Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Báo cáo chiến quả

―― Một đêm trôi qua kể từ sau trận tử chiến với 【Vương Kiếm Thần Cột (Angarta)】.

"........................"

Tại quầy thu ngân của quán cafe bar nằm ở rìa phố Istia — nơi giờ đây đã trở thành điểm hẹn quen thuộc, không khí bên trong vắng vẻ đến mức bất bình thường nếu so với lượng người chơi nườm nượp qua lại bên ngoài.

Người đẹp mặc kimono với mái tóc đỏ rực rỡ ngồi ở ghế bên cạnh đã ngậm chặt miệng suốt ba mươi giây qua. Còn tôi, kẻ vừa tự miệng thốt ra nguyên nhân khiến cô ấy im lặng, đang dùng thìa chọc chọc vào đĩa đồ ăn nhẹ đã gọi như để lấp liếm bầu không khí đóng băng từ vừa nãy.

Món cá thịt trắng chiên giòn kèm sốt chấm có hương vị khá tuyệt, miễn là tôi phớt lờ cái cảm giác kỳ quặc rằng có ăn bao nhiêu cũng chẳng thấy đầy bụng.

Cũng xin nhắm mắt bỏ qua hai điều: một là nguyên liệu của những miếng cá chiên cỡ một miếng ăn này xuất thân từ cái con nghiệt súc dài hơn hai mươi mét sống ở 【Đại Động Huyệt Lưu Chuyển Sa】, và hai là thứ sốt chấm có màu hồng dạ quang chói mắt chẳng hề kích thích vị giác chút nào nếu không muốn nói là ngược lại.

"...Ơ, thế ra cái này không phải cá mà là rắn―――"

"―――Tạm thời thì."

Trong lúc tôi vừa nhận ra sự thật rằng mình vô tình có trải nghiệm ăn thịt rắn lần đầu tiên, nhưng lại tự xóc lọ tinh thần 'mình thấy ngon là được' rồi vươn tay ra đĩa lần nữa, thì người đẹp kimono kế bên đã rã đông sau gần một phút đứng hình.

"...Tạm thời nuốt trôi mấy cái rắc rối đó đã, chúc mừng cậu nhé."

"Cảm... cảm ơn cô."

"Cái gì mà đối mặt với thứ đó mà vẫn dám xông vào đánh, rồi làm sao bình thường mà tới được phòng Boss... rốt cuộc lại còn hạ gục nó kèm theo hiệu ứng chưa từng được ghi nhận nữa chứ? Muốn bắt bài cậu thì có cả núi chuyện, nhưng thôi gạt sang một bên đi."

"C... cảm ơn cô...?"

Ủa sao thế nhỉ, tôi cảm nhận được thứ áp lực bí ẩn nào đó từ Kagura-san. Đúng là tôi tự ý thức được mình vừa kể một thiên anh hùng ca hơi thiếu não, nhưng cùng lắm chỉ khiến người ta ngán ngẩm chứ làm gì đến mức bị ăn mắng đâu chứ.

"Tôi nói trước cho mà biết, chuyện kỹ năng của cộng sự cậu tự dưng thăng cấp giữa trận chiến tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài đâu đấy. Kỹ năng Thức Tỉnh trước đây mới chỉ có đúng một tiền lệ, mà người nắm giữ tiền lệ đó lại là top 1 của Arcadia... Nó có thể gây ra một trận náo động với quy mô hoàn toàn khác so với vụ của cậu đấy."

"Hả... Kỹ năng Thức Tỉnh là sao cơ?"

"Mấy cái kiểu kỹ năng tiến hóa ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc giống như trong manga hay anime ấy. Cái hệ thống đậm chất anh hùng kiểu tăng cường sức mạnh ngay giữa trận chiến vốn dĩ không hề tồn tại trong trò chơi này đâu."

Về chuyện nữ chính nhà mình có tư chất của nhân vật chính quá mức cho phép.

Cơ mà top 1 của Arcadia chẳng phải là thiên thần có cái tên kiểu Ai... à không Ari... Alice? Hay Arisa gì đó, người được gọi là 【Kiếm chi Nữ Vương】 sao?

