Chị Tôi Là Nữ Chính, Còn Tôi Là Nữ Phản Diện - Chương 24

[previous_page]

[next_page]

Ta, Christina Noir, là một thục nữ.

Không, sẽ là nói quá nếu khẳng định bản thân đã là một thục nữ đích thực, bởi ta vẫn chưa chính thức được công nhận.

Mariwa thường bảo ta vẫn chỉ là một chú chim non đang trên đường trở thành thiếu nữ kiều diễm. Thế nhưng, xét về mặt ngoại hình, ngay cả Mariwa cũng phải thừa nhận rằng ta hoàn toàn có thể ra dáng một tiểu thư đài các, có lẽ bởi tiềm năng của ta vốn dĩ rất lớn.

Và chính trong dung mạo thục nữ ấy, ta bước xuống sảnh để chào đón những vị khách vừa đến.

“Hoan nghênh ngài, Điện hạ Charles.”

Charles đến cùng Oxe trong vai trò hộ vệ, hệt như mọi ngày, và ta cất lời chào với điệu bộ nhún gối duyên dáng nhất của mình.

“Được tiếp đón một thành viên hoàng thất chính là vinh hạnh lớn lao nhất. Dẫu cho phủ đệ khiêm nhường này đã nhiều lần được ngài chiếu cố ghé thăm. Ta cầu mong ngài sẽ ở lại thật lâu và tận hưởng khoảng thời gian tuyệt vời nơi đây.”

Chẳng có gì khó khăn để ta hóa thân thành một tiểu thư hoàn hảo với cung cách hoàn hảo, nếu ta muốn. Khi ta thực hiện những động tác chuẩn mực ấy với một vẻ tao nhã, ta liền liếc mắt lên để quan sát phản ứng của họ.

“Ti-Tiểu thư Christina!?”

Đầu tiên là Oxe, kẻ đã hét lên oai oái trước lời chào thục nữ của ta.

Phải. Hắn ta vẫn khó hiểu như mọi khi. Dù không phải hàng quý tộc cao quý gì, nhưng tại sao hắn lại phải cất giọng kinh ngạc đến thế khi nhìn thấy một thiếu nữ hoàn mỹ cơ chứ? Thật là một chuyện kỳ lạ khôn cùng, và dẫu vậy, không thể phủ nhận rằng ngay khoảnh khắc trông thấy ta, hắn đã run rẩy như thể vừa chứng kiến một cảnh tượng trái với quy luật thực tế.

“Chuyện gì đã xảy ra với cô vậy… Ồ. Cô ăn nhầm thứ gì thiu thiu rồi à? Tôi chẳng phải đã dặn cô rất nhiều lần là không được ăn đám cỏ dại mọc quanh đây sao…!”

“…”

Với nụ cười cứng ngắc đúng chuẩn tiểu thư, ta phớt lờ lời lăng mạ vô lý thốt ra từ miệng Oxe.

Dù chẳng đáng để bận tâm, nhưng vì danh dự của bản thân đang bị đe dọa, ta buộc phải nói rõ. Ta chưa từng ăn bất kỳ thứ cỏ dại nào mọc quanh đây cả. Ta thậm chí chưa từng nghĩ đến điều đó. Ký ức duy nhất liên quan đến chuyện này chỉ là khi Charles cố ăn một loại cỏ mọc trong vườn thảo mộc và ta đã kịp thời ngăn cậu ta lại.

Nhưng qua đó, ta đã thấu hiểu góc nhìn thực sự của Oxe về mình.

Ta nhìn Oxe, kẻ vẫn đang đăm đăm nhìn ta với vẻ mặt bối rối và lo lắng, rồi hạ quyết định.

Ta nhất định sẽ hành hạ hắn cho ra ngô ra khoai vào lúc sau.

“… Này, Chris.”

Ngược lại, Charles trông không hề ngạc nhiên chút nào. Cậu ta chỉ nghiêng đầu sang một bên với nét mặt thoáng chút tò mò.

