Tôi Đã Kết Hôn Với Công Tước Điên Rồ, Kẻ Đã Giết Chồng Tôi. - Chương 48

“Ta đã bảo nàng hãy ở lại nhà trọ rồi mà.”

“Tôi đâu có đồng ý chuyện đó.”

Dù Cassion tỏ vẻ ngán ngẩm, tôi vẫn ngẩng cao đầu mở cửa bước vào chỗ trọ của chúng tôi. Khác hẳn với sáng nay, gã chủ trọ giờ đã ngoan ngoãn lên tiếng chào.

“Phu nhân đã về ạ!”

“Ừ. Bữa tối chuẩn bị xong chưa?”

“Là món súp kem, tôi có cho thêm cả thịt nữa ạ!”

“Tốt. Mang lên phòng đi. Cả nước rửa như hôm qua nữa.”

Tôi nhận lời chào của gã, cảm thấy tin đồn về cú đá trúng hạ bộ ban nãy của mình có vẻ đã lan tới tận đây. Cassion thở dài ngao ngán trước hành vi như lưu linh lưu địa của tôi.

Mặc gã có thích hay không, cơ thể tôi giờ đã thư giãn hơn nhiều, nên tôi tự tin bước lên cầu thang một mình vừa trò chuyện với gã.

“Chàng có dò hỏi được gì không?”

“Rồi. Nàng không cần ra ngoài ta cũng đã điều tra xong hết.”

“Nếu tên khốn đó không gây sự thì tôi cũng dò hỏi được khối thứ rồi. Dù sao ở cái làng nhỏ này người ngoài cũng chưa tới năm người. Chàng đã kiểm tra những người đó chưa?”

Bước vào căn phòng hẹp, tôi cởi chiếc áo khoác không một vết bẩn ra rồi cẩn thận treo lên. Sẵn tiện đứng ở tủ quần áo, tôi vươn tay định treo luôn đồ của Cassion, nhưng gã lại nhìn tôi với vẻ khó hiểu rồi ngập ngừng.

“……Xin lỗi. Ta quên mất.”

“Cái gì cơ?”

Gã quên cái gì cơ chứ? Tôi chỉ đang đòi áo khoác để treo lên thôi mà.

“Quà cưới….. Ý nàng là cái đó đúng không? À, ở cái làng này không có gì mấy, nhưng giờ ta có thể ra ngoài và-”

“Chàng đang nói cái quái gì thế? Đây đâu phải tuần trăng mật thật sự. Đưa áo khoác ngoài đây để tôi treo lên nhanh.”

“……”

Cổ Cassion đỏ rực lên. Mặc kệ gã, tôi gần như giật lấy chiếc áo, phủi qua chút bụi rồi treo lên. dạo này tôi thấy mặt Cassion đổi màu liên tục – thật thà thế này không biết khi đối mặt với kẻ thù gã có sao không nữa.

Dù thấy khá đáng yêu, nhưng khi đối đầu với kẻ thù gã nên giữ một gương mặt lạnh như tiền thì hơn.

Cốc cốc-

Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa cẩn trọng vang lên. Chắc là đồ ăn và nước rửa do chủ trọ chuẩn bị. So với tiếng gõ như muốn phá cửa hôm qua thì lần này ngoan ngoãn đến kinh ngạc.

“Có thiếu sót gì xin phu nhân cứ dặn ạ.”

“Được rồi. Ngươi lui ra đi.”

Tên chủ trọ không đi ngay mà đứng chờ ở cửa, thậm chí còn cúi đầu chào tôi. Gã đứng đó giữ nụ cười cho đến khi tôi bê hết mọi thứ vào trong.

“Nàng đã làm gì mà khiến tên chủ trọ khúm núm đến thế?”

“Ồ, có gì đâu chứ. Chỉ là cảnh cáo gã vài câu thôi. Xem ra gã cũng yếu tim lắm.”

“Cái gì cơ.”

“Tôi bảo gã đừng sống cái kiểu đó nữa.”

“……Ra là vậy.”