Trải qua ba năm lịch sử Arcadia, cô ấy lại là người thứ hai trong lịch sử? ―――Rốt cuộc người cộng sự nhà mình là cái thứ gì thế không biết, làm người anh này ghen tị đến phát hờn rồi đây.

"Thôi, mấy chuyện đó giờ chẳng quan trọng nữa. Với tư cách là một Ma Công Sư, thứ tin giật gân siêu to khổng lồ mà tôi không thể bỏ qua là―――nguyên liệu chưa từng được xác nhận, chưa ai thấy hay nghe nói bao giờ, lại còn rớt ra từ Secret Boss thích hợp cho cấp tối đa nữa...!"

Kagura-san dần chuyển sang giọng điệu dồn dập, nhìn khuôn mặt lần đầu tiên tôi thấy kể từ khi quen biết cô ấy đến nay, tôi mới bừng tỉnh nhận ra.

Người này... không phải là đang tức giận―――

"―――Móc ra đi. Nào móc ra mau! Móc ra cho tôi xem với sờ thử xem nào mau lên!"

...Chỉ đơn giản là sự tò mò (phấn khích) đã vượt đỉnh giới hạn mà thôi. Tông giọng tự nhiên bộc phát ra luôn khi bước vào trạng thái hưng phấn đỉnh điểm.

Nụ cười lấp lánh thuần khiết đến kinh ngạc ấy thật sự không hợp một chút nào với hình tượng "sư phụ tỷ tỷ mặc kimono buông lơi". Nói sao nhỉ, cái sự đối lập này quá hớp khiến người ta muốn đu idol luôn rồi.

Vừa cộng thêm vài điểm đánh giá idol trong lòng, tôi vừa lấy 【Tàn Mảnh Giáp Thần Cột】 từ trong túi đồ ra để hiện hình vật thể.

Dù gọi là tàn mảnh nhưng nó là một khối kim loại to cỡ vòng tay ôm, chẳng thể nào đặt lên quầy bar được nên tôi đành hạ nó xuống sàn―――và thế là, giống như đứa trẻ tìm thấy thứ gì đó thú vị bên vệ đường, Kagura-san vèo một cái ngồi xụp xuống, dán chặt mắt vào bắt đầu giám định nguyên liệu vô danh.

Trời ạ tà áo kimono quệt cả ra sàn kìa mà cái gì thế kia áo kimono sao lại có đường xẻ tà đôi chân kia mà cái kiểu mặc xộc xệch đó mà lại chồm người ra trước không phòng bị thế thì khoảng hở giữa hai tà áo sẽ―――A! Không được đâu quý khách ơi! A!!

Trước mặt Sora tôi luôn tự tỏ ra là một quý ông, nên thành ra có một gã đàn ông đang vội vã ngoảnh mặt đi với tốc độ ánh sáng khỏi bờ ngực lấp ló suýt thì đập vào mắt. Mặc kệ một kẻ như tôi, vị Ma Công Sư đại nhân đang say sưa kiểm tra khối kim loại thì lại...

"―――...Ơ, ơ kìa?"

Một lúc sau, cô ấy thốt ra tiếng kêu bàng hoàng như vậy.

Qua những lời của một người đã tiếp xúc với muôn vàn loại nguyên liệu như cô ấy, tôi biết chiến lợi phẩm này là thứ nguyên liệu vô danh mà ngay cả Ma Công Sư lành nghề cũng chưa từng nghe tới. Chính vì thế, dù hơi dội trước sự hưng phấn chưa từng thấy của Kagura-san, nhưng trong lòng tôi cũng háo hức không kém... Ơ cơ mà, nó là thứ đồ vật khiến người ta phải bàng hoàng đến mức đó sao?

"Ừm thì... Kagura-sa―――"

"Haru-kun."

Thấy dáng vẻ thất thần bất thường của cô ấy, tôi định cất tiếng hỏi thì liền bị chặn lại bởi một giọng nói lạnh ngắt khác hẳn từ trước đến nay. Ngẫm lại thì đây là lần đầu tiên cô ấy gọi tên mình thì phải... Tôi còn chưa kịp nghĩ ngợi vớ vẩn thì đã thấy cô ấy bất ngờ quay lại, lao thẳng tới áp sát tôi cực kỳ hổ báo.