“Sao cậu lại ở trong hình thái thứ hai thế? Tớ không thích bộ dạng đó cho lắm đâu, biết không.”

“Này nhé, Charles. Đây chính là kết tinh từ bao nỗ lực miệt mài của tớ đấy!”

Ta đã diện lớp ngụy trang thục nữ do chính tay ta và Mariwa tạo ra, thế nhưng nó lại bị lột trần chỉ trong vòng vài giây ngắn ngủi sau khi gặp Charles.

Ta vốn đã nhận thức được điều đó, nhưng mọi thứ đã quá muộn. Charles mỉm cười khi thấy ta đã trở về nguyên trạng với hình thái đầu tiên.

“A, cậu về dạng cũ rồi kìa.”

“… Hừ.”

Nghe cậu ta thốt lên câu đó một cách vui vẻ rõ mười mươi, ta hoàn toàn cạn sạch mọi nhiệt huyết muốn giả vờ làm thục nữ. Ở khóe mắt, ta thoáng thấy Oxe đang thở phào nhẹ nhõm kiểu ‘Hóa ra cô ta chỉ đang giả vờ…’. Ta tuyệt đối sẽ không nương tay với hắn khi thời cơ đến, ta thầm nghĩ trong tiếng thở dài.

Mỗi khi trở lại dạng bình thường, ta thường hay hờn dỗi đôi chút.

“Hầy. Tớ cứ ngỡ đây sẽ là cách tốt nhất để đo đạc không gian.”

“Không gian?”

“Chính xác. Cảm nhận của cả hai chúng ta, đâu mới là khoảng cách tối ưu để tương tác. Đó là một việc vô cùng quan trọng cần phải đo lường. Tớ đã biến đổi thành hình thái tiểu thư thứ hai của mình chỉ để xác định khoảng cách hoàn hảo giữa chúng ta mà thôi.”

Dung mạo của một thục nữ rất thích hợp để đo đạc những chuyện thế này. Thực ra, trong giới thượng lưu, việc giữ vững gương mặt tiểu thư sẽ giúp bạn dễ dàng nắm bắt được vị thế của mình đối với người khác.

Oxe hơi nheo mắt lại khi nghe lý do cho hành động vừa rồi của ta.

“Nhưng mà, sao lại là vào ngày hôm nay chứ?”

“Oxe.”

Đó là một câu hỏi hay, nhưng mặt khác, ta vẫn đang vô cùng tức giận trước cách cư xử khó chấp nhận của hắn đối với một thục nữ vừa rồi.

Ta sẽ không đời nào thỏa mãn nếu chưa đòi lại được sự công bằng cho bản thân. Ta gọi tên hắn với một nụ cười, tiến lại gần và thì thầm vào tai hắn một câu chuyện chẳng liên quan chút nào.

“Ta biết ngươi đang tơ tưởng đến một trong những nữ tỳ của phủ rồi đấy nhé.”

“!?”

Khuôn mặt Oxe đông cứng lại khi nghe ta thì thầm.

Phản ứng của hắn đã tố cáo tất cả. Ta biết ngay mà. Ta vốn đã hoài nghi khi thấy một trong các nữ tỳ luôn tỏ ra vui vẻ mỗi khi Charles đến thăm. Và ta đã đoán chuẩn xác.

Đắc ý vì chiếc bẫy nhỏ đã thành công, ta bật cười và lùi lại một bước.

“Ta chắc là ngươi đang có việc gấp đấy, Oxe. Cáo từ nhé. Giờ thì cút khỏi phòng ngay cho ta.”

“Ti-Tiểu thư Christina! Chuyện, chuyện này, chuyện này chỉ là hiểu lầm! Tôi thề là không có chuyện đó! Chúng tôi chỉ đang tâm sự chia sẻ với nhau và…”

Ai thèm quan tâm chứ.