Dù tôi không nói nhiều, nét mặt Cassion vẫn nhăn lại. Gã đã đoán ra từ cuộc trò chuyện ngắn ngủi này rằng tôi từng bị đối xử bất công. Chà, thái độ của gã ta từ lúc chúng tôi đến đây hôm qua đã chẳng ra sao rồi.

“Nàng… hay là nên mua một chiếc mũ trùm để đeo vào?”

“Mũ trùm sao? Trời đâu có lạnh, đeo vào ngột ngạt lắm.”

“Nó có thể giúp nàng tránh dính vào mấy chuyện rắc rối.”

“Ừm….. Nghe cũng xuôi đấy, nhưng thôi. Chúng ta vốn dĩ đã là người ngoài rồi – chẳng phải đi loanh quanh với khuôn mặt giấu kín sẽ càng đáng nghi sao? Hơn nữa, khuôn mặt này đôi khi cũng có ích lắm chứ.”

Gương mặt ngây thơ và xinh đẹp này tuy thỉnh thoảng gây rắc rối, nhưng lại hoàn toàn hoàn hảo để thu thập thông tin mà không làm ai nghi ngờ.

“Dù sao thì tôi cũng đã lường trước mức độ rắc rối này rồi nên không sao đâu. Thay vì mua mũ trùm, có khi tôi nên sắm một chiếc dao găm phòng thân thì hơn?”

“Đúng rồi. Nàng nên có chút vũ khí bên mình.”

Rửa tay xong, tôi đưa phần ăn chủ trọ mang lên cho Cassion, rồi cả hai tự nhiên ngồi đối diện nhau trên giường. Đổ súp kem ra giường thì đúng là thảm họa, nhưng chiếc bàn bên cửa sổ chỉ đủ chỗ cho một người ăn, nên chúng tôi chẳng còn lựa chọn nào khác.

“Tuy đã lường trước, nhưng giờ trải nghiệm rồi tôi mới thấy kết hôn với chàng đúng là quyết định sáng suốt.”

“Khụ. Ùm. Việc lường trước rắc rối thì liên quan gì đến chuyện kết hôn?”

Cassion vừa hỏi vừa khéo léo nén tiếng ho vì bị nghẹn bát súp gã đang ăn ngon lành. Có gì kỳ lạ đâu cơ chứ?

“Hợp đồng của chúng ta ấy. Trong thời gian kết hôn, tôi có chàng làm chỗ dựa, còn sau khi hết hợp đồng, tôi sẽ có tiền. Nhan sắc mà không có tiền hay chỗ dựa thì chỉ mang lại tai họa nhiều hơn là may mắn.”

Ngay cả khi ký hợp đồng với Cassion, dù là một tiểu thư quý tộc sa sút bị coi như món hàng, ít nhất tôi vẫn có sự bảo vệ của gia đình. Giờ thì đến cái đó cũng chẳng còn – chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi dạt ra đường với nhan sắc này cơ chứ? Sự cứng cỏi của tôi cũng có giới hạn thôi.

“Tất nhiên, nhan sắc của tôi chẳng có lỗi gì cả! Nhưng có vô số kẻ bị mê hoặc rồi sinh ra tà niệm, đúng không? Nói thật nhé, dù tôi có quát mắng tên chủ trọ thế nào đi nữa, nếu tôi đến đây một mình mà không có chàng, gã đã chẳng khúm núm đến thế này.”

“……Asil.”

“Bây giờ nói điều này có hơi kỳ, nhưng lần đầu tiên chúng ta… không, lần thứ hai chúng ta gặp nhau để lập hợp đồng, có thể chàng đã nhìn tôi như một kẻ điên, nhưng tôi cũng có cái tuyệt vọng của riêng mình. Dù tự tin vào nhan sắc đến đâu, tôi cũng biết rõ sức ảnh hưởng mà gương mặt này có thể tạo ra.”

Ngay từ đầu, lý do gia đình không vứt bỏ tôi chính là gương mặt này. Họ chỉ giữ tôi lại như một viên ngọc đẹp đẽ để sau này bán được giá cao hơn mà thôi.

“……Ta không biết nàng đã suy nghĩ sâu xa đến thế. Xin lỗi nếu ta từng coi nhẹ chuyện đó.”

