xem xét lại cả. Tống cổ cô ta ra ngoài."
Igmeyer thẳng thừng lên tiếng rồi bước qua Iona, tay vẫn ôm chặt Amber.
Trút được gánh nặng nhờ mệnh lệnh dứt khoát, quản gia Huvern khẽ gật đầu, ra hiệu cho gia nhân thi hành lệnh chủ.
Nếu cô ta không còn nơi nào để đi, họ có thể cho cô ta ít tiền, nhưng tuyệt đối không thể để cô ta ở lại đây như một vị khách. Chủ nhân vẫn chưa cho phép.
Đối với Huvern, đó là điều duy nhất quan trọng.
"Khoan đã! Ta sẽ nhận cô ấy làm khách của ta."
Nhưng ngay khi những người nữ thợ săn chắc khỏe túm lấy tay Iona, vị hoàng tử đang say sưa với cảm giác chính nghĩa đã lớn tiếng can thiệp.
"Người... vừa nói cái gì?"
"Ta nói ta sẽ nhận cô ấy làm khách của ta. Cô ấy là khách của ta, thả cô ấy ra."
Thật vô lý. Ngay trong lâu đài có chủ nhân đàng hoàng, vậy mà một kẻ khách không mời lại dám tự thao túng mọi chuyện.
Igmeyer bùng bùng lửa giận định bộc phát thì một bàn tay mềm mại đã giữ anh lại.
Amber nhẹ nhàng lắc đầu.
"Quản gia. Hãy chuẩn bị một phòng cho người phụ nữ này ngay cạnh phòng của Hoàng tử Loki."
Amber thản nhiên ra lệnh sau khi bước xuống khỏi vòng tay của Igmeyer.
Gương mặt Loki sáng rực lên trước điều đó.
Một thoáng biểu cảm cực kỳ tinh vi lướt qua mặt Iona, nhưng dường như chẳng một ai nhận ra.
Truyện liên quan
Lớp Học Cô Dâu
Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".