Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Khúc khải hoàn nho nhỏ
"Nên, rốt cuộc cái này là cái gì cơ chứ..."
"Này... Có lẽ em biết đấy ạ."
N nỗ lực lấy lại bình tĩnh, tôi hướng mắt về phía vật thể thì nhận được câu trả lời ngoài dự đoán từ Sora. "Thật sao?" Tôi quay sang nhìn, Sora liền gõ nhẹ ngón tay vào khoảng không như muốn chỉ ra điều gì đó.
"Hình như là từ lúc chúng ta lại gần cái này. Khung nhiệm vụ đang phát sáng ạ."
Thứ em ấy vừa chỉ có vẻ như là hướng dẫn nhiệm vụ hiển thị trong tầm mắt của em.
"Tại vì vừ a xảy ra nhiều chuyện quá nên em mới nhận ra hơi muộn."
"Chuyện lúc nãy thực sự xin lỗi em..."
Tôi làm ra vẻ mặt tội nghiệp rồi cuống quýt xin lỗi, nhận lại một tiếng cười mỉm từ em. Trò đùa đùa giỡn vốn đã khá quen thuộc giữa cả hai cũng dừng lại đúng lúc để quay về chủ đề chính.
"Nói đến nhiệm vụ thì..."
"Vâng, nên em nghĩ đây có lẽ là [Giọt Lệ Của Sa Bụi]..."
Ngay từ đầu, lý do chúng tôi khiêu chiến con trùm lần này chính là vì nó. Được Haruzen giao cho việc thu thập nguyên liệu, dựa vào manh mối trực diện "Chúa tể sa bụi" mà ông ta đưa ra, chúng tôi đã quyết định dấn thân.
———Thế nhưng, tôi xin nói thật. Ít nhất là tôi, từ giữa chừng đã hoàn toàn quên sạch. Hay đúng hơn là ngay từ đầu đã bị vắt kiệt sự thong dong, lại bắt buộc phải đi trên dây thừng, chẳng còn khe hở để nghĩ đến chuyện thừa thãi nên đã tống nó ra khỏi đầu.
...Nói mới nhớ thì đúng là vậy thật. Thứ có vẻ giống như thế, mà rốt cuộc con trùm cũng chẳng phải do tự tay bọn tôi hạ gục nên nguyên liệu cũng chẳng có lấy một... Hả, thật đấy à? Trải qua ngần ấy kiếp nạn dưới địa ngục mà phần thưởng chỉ có điểm kinh nghiệm thôi sao, nghiêm túc đấy à?
Bộ kỹ năng nhận được đi kèm đúng là vừa mới cứu mạng tôi xong, nhưng cái nào ra cái đó chứ. Kinh qua trận chiến với trùm trong game fantasy mà không có chiến lợi phẩm thì khác gì gây sự với game thủ hả, đưa đồ thật ra đây nhanh lên.
"...Dạo này mỗi khi anh Haru đột nhiên im lặng, em bắt đầu hiểu được anh đang nghĩ gì rồi đấy."
"Thế thì tốt quá. Hãy thoải mái chia sẻ nỗi buồn này với anh nhé."
" Nhưng mà em nghĩ, nỗi buồn đó có phải đang vương mùi tham vọng không ạ?"
Con bé này giờ cũng biết đáp trả rồi đấy... Tốt lắm.
"Được rồi, thế thì Sora tiểu thư nhé."
Tôi nhường khoảng trống trước vật thể và thúc giục Sora.
"Ứm, thì..."
"Trước mắt thì em thử chạm vào xem sao?"
Có lẽ là do vừa chứng kiến bi kịch, hay đúng hơn là hài kịch hay kỳ kịch lúc nãy. Sora tỏ ra hơi ngập ngừng một chút, nhưng rồi,
"———Hơii...!"
Một tiếng lấy khí thế vô cùng đáng yêu vang lên, bàn tay mảnh khảnh chạm vào vật thể———Ngay khoảnh khắc ấy, sự thay đổi đã tìm đến.
Luồng sáng vẫn tiếp tục đập theo nhịp điệu dù sau khi đã hất văng tôi ra, giờ đây như thể "đã đợi ngày này từ lâu", nó cuồn cuộn hội tụ hướng thẳng về phía lòng bàn tay Sora.
"Hí...!?"
Cảnh tượng ấy nếu nhìn theo góc độ khác thì có thể mô tả là "đang bầy hầy kéo đến", phản xạ tự nhiên khiến Sora thốt lên tiếng la nhỏ rồi dùng bàn tay còn rảnh nắm chặt lấy tôi bên cạnh.
Nếu em ấy nắm lấy tay tôi thì tôi đã có thể tỏ ra lịch thiệp mà nhẹ nhàng nắm lại rồi... Nhưng Sora tiểu thư ơi, chỗ đó là cổ áo đấy. Đây có chút bạo lực rồi đấy, hay do chỉ số STR của tôi thấp hơn nên một khi bị túm trong trạng thái đứng yên là không tài nào kháng cự nổi.