“Không sao đâu. Tôi nói điều này không phải để đòi lời xin lỗi bây giờ, và lúc đó tôi cũng chẳng bận lòng về chuyện đó.”

Dù tôi không hề trách móc, tốc độ ăn của Cassion vẫn chậm dần cho đến khi dừng hẳn. Tôi vỗ nhẹ lên tay gã trong khi nhai miếng bánh mì thấm đượm súp.

“Dù tôi có xinh đẹp thế nào, chàng vẫn coi trọng sự tự tin của tôi hơn là khuôn mặt này. Chàng cũng là một kiểu người rất mới mẻ đối với tôi. Và tôi không hề ghét điều đó. Ngoài vẻ đẹp ra, tôi còn nhiều điểm tốt khác nữa cơ mà.”

“Hơ. Phải rồi. Chẳng mấy khi tìm được một người phụ nữ giúp sức trong một vụ ám sát ngay lần đầu gặp mặt.”

“Đúng vậy đấy. Tôi khá là độc nhất vô nhị. Chàng nên biết ơn vì món hàng độc đáo này đã tự lăn đến tay mình đi.”

Đã ăn sạch bát của mình so với một Cassion đang ăn chậm lại, tôi vừa định đứng dậy thì gã đột nhiên nắm lấy cổ tay tôi. Nhưng lực nắm không hề đau và thậm chí chẳng làm chiếc đĩa chao đảo.

“Asil. Nàng không phải là một món hàng.”

“……Tôi chỉ nói thế thôi. Tôi biết mà.”

Nhưng nét mặt nghiêm nghị của Cassion vẫn không hề thay đổi. Bàn tay gã từ từ buông cổ tay tôi ra, nhưng ánh mắt dữ dội vẫn xoáy sâu vào tôi, buộc tôi phải quay đi né tránh.

Sao gã lại nói những lời thẳng thắn như thế cơ chứ? Và tại sao tim tôi lại đập liên hồi chẳng vì lý do gì thế này?

“E hèm, vì chúng ta đã ăn tối xong rồi, hay là bàn về cái làng này đi?”

Tôi vỗ tay để xua tan bầu không khí có phần ám ảnh này và ngồi lùi ra xa hơn một chút so với lúc nãy. Tôi đột nhiên nhận ra khoảng cách giữa mình và Cassion vừa rồi gần đến nhường nào.

“Thấy chàng ăn tối mà chẳng nói năng gì, tôi đoán không ai trong số những người ngoài kia là ứng cử viên cho vị trí Lorang đúng không?”

“Đúng vậy. Họ hoàn toàn khác biệt. Ta cũng đã kiểm tra những kẻ đáng nghi trong số dân địa phương, nhưng……”

Khi Cassion lắc đầu, mái tóc gã đung đưa nhẹ nhàng. Mải nhìn lại mái tóc đen tuyền ấy, tôi chợt nghĩ mái tóc này sờ thích biết bao so với vẻ ngoài lôi nhếch của tên chủ trọ, trước khi đột ngột bừng tỉnh. Sao tôi lại có mấy suy nghĩ vớ vẩn này cơ chứ?

“Chà, chúng ta không thể trông chờ thành công ngay lần thử đầu tiên được. Làng này coi như bỏ.”

“Không cần tìm kiếm thêm nữa, nên khi rạng sáng mai gõ cửa, chúng ta cứ tích trữ lương thực rồi chuyển sang làng tiếp theo thôi. Tình trạng của nàng thế nào rồi, Asil?”

“Ngủ một mạch đến chiều nay thì tôi khỏe rồi. Tôi đồng ý rời đi ngay vì khoảng cách lần này không xa – chỉ mất một hai tiếng là đến làng tiếp theo thôi.”

“Có cần gì trước khi đi không? Như quần áo mới chẳng hạn……”

“Quần áo thường dân sẽ trở nên vô dụng khi chúng ta trở về, nên chẳng việc gì phải mua mấy bộ làm gì. Tôi nghĩ mình có thể xoay xở với bộ đồ này suốt chuyến đi. Đến cuối hành trình có thể hơi có mùi một chút, nhưng chàng sẽ phải chịu khó thôi.”

