Chị Tôi Là Nữ Chính, Còn Tôi Là Nữ Phản Diện - Chương 27
[previous_page]
[next_page]
Tôi cố gắng hồi tưởng.
Để cho ý thức tập trung và gợi lại những ký ức. Những bánh răng trong đầu tôi chuyển động, nó so sánh những ký ức này với thực tế. Khoảng thời gian mà Mishuli và Leon gặp nhau. Liệu tôi có ở trong cảnh này ở ‘Mê cung định mệnh’ không? Tôi điên cuồng đào sâu vào ký ức về một tiền kiếp để trả lời câu hỏi này.
Và câu trả lời đến với tôi.
Tôi khá chắc chắn rằng mình không hề có mặt trong cảnh này ở ‘Mê cung định mệnh’. Hiện tại đã không tiến triển giống như trong câu chuyện nữa. Ngay cả khi có một số sự trùng lặp trong những câu thoại được thốt ra, thì rõ ràng là quá mức để có thể tưởng tượng rằng tất cả đều là do định mệnh sắp đặt.
Leon không phải là đối tượng của định mệnh. Tôi không nên đa nghi đến thế. Tôi quyết định rằng tất cả những điều này chỉ là do tâm lý của mình, rồi hướng ý thức trở lại cuộc trò chuyện đang diễn ra giữa Mishuli và Leon.
“Nhưng thực sự, em rất mừng. Em, em cứ tưởng là mình sắp chết ở chỗ đó rồi cơ.”
“Chết? Sao lại thế? Tôi không nghĩ là họ lại làm thế đâu.”
“Ồ, đúng rồi. Em chỉ nghĩ rằng tất cả quý tộc đều là những người đáng sợ, nhưng em đoán là vẫn có một vài người tốt, giống như anh vậy.”
Leon đang được chăm sóc bởi một người hầu mà tôi đã gọi, trong khi anh ta vẫn trò chuyện khá vui vẻ với Mishuli. Vết thương của anh ta chỉ là một vết thâm nhẹ và vài vết trầy xước. Chẳng có gì đáng chú ý cả. Chúng tôi không thể nào cho phép một đứa trẻ vô danh nào đó bước vào dinh thự, nhưng tôi cũng không thể phớt lờ lời thỉnh cầu của Mishuli được. Thế là tôi đã gọi một người hầu đến đây để sơ cứu nhanh chóng.
Leon Nardo không nên là một kẻ có vấn đề gì đặc biệt. Cậu ta có thể hơi nghịch ngợm vào thời điểm này, nhưng nhìn chung vẫn là một người hiểu chuyện. Vậy nên, chà, tôi không nghĩ có bất kỳ nguy hiểm nào khi cậu ta nói chuyện với Mishuli cả. Tôi biết điều đó. Tôi có kiến thức về hồ sơ và hoàn cảnh xuất thân của cậu ta từ những ký ức về trò chơi. Và tôi thầm quyết định rằng không có vấn đề gì với cậu ta cả.
Tuy nhiên.
“Ồ, đúng rồi. Tên tôi là Leon. Leon Nardo. Tên cậu là gì?”
“Là Mishuli ạ.”
“Mishuli… Mishuli nhỉ. Hehe, nhớ rồi đấy.”
Khi tôi lắng nghe họ từ bên cạnh, tôi có thể cảm nhận được khuôn mặt mình ngày càng trở nên khó chịu hơn.
Thật kỳ lạ. Tôi là một tiểu thư kiêu hãnh thuộc tầng lớp thượng lưu. Ít nhất, tôi tin rằng mình chưa bao giờ quên những gì một tiểu thư nên hướng tới. Tôi đã được giáo dục bởi Mariwa, được rèn luyện để chấp nhận thực tế và đối phó với mọi thứ. Một ngày nào đó tôi sẽ sử dụng bộ óc thiên tài này của mình để trở thành một vì sao sáng mà toàn xã hội phải ngước nhìn.
Không đời nào tôi lại ích kỷ đến mức trở nên bực bội chỉ vì thấy Mishuli nói chuyện với một cậu con trai.
Giờ nghĩ lại, bất cứ khi nào Charles và Mishuli trò chuyện như những người bạn và trao đổi lời lẽ mà không hề e dè, tôi cũng chỉ nhìn với một cảm giác vui vẻ. Đây chẳng phải là bằng chứng cho thấy tôi là một người chị lớn có tấm lòng bao dung nhất sao?
Nhưng vậy thì, điều này có nghĩa là gì?
“…Hừm.”
Không đời nào tôi lại là người hẹp hòi, thế mà tôi lại đang tặc lưỡi.
Không, tôi không thích điều này chút nào.