Ta chẳng có lấy một chút ý định lắng nghe những lời ngụy biện mà hắn đang cuống cuồng tuôn ra, và dù thừa biết phép lịch sự của mình đang vứt đi đâu mất, ta vẫn tiếp tục mỉm cười nhìn hắn rồi hướng ngón tay về phía cửa.

“Miễn bàn thêm nữa, mau biến đi cho khuất mắt. Được chứ? Ngươi chẳng phải còn có việc cần bẩm báo với phụ thân ta hay sao?”

“… Vâng-, vâng ạ.”

Nếu anh không tự thú ngay bây giờ, có lẽ tôi sẽ phải mách chuyện này với ngài ấy thôi.

Oxe nhận ra mối đe dọa ngầm ấy và lầm lũi rời khỏi phòng với một bầu tâm trạng nặng nề bao trùm.

Tôi cảm thấy thật dễ chịu. Charles dường như không thể bắt kịp diễn biến vừa rồi. Ánh mắt cậu ấy đầy vẻ nghi ngờ dõi theo Oxe khi người kia bước đi.

“Đã có chuyện gì xảy ra với anh ta vậy?”

“Anh ta sắp phải gánh chịu hậu quả của việc nghĩ rằng mình có thể giấu giếm tôi điều gì đó.”

Cha chắc chắn sẽ lắng nghe tất cả những lời biện hộ y hệt mà cậu ta vừa đưa ra. Đó khó có thể coi là một vụ bê bối khi một người hộ tống của khách hoàng gia có ý đồ với người hầu, nhưng dù thế nào đi nữa thì điều đó cũng chẳng tốt đẹp gì. Tuy nhiên, tôi không rõ mối quan hệ chính xác giữa họ ở hiện tại là gì, hay điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Bỏ qua chuyện đền bù, việc phải đưa ra một báo cáo như thế cho gia chủ hẳn là điều khá chán nản.

Chà, xét theo tính cách của cha và cả của cô hầu gái nữa, thì khó có chuyện gì tồi tệ thực sự xảy ra với Oxe được.

Ngay khi Charles nghe về lý do dẫn đến hành động của thuộc hạ mình, cậu ấy chỉ thốt lên một tiếng “Hừm” đầy thờ ơ rồi cho qua chuyện.

“Nhân tiện đây, Chris. Ý anh lúc nãy là gì vậy?”

“Lúc nãy á? Ồ, là về khoảng cách tối ưu ấy mà.”

Hành động của Oxe không mang lại đủ chất liệu để tiếp tục trò chuyện và chúng tôi lập tức quay trở lại chủ đề ban đầu. Ngay cả chủ nhân của cậu ta cũng chẳng màng đến Oxe tội nghiệp, và tôi cũng quyết định gạt chuyện đó ra khỏi tâm trí.

“Tùy thuộc vào việc chúng ta cảm mến đối phương đến mức nào, khoảng cách khiến chúng ta cảm thấy thoải mái nhất cũng sẽ thay đổi. Đó là ý tôi. Tôi đã nghĩ đến việc đo lường khoảng cách tối ưu cho chúng ta vào ngày hôm nay.”

“…vậy, Mishuli đã nói gì với anh à?”

“Hả?”

Charles đi thẳng qua những lời tôi nói và chạm ngay đến gốc rễ của vấn đề. Tôi thoáng có cảm giác déjà vu.

“À, đúng vậy… nhưng, sao em lại biết?”

“Chẳng tốn mấy công sức để biết được một chuyện như thế.”

“…Ra vậy. Hóa ra em biết.”

“Vâng.”

Rõ ràng là cậu ấy có thể nhận ra.

Không giống như Mishuli, Charles đang cau mày, nhưng mạch chung của cuộc đối thoại qua lại này thì vẫn y hệt.

Thật kỳ lạ làm sao khi dù không phải là Mishuli, cậu ấy lại có thể tìm ra nguồn gốc của một sự việc y như cô ấy vậy. Có lẽ phải có lý do gì đó. Vì cả Charles và Mishuli đều có họ hàng huyết thống với nhau, biết đâu đó là một trực giác đặc biệt mà hoàng tộc được ban cho.