"Uống, khoát, cái gì thế."

"Trả lời thật lòng đi. Cái này, cậu chưa cho ai xem đúng không? Người biết chuyện này, chỉ có mình tôi thôi đúng không? Có chắc chắn không?"

"Ơ... v-vâng."

Không nhưng mà gần quá đấy, áp lực quá đấy nhé.

"K-Kagura-san này, bình tĩnh lại chút đi được không?"

"Tôi đang bình tĩnh mà?"

Bình tĩnh cái con khỉ ấy, hình tượng tỷ tỷ đi đâu mất rồi.

"Không không không gần quá. Mới lại hình tượng của cô bị lạc trôi đi đâu rồi kìa."

"Cái gì, hình tượng... chớt."

Quả nhiên nhắc thẳng mặt chuyện nhập vai của người khác thì hơi lịch sự quá đà nhưng đành chịu thôi. Có vẻ cô ấy chưa mất bình tĩnh đến mức không nhận ra sau khi được chỉ ra, Kagura-san ngập ngừng một hồi rồi từ từ kéo khoảng cách ra xa khỏi tôi.

Sau đó quay mặt đi đầy ngượng ngùng, hít sâu một hai nhịp.

"...Aー, xin lỗi nhé."

Có vẻ như không thể giấu nổi sự xấu hổ, khuôn mặt giữ kẽ (nhập vai) vừa đeo lại lên cơ mà hai bên má đã ửng hồng. Hóa ra cũng có những lúc đáng yêu thế đấy, quả là một vị đại nhân khiến người ta phải quay xe đổi ấn tượng liên tục mỗi lần gặp mặt.

"Mà thôi đừng bận tâm... Thế, nó là món đồ đắt giá đến mức khiến cô mất bình tĩnh vậy sao?"

"Ừm, thì nói sao nhỉ... Đúng vậy đấy. Xét về phẩm chất, nó là thứ phế phẩm đến mức không thể tin nổi đây lại là đồ rớt ra từ 【Vương Kiếm Thần Cột (Angarta)】. Tất nhiên, nếu so với đống nguyên liệu cậu nhặt được từ trước tới giờ thì nó đúng là món hàng vô giá rồi."

Hừm. Thì ra là vậy, ngay từ lúc thấy có chữ "Tàn" trong tên là tôi đã lờ mờ đoán ra rồi, quả nhiên so với nguyên liệu thông thường thu được từ 【Vương Kiếm Thần Cột (Angarta)】 thì đây là hàng gián cấp.

Vì là chiến lợi phẩm lăn đến tay nhờ một đống sự thiên vị nên tôi dễ dàng chấp nhận kiểu "thì ra là thế", nhưng nhìn thái độ của Kagura-san thì rõ ràng câu chuyện sẽ không dừng lại ở đó.

"Được rồi, thế(・) thì(・) sao(・) nữa(・)?"

Thế nên tôi đoán được đoạn tiếp theo liền thúc giục, cô ấy liền tỏ ra ngần ngừ một hồi — điều khá hiếm thấy ở cô ấy — rồi vài giây sau, lấy lại sự sảng khoái thường ngày, cô ấy nhìn thẳng vào tôi và cất lời.

"Vậy thì tôi nói thẳng luôn nhé... Cậu, có hiểu biết gì về Te(・)rra(・) Ar(・)ma(・)me(・)nt(・) không?"

Truyện liên quan

Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó. Đang ra Nhật Bản

Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.

Web Novel 愛板
Cập nhật: 29 phút trước

Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...

1 5
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO Đang ra Nhật Bản

Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO

Cập nhật: 1 giờ trước

Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...

60 113
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt Đang ra Nhật Bản

Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt

Web Novel 桜めんと
Cập nhật: 2 giờ trước

Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...

38
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần Đang ra Nhật Bản

Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần

Web Novel 硬梨菜
Cập nhật: 2 giờ trước

Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...

113