Tôi không thích điều gì ở Leon? Không hẳn là liên quan đến định mệnh, tôi chỉ không thích việc cậu ta có vẻ đang thân thiết với Mishuli. Tôi không thích cách mặt Leon đỏ bừng lên khi hỏi tên Mishuli. Tôi không thích vẻ mặt hạnh phúc của cậu ta khi nghe thấy cái tên đó.
Tôi nhận ra người hầu gái vừa băng bó xong cho Leon đang liếc nhìn tôi từ nãy đến giờ, nhận ra rằng tâm trạng tôi không được tốt. Ánh mắt cô ấy đã nói lên tất cả. Thưa tiểu thư, xin hãy bình tĩnh.
Thế nên trông tôi thậm chí còn có vẻ khó chịu trong mắt người khác.
Tôi đoán là lúc đó trông mình thật sự rất bực bội theo cách khách quan. Nhưng tôi không thể kìm nến những gì mình không thích. Tôi bị chi phối hoàn toàn bởi cảm giác khó chịu này đến mức từ bỏ mọi nỗ lực cố gắng kiểm soát cảm xúc đó. Tôi tìm kiếm lý do cho chuyện này, rồi nhận ra:
“Nhưng Leon, sao cậu lại bị thương thế?”
“À ha ha… Cháu chơi đùa với mấy đứa bạn và chắc là trò đùa hơi quá đà một chút ạ. Vâng. Cháu chưa từng thấy mái tóc vàng nào đẹp như tóc của cậu ấy cả. Thật tuyệt vời.”
“Nhưng tóc của chị gái em còn đẹp hơn cơ, anh biết không?”
“Hả? Chị gái ư?”
Có lẽ cảnh tượng mà tôi đang chứng kiến là một tên bạn trai tồi đang cố tán tỉnh Mishuli.
Giả thuyết này nảy sinh đã đẩy sự khó chịu của tôi lên một cấp độ cao hơn là cơn giận dữ. Trái tim tôi trở thành nhiên liệu của nó, với một âm thanh gầm rú, đôi mắt tôi bắt đầu bừng lên dữ tợn.
“Ý em là chị...”
“Này, tên thường dân kia.”
“…Ái!”
Tôi lên tiếng với giọng trầm đến mức chính tôi cũng khó lòng tin nổi. Leon phát ra một tiếng hét ngắn. Thật là tệ hại hết sức khi cậu ta đáp lại lời gọi của một tiểu thư bằng một tiếng thét. Tôi ghi thêm tội thiếu phép lịch sự của cậu ta vào danh sách những điều tôi că ghét ở cậu ta. Tôi kéo Mishuli về phía mình để tách con bé ra khỏi cậu ta.
“Hy vọng là cậu nhận thức được bản thân đang cư xử theo một cách hoàn toàn không phù hợp với thân phận của mình đấy?”
Tất nhiên, ý tôi là cậu ta không nên nói chuyện với Mishuli một cách suồng sã như vậy ngay trong lần gặp đầu tiên.
Tôi thốt ra những từ ngữ chậm rãi hơn mức cần thiết, và Leon cứ liên tục gật đầu trong khi run lẩy bẩy như mộthóe củi khô.
“Và thời gian của cậu đã hết. Cậu đã được chữa trị rồi, giờ thì cút khỏi đây đi.”
“Hả? Nh… nhưng mà…”
Ồ.
Tôi dõi theo ánh mắt của Leon và nheo mắt lại.
Cậu ta đang nhìn Mishuli thay vì người hầu gái vừa chữa trị cho mình. Tôi thừa nhận rằng thiên thần của tôi đáng yêu đến mức chắc chắn sẽ thu hút ánh nhìn của bất kỳ ai, nhưng cậu ta không nên mong đợi lòng thương hại từ con bé lần thứ hai.
“Này, tên thường dân kia. Cậu thật to gan khi dám đảo mắt đi chỗ khác lúc ta đang nói chuyện với cậu đấy.”
“Ợ, ừm, không… Cháu, cháu xin lỗi!”
“Ồ. Ta rất ấn tượng vì ít nhất cậu cũng biết cách xin lỗi. Xem ra bố mẹ cậu đã không dạy dỗ cậu thất bại. Và vì điều đó, ta sẽ tha cho cậu lần này. Nhưng cậu tuyệt đối không được bén mảng đến dinh thự nhà Noir một lần nào nữa. Nếu ta còn bắt gặp cậu lần nữa… Cậu hiểu điều gì sẽ xảy ra chứ?”
“V… vâng. Cháu hiểu ạ!”
“Thật tốt quá.”
Ta khẽ hừ mũi thành tiếng và kết thúc cuộc trò chuyện.