“Nhưng, nếu chỉ có vậy thôi, thì khoảng cách thế nào cũng được, tùy thuộc vào khoảng cách mà anh cảm thấy tốt nhất.”

Charles thẳng thừng đề nghị khi tôi đang suy nghĩ về trực giác đặc biệt có thể tồn tại trong hoàng tộc.

“Hử? Thực sự ổn chứ?”

“Vâng. Bởi vì em thích anh, Chris. Sẽ thật hạnh phúc nếu anh giữ bất kỳ khoảng cách nào mà anh muốn.”

“Ồ ồ.”

Cậu ấy vẫn thành thật như mọi khi.

Một nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt tôi. Chắc chắn không có nhiều người lại không cảm thấy hạnh phúc trước lời tuyên bố tình cảm như vừa rồi. Không còn nghi ngờ gì nữa, việc có thể bày tỏ cảm xúc của mình một cách rõ ràng chính là một trong những ưu điểm của Charles.

“Em đúng là biết nói những lời đáng yêu nhất đấy, Charles. Anh đây cũng dành một mức độ thiện cảm nhất định cho em mà.”

Tôi đáp lại bằng cảm xúc chân thành của tình bạn, đồng thời vò mái tóc vàng của cậu ấy và xoa đầu như một phần thưởng. Cuối cùng thì cậu ấy cũng sẽ cao hơn tôi, nhưng điều đó vẫn chưa xảy ra. Tôi đoán là khoảng cách chiều cao này sẽ còn kéo dài ít nhất hai hoặc ba năm nữa.

Nếu cậu ấy giao phó quyết định đó cho tôi, thì tôi cảm thấy tình bạn hiện tại của chúng ta chính là khoảng cách tuyệt vời nhất. Tôi đã nghĩ thế, nhưng…

“Chris. Em cứ nói luôn ra bây giờ vậy. Nhưng mà, em thích anh nhiều ngang với mức anh thích Mishuli đấy.”

“…Ồ?”

Đôi tay tôi khựng lại khi cậu ấy tiếp tục nói điều đó.

Tôi nhìn chằm chằm đầy nghiêm túc vào đôi mắt đang ngước nhìn mình từ phía dưới. Thậm chí Charles phải biết tôi yêu Mishuli nhiều đến nhường nào. Cô ấy là số một đối với tôi, đó là một vị trí không thể lay chuyển. Việc nói rằng tình cảm của cậu ấy ngang bằng với mức độ đó quả là một tuyên bố lớn.

Nhưng dường như cậu ấy cũng không hề phóng đại chút nào.

“…Anh xin lỗi, nhưng em thừa biết là anh không thích em nhiều bằng Mishuli đúng không?”

“Em biết chứ.”

Charles thản nhiên đón nhận những lời phũ phàng và lạnh lùng của tôi.

Cậu ấy nhỏ tuổi hơn tôi, vậy mà lại nuốt trôi thực tế này một cách không hề do dự. Cậu ấy mỉm cười kiên định.

“Nhưng không sao cả. Sẽ có một ngày em bắt kịp Mishuli bằng một kiểu ‘thích’ khác. Anh cứ chờ mà xem.”

Tôi trở nên cạn lời.

Cậu ấy không hề nói điều gì quá mạnh mẽ. Đó không phải là sự bộc lộ cảm xúc mãnh liệt. Thế nhưng, ẩn chứa trong những lời đó lại có một sự quyết tâm khó mà đong đếm được một cách kỳ lạ. Nụ cười bình thản cùng những lời nói chân thành đã đi thẳng vào tim tôi.

Tôi chết lặng trong chốc lát, nhưng rồi một tiếng cười lạ lùng và bất ngờ bắt đầu phát ra từ cổ họng tôi.

“Ku fu fu fufuufu.”