“Nàng đang lo lắng những điều không cần thiết đấy. Nhưng trước khi chúng ta đi, hãy nghĩ lại lần nữa xem. Trong thời gian ở đây, có điều gì nàng cảm thấy cần thiết hay còn thiếu sót không? Hành lý có nặng thêm một chút cũng chẳng sao.”

“Này là đủ với tôi rồi.”

Tôi quay người lại, chỉ vào chiếc dây buộc giữ lấy mái tóc được búi khéo léo của mình. Khẽ chạm vào, tôi có thể cảm nhận được hoa văn thêu hình bông hoa.

“Nó có vẻ chắc chắn và tốt đấy chứ.”

“Xem ra có chút thô ráp….. Dù tôi không có ý nói là nó không hợp với nàng.”

“Tất nhiên rồi. Nếu có thứ gì đó không hợp với tôi, thì chắc chắn là do bản thân món đồ đó có vấn đề.”

Người ta thường bảo tóc buộc ngẫu hứng trông lại đẹp hơn là khi cố công chải chuốt. Dù thật tiếc khi kiểu tóc chỉn chu này không giữ được lâu, nhưng đã đến giờ đi ngủ nên tôi đành rút chiếc dây buộc xoắn ra.

“Tôi mong là ở ngôi làng tiếp theo chúng ta có thể tắm rửa.”

“……”

Cảm giác như tóc tôi bám quá nhiều bụi bẩn. Trong lúc vừa nói vừa luồn ngón tay qua làn tóc xõa thêm một lần nữa, Cassion dường như có chút ngẩn ngơ. Cậu ấy đang nhìn cái gì vậy?

“Cassion? Có vấn đề gì sao?”

“……Không có gì.”

“Vậy thì mau nằm xuống đi.”

Tôi vỗ vỗ lên chiếc giường gỗ cứng với một nụ cười tinh nghịch.

Khác với ngày hôm qua, dù sự mơ hồ nhói lòng về khoảng cách gần gũi giữa hai đứa không thể hoàn toàn ngó lơ, tôi vẫn cố tình lờ đi mà tiến lại gần cậu ấy.

“Cậu phải làm gối cho tôi đấy.”

Tôi nằm nghiêng xuống, tự nhiên vắt một chân qua người cậu ấy. Thật thoải mái. Thực ra cơ thể cậu ấy cũng cứng như chiếc giường gỗ này vậy, nhưng không hiểu sao lại mang đến cảm giác dễ chịu đến thế.

“……Asilia. Nàng có vẻ quá tin tưởng tôi rồi đấy.”

“Khò khò. Cái gối đang biết nói kìa.”

Không như hôm qua, vì lo sợ nhịp tim đập liên hồi của mình có thể chạm đến cậu ấy, tôi khẽ lui phần thân trên ra sau một chút trong khi vẫn để nửa thân dưới quấn quýt lấy nhau rồi nhắm mắt lại.

Hy vọng rằng sáng mai khi thức dậy, khoảng trống bên cạnh tôi sẽ không còn trống trải.

Truyện liên quan

Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo Hoàn thành Hàn Quốc

Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo

Web Novel R19
Cập nhật: 2 giờ trước

Tóm tắt. “Có ý nghĩa gì đây, Sơ Daphne?”.

1
Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng Hoàn thành Hàn Quốc

Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng

Web Novel R19
Cập nhật: 2 giờ trước

Tóm tắt. 『Với điều này, tôi trịnh trọng tuyên bố trước danh nghĩa Chúa về việc thiết lập hôn ước ...

5 6
Omega Hoàn Hảo Của Tôi Đang ra Hàn Quốc

Omega Hoàn Hảo Của Tôi

Web Novel R19
Cập nhật: 4 giờ trước

Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.

160 246
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy Hoàn thành Hàn Quốc

Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy

Web Novel R19
Cập nhật: 5 giờ trước

Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.

52 85
Hình Xăm Hoa Trà Đang ra Hàn Quốc

Hình Xăm Hoa Trà

Web Novel R19
Cập nhật: 19 giờ trước

Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.

173 328
Lớp Học Cô Dâu Hoàn thành Hàn Quốc

Lớp Học Cô Dâu

Web Novel R19
Cập nhật: 1 ngày trước

Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...

85 176