Ta thừa biết rằng nếu ta đe dọa hắn một chút ở đây, nó sẽ mang lại cho ta lợi thế trong lần gặp mặt tiếp theo. Bộ dạng giận dữ nhất của ta cũng đã được tính toán kỹ lưỡng. Ta sẽ không bao giờ làm điều gì trẻ con như việc hành động hoàn toàn theo cảm xúc.
“Chà… có lẽ tôi xin phép đi đây…”
“Được rồi, biến đi cho khuất mắt ta mau. …Sẽ phiền phức lắm nếu hắn ta lạc đường trên bước đường về đấy, hãy tiễn hắn ra tận cổng.”
“Vâng, thưa tiểu thư.”
Tất nhiên, ta sẽ không đời nào cho phép Mishuli đi cùng để tiễn hắn ra về.
Ta ra lệnh cho người hầu gái vừa tiếp đón hắn hãy đưa hắn ra cổng chính, và nàng ta đã đồng ý với một nụ cười gượng gạo. Leon không hề phản kháng và ngoan ngoãn đi theo nàng.
“Phù.”
“…Ừm, chị hai.”
Phương án đối phó với hắn do bộ óc thiên tài của ta nghĩ ra đã được thực hiện vô cùng hoàn hảo. Khi ta thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt xanh thẳm rạng rỡ của Mishuli nhìn đăm đăm vào ta với biểu cảm trêu chọc.
“…Chị đang có tâm trạng không tốt sao?”
“…Ta ư? Đời nào có chuyện đó.”
“…Eheheh.”
Nghe câu trả lời của ta, Mishuli bật cười vô cùng vui vẻ. Con bé giỏi hơn bất kỳ ai trong việc thấu hiểu cảm xúc của người khác.
“Chị đang nói dối đấy, chị hai.”
“…Sao em lại biết?”
Mỗi năm trôi qua, việc giấu giếm điều gì đó trước con bé lại càng trở nên khó khăn hơn.
Không hiểu vì lý do gì, Mishuli thậm chí còn có vẻ vui tươi hơn thường lệ khi nhìn thấu lời nói dối của ta. Con bé ôm chặt lấy cánh tay ta.
“Ehehe. Hóa ra chị cũng có lúc cảm thấy phiền muộn vì chuyện đó cơ đấy.”
“Hừ. Dĩ nhiên là có lúc ta phải thấy phiền rồi. …Dù sao thì, trông em có vẻ đang rất vui nhỉ.”
“Vâng. Vừa có một điều tuyệt vời vừa xảy ra đấy.”
Mishuli nói, giọng điệu mang theo sự hào hứng nhảy nhót. Con bé trông hạnh phúc đến mức ta có thể cảm thấy bản thân mình bắt đầu bĩu môi.
…Phải chăng là vì con bé đã có khoảng thời gian trò chuyện quá vui vẻ với Leon?
Vì Mishuli hầu như chẳng bao giờ rời khỏi dinh thự, thế giới của con bé vô cùng nhỏ bé. Những người duy nhất mà con bé từng trò chuyện cùng ở độ tuổi xấp xỉ chỉ có ta, Charles và sau đó là Surfania. Thế nên việc được trò chuyện với Leon, dù cho hắn lớn hơn vài tuổi, có lẽ đã mang lại niềm vui cho con bé. Biết đâu đó lại là một sự kích thích hiếm hoi.
Nhưng, ta vẫn cứ là không ưa nổi hắn.
Khi sự thù địch trong lòng ta bắt đầu dâng trào trở lại, Mishuli đột nhiên đưa tay nghịch mái tóc của ta.
“Chị hai. Cùng một màu sắc, nhưng lại hoàn toàn khác biệt đấy.”
Mishuli mỉm cười đầy thích thú khi ngước nhìn vào mắt ta.
Cả ta và Leon đều có mái tóc và đôi mắt màu đen. Đúng là chúng cùng một màu, màu đen thì vẫn chỉ là màu đen mà thôi. Ý con bé khác biệt là sao chứ?
“Ý em là gì thế?”
“Ehehehe.”
Mishuli dịu dàng cười trước câu hỏi của ta.
“Đó là bí mật!”
“…Ra vậy.”
Hết cách với con bé này rồi.
Sự giấu giếm của con bé đáng yêu ở đẳng cấp thế giới, và cái bĩu môi của ta đành phải hóa thành một nụ cười.
[previous_page]
[next_page]
Truyện liên quan
Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng
Do mưu đồ của thực thể bí ẩn “Ma Thần”, một chàng trai trẻ, Nakajima Ryou, đã được tái sinh ...
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~
「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ
Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~
◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...