Gạt sang một bên hình ảnh có phần không được ngầu cho lắm, sự kiện xem chừng vẫn đang tiến triển trơn tru. Bầy ánh sáng đang lao về phía lòng bàn tay Sora, chính xác hơn là nhắm vào chiếc nhẫn đeo ở ngón trỏ của em.
Chẳng phải thứ gì đặc biệt, chỉ là chiếc [Nhẫn Tân Thủ] mua ở cửa hàng, ánh sáng tụ lại trên đó...
"Á..."
"Ồ—"
Sau hiệu ứng ánh sáng nhỏ nhắn lung linh cuối cùng, quầng sáng tan biến———Trên chiếc nhẫn vốn không có chút trang trí nào, giờ đây đã được đính một viên đá nhỏ.
Màu sắc không phải ngọc bích———mà là màu vàng hơi xỉn... Nói sao nhỉ, một màu sắc như cát. Khó có thể gọi là viên bảo thạch đẹp đẽ, thú thực nhìn có chút bần tiện, nhưng...
"Chuyện đó... Có vẻ vật phẩm nhiệm vụ đã hoàn thành rồi ạ."
Dù sao đi nữa, thứ chúng tôi tìm kiếm rốt cuộc cũng đã nắm trong tay. Sora cũng có vẻ bối rối không biết nên phản ứng thế nào trước vẻ ngoài tềnh tàng của viên đá... Cơ mà, ừ thì, dù sao đây cũng chỉ là nguyên liệu thôi.
"...Chúng ta hãy trông chờ vào gu thẩm mỹ của lão gia vậy."
"A ha ha..."
Tin rằng mài giũa rồi sẽ sáng, trước mắt cứ thật lòng vui mừng cái đã———Vừa trao nhau nụ cười thả lỏng khi nhìn vào mắt nhau, một ánh sáng xanh lam quen thuộc đã bao bọc lấy chúng tôi.
"Ồ? Cuối cùng cũng xong một chặng rồi sao."
Đó là điềm báo cho sự trở về mà tôi đã hằng mong ước vừa nãy... Cơ mà, hả? Thật sự kết thúc thế này sao? Chẳng lẽ khoảng không gian tuyệt vời này được tạo ra chỉ để phục vụ cho mỗi việc này thôi———
Bỏ lại suy nghĩ đang định buông lời cằn nhằn, ánh sáng dịch chuyển nhuộm xanh toàn bộ tầm mắt. Trải qua cảm giác lơ lửng đã hoàn toàn quen thuộc cùng cảm giác kỳ diệu khi không khí xung quanh thay đổi hoàn toàn———Chúng tôi lại đứng trên con phố Isthia sau vài giờ đồng hồ.
""....................""
Sóng đôi nhìn nhau, trước vẻ mặt khó tả của Sora, tôi nghĩ "À, chắc mặt mình giờ cũng đang thế này đây" rồi gượng nở nụ cười khổ———
"———Hahaha...!"
"———Hư, hừm...!"
Đến cả điều đó cũng giống như soi gương, cả hai không kìm được mà đồng thời bật cười thành tiếng.
Từ một nội dung chinh phục với mật độ quá đỗi ngột ngạt, lại dẫn đến một cái kết vô cùng hụt hẫng. Sợi dây thần kinh căng thẳng còn chưa kịp đứt thì đã đột ngột bị thả lỏng cho chùng xuống.
Sức lực trôi đi quá nhanh khiến cho tâm trạng cứ như thể được kéo lên tận mây xanh... Chẳng thể thốt ra điều gì ngoài những tiếng cười phào nhẹ nhõm.
Nơi dịch chuyển đến vẫn là quảng trường đài phun nước quen thuộc như mọi khi. Nơi đây vẫn là địa danh đông người qua lại như cũ, nhưng sự kiệt sức về mặt tinh thần cộng thêm tâm trạng hưng phấn kỳ lạ khiến tôi lúc này chẳng còn bận tâm đến ánh nhìn của người khác nữa.
Và có vẻ như điều đó cũng đúng với người đồng hành bên cạnh tôi, người đang tỏa ra nụ cười có sức sát thương lớn hơn tôi gấp nhiều lần...
"Haha... Aaa xong rồi!! Vất vả cho em rồi Sora, anh thề không bao giờ bước chân vào cái khu vực như thế nữa đâu!!"
"Vâng ạ, anh đã vất vả rồi! Em cũng không muốn nhìn thấy cát trong một thời gian nữa đâu ạ!"
Cảm giác hưng phấn khi chinh phục thành công, cùng cảm giác kiệt sức còn lớn hơn thế. Hai chúng tôi cười đùa với nhau chẳng chút e ngại ánh mắt người đời, chắc chắn đang là tâm điểm của những ánh nhìn tò mò———Nhưng mà, thế cũng không tệ.
Tại một thế giới khác mà bản thân đặt chân đến, đây chắc chắn là cảm giác thành tựu lớn nhất trong đời.
Cảm giác rạo rực con tim liên tục được làm mới mỗi ngày ấy, dù hiện tại đã bắt đầu quen với môi trường thế giới ảo———vẫn tuyệt vời đến mức khiến tôi muốn hét lên thật to.
Truyện liên quan
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí
Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...