“Chris? Cái gì mà—”

“Ưm!”

“—Oa!”

Để đáp lại tiếng cười của mình, tôi liền dùng sức ấn đầu Charles xuống.

Thật may mắn vì tôi đã vứt bỏ được Oxe. Cũng thật may mắn vì tôi vẫn đủ lớn so với Charles để làm chuyện này. Tôi giữ đầu cậu ấy quay đi để cậu ấy không thể nhìn thấy mình. Tôi không biết tại sao bản thân lại đi nghĩ đến những chuyện như thế nữa.

“Fu fufufu. Charles. Cậu đúng là một đứa trẻ thật thà.”

“Thật sao?”

“Ừm.”

Trò chuyện với Charles mang lại cho tôi nụ cười tựa như một suối nguồn hạnh phúc bất tận đang mơn man, có cảm giác như nó sẽ chẳng bao giờ dừng lại. Cảm xúc trào dâng trong tôi khi nghe những lời ấy là gì vậy chứ? Dù là một thiên tài, tôi cũng chẳng tài nào nghĩ ra từ nào cho đúng nghĩa. Tôi muốn bật cười khà khà, thế nên rõ ràng đó không phải là một cảm xúc tiêu cực, nhưng nó cũng có chút gì đó khác biệt so với niềm vui thông thường.

“Có thể ăn ngay nói thật chính là một trong những đức tính tuyệt vời nhất của cậu đấy.”

Tôi nói cho Charles biết sự thật về những phẩm chất đáng quý của cậu ấy. Trong suốt khoảng thời gian ấy, tôi chìm đắm trong cảm giác kỳ diệu cứ như thể mình đang bay bổng.

“Ra vậy. Cảm ơn cậu, Chris.”

Và rồi câu nói tiếp theo lọt vào tai tôi từ một vị trí thấp hơn tầm mắt một chút cũng thật thà không kém.

“…Nhưng mà, Chris. Cổ tôi đang đau đây này, buông tôi ra đi.”

“Fufufu. Tôi từ chối!”

“Buuu…”

Có chút bất mãn trước lời từ chối thẳng thừng của tôi, nhưng tôi vẫn chưa thể buông cậu ấy ra lúc này được.

Tôi không thể nói chính xác lý do tại sao. Chẳng có nguyên nhân đặc biệt nào cả, nhưng dù thế nào đi nữa tôi cũng không thể để Charles nhìn thấy biểu cảm hiện tại của mình. Tôi sẽ không buông đầu cậu ấy ra đâu.

“Còn bao lâu nữa–?”

“Mm? Để xem nào…”

Tôi cũng chẳng thể thực sự trả lời được câu hỏi đó. Nhưng tôi nghĩ chắc sẽ không lâu lắm đâu. Bất chấp lực mà tôi đang dùng để giữ đầu cậu ấy quay đi, tôi vẫn cảm nhận được một cảm giác kỳ lạ ở đôi má cứ mãi mỉm cười không ngừng.

Tôi chẳng biết tại sao, nhưng ở đó hình như có chút hơi ấm.

Chúng vẫn cần thêm một chút thời gian nữa cho đến khi…

“Fufu, thêm chút nữa thôi!”

Thêm chút nữa thôi, tôi cần thêm chút thời gian.

Truyện liên quan

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng Hoàn thành Nhật Bản

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng

Cập nhật: 4 ngày trước

Do mưu đồ của thực thể bí ẩn “Ma Thần”, một chàng trai trẻ, Nakajima Ryou, đã được tái sinh ...

375 492
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~ Đang ra Nhật Bản

Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~

Web Novel Tomu Omi
Cập nhật: 1 tuần trước

「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .

32 223
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ Đang ra Nhật Bản

Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ

Web Novel Shinonomaru @ Ayaka R15
Cập nhật: 1 tuần trước

Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...

32 226
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~ Đang ra Nhật Bản

Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~

Cập nhật: 1 tuần trước

◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...

25 381