Tôi Đã Kết Hôn Với Công Tước Điên Rồ, Kẻ Đã Giết Chồng Tôi. - Chương 55

"Ư, ồn ào quá đi mất."

Dù đỉnh điểm của lễ hội đã qua, tiếng bước chân của những kẻ say khướt lang thang trên đường vẫn tiếp diễn suốt đêm. Tôi cố bịt tai bằng gối và nhắm mắt lại trước những tiếng cười lớn, nhưng giấc ngủ vẫn không chịu đến.

Không chỉ vì tiếng ồn bên ngoài, mà chẳng hiểu sao trong lòng tôi cũng thấy bất an.

"Hồi nãy trông Cassion có chút kì lạ..."

Vẻ mặt của anh, được thắp sáng bởi những chiếc đèn lồng đêm lung linh, khác hẳn ban ngày, cứ liên tục hiện lên trong trí nhớ của tôi. Ánh mắt như muốn nói rất nhiều điều ấy. Đôi mắt đang nhìn tôi. Bàn tay đã nắm chặt lấy tay tôi để cả hai không bị lạc giữa đám đông.

"Anh ấy cứ ngập ngừng nửa chừng."

Nghĩ lại thì, Cassion thường hay bỏ dở câu nói của mình. Giống như lần này, anh ấy sẽ ngậm miệng lại ngay cả khi rõ ràng trên gương mặt hiện lên vẻ như đang có điều gì đó muốn nói.

Thật vừa bực mình vừa tò mò làm sao khi anh ấy lại nuốt chửng cảm xúc thực sự của mình như một tiểu thư e ấp, dù trông như một người sẽ nói ra hết những gì mình nghĩ mà chẳng chút ngần ngại.

Chúng tôi đang ở trong một mối quan hệ hợp đồng, vậy thì anh ấy không thể chia sẻ những lo lắng của mình với tôi sao?

"Nhắc đến hợp đồng... nó sẽ sớm kết thúc một khi chúng ta đưa Lorang trở về."

Thật nhỏ mần làm sao. Khi tôi đấm vào chiếc gối, xua đi chút ít cơn buồn ngủ vừa mới đến, tôi chợt nhận ra Cassion không hề ở một mình trong phòng bên cạnh và cảm thấy ngơ ngác.

Dĩ nhiên, hợp đồng của chúng tôi kéo dài cho đến khi Nhị hoàng tử trở thành Thái tử, nhưng trên thực tế, một khi Lorang tiết lộ sự thật về Hoàng hậu và việc Nhất hoàng tử không mang dòng máu hoàng gia được lan truyền, điều đó coi như đã hoàn thành.

"Tôi cứ nghĩ nó còn xa lắm, nhưng giờ thì cảm thấy thật kì lạ."

Nhìn đám cưới của con gái chúa đất hôm nay khiến tôi nhớ lại một cách sống động về lễ cưới hỗn loạn của chúng tôi.

Cảm giác như tôi mới biết Cassion chưa bao lâu, vậy mà một mùa đã trôi qua và thời tiết bắt đầu se lạnh.

Kế hoạch diễn ra tốt hơn mong đợi, và chúng tôi cũng nhanh chóng tìm thấy Lorang.

Cứ theo đà này, hợp đồng chắc chắn sẽ kết thúc trước khi mùa đông đến.

"Chúng ta sẽ ly hôn trước một năm... Liệu điều đó có mang lại tai tiếng không?"

Liệu tôi có nên đề nghị chúng tôi duy trì nó ít nhất một năm sau khi hợp đồng kết thúc không? Việc ly hôn nhanh chóng như vậy có làm tăng thêm tiếng xấu của anh ấy không? Hoàn toàn không phải vì tôi luyến tiếc, nhưng xét một cách khách quan, để tránh trông giống một cuộc hôn nhân hợp đồng, tốt hơn là nên duy trì nó trong một thời gian nhất định.

"Haizz..."

Nhưng nếu Cassion muốn gặp một người bạn đời thực sự, có lẽ sẽ tốt hơn nếu trả tự do cho anh ấy nhanh chóng. Và nếu tôi muốn tự lập lại từ đầu, tốt hơn là nên nhận tiền sớm.

Chắc chắn chúng tôi vẫn sẽ là bạn bè sau khi hợp đồng kết thúc, có lẽ thậm chí còn gửi thư cho nhau, vậy tại sao lại có cảm giác ngột ngạt này? Tôi úp mặt vào gối và thở ra một hơi chẳng vì lý do gì.

...Keng...

"...?"

Dù đang úp mặt vào gối, tôi vẫn nghe thấy một âm thanh rõ ràng.

Phòng của tôi ở nhà trọ nằm trên tầng hai, và những âm thanh tôi nghe thấy từ nãy đến giờ chỉ là từ con đường bên dưới.

Nhưng âm thanh vừa rồi... nó dường như phát ra từ ngay bên dưới cửa sổ, một âm thanh đáng ngại khiến tôi vô thức lặng người và nín thở.

Thịch... Thịch-. Keng.

Tốt nhất là không nên coi thường cảm giác bản năng.

Tôi nín thở và tập trung mọi giác quan, xác nhận rằng những tiếng động rất nhỏ đang liên tục phát ra từ ngay bên ngoài cửa sổ.

"..."

Không có thời gian để đi gọi Cassion. Đó có thể chỉ là một con chim câu hay thứ gì đó, nhưng tôi đã hành động trước khi kịp suy nghĩ.

Tôi xếp hai chiếc gối mà mình đã yêu cầu trông giống như một người đang nằm dưới chăn và tìm kiếm một vũ khí. Đáng lẽ tôi nên mua một con dao tự vệ mới phải.

"...!"

Cắn môi, tôi tiếp tục đảo mắt quanh phòng và tìm thấy con dao chúng tôi dùng để cắt hoa quả tráng miệng. Tôi nhanh chóng chộp lấy nó và bò xuống gầm giường.

Lạch cạch.

Và trong khoảng cách gang tấc, cửa sổ mở ra với âm thanh rợn người của chốt cửa bị tháo. Không một tiếng bước chân, tôi thấy hai bàn chân đi vào phòng từ góc nhìn dưới gầm giường.

Phải làm sao đây? Phải làm sao đây?

Sưu nghĩ nhanh lên, Asilia. Sự ngụy trang bằng chiếc gối sẽ sớm bị phát hiện thôi. Không sao đâu. Cassion đang ở phòng bên cạnh. Hãy bình tĩnh.

Phập–

"...Cái gì thế này?"

Trong khi tôi đang tự thúc giục bản thân từ bên trong, kẻ lén nhập vào đã dồn lực đâm vào chiếc gối ngụy trang và lùi lại với vẻ mặt ngơ ngác.

Đòn tấn công đầu tiên luôn là chìa khóa của chiến thắng. Trước khi gã kịp nhận ra tôi đang trốn, tôi đã dùng hết sức lực cắm con dao vào cổ chân phải ngay trước mặt.

"Á!"

Tôi đã nhắm vào gân Achilles cho một đòn chí mạng, nhưng con dao dường như không đâm vào được dù chỉ một nửa. Đoán rằng điều đó sẽ không hạn chế được cử động của gã lâu, tôi cuồng loạn tìm cách thoát khỏi gầm giường và bỏ chạy.

Không, tôi đã cố chạy.

"Con mụ này!"

"A...! Buông ra!"

Tên đàn ông tóm lấy tóc tôi trước khi kịp kiểm tra chân gã. Tôi không ngần ngại cắt đi phần tóc của mình, nhưng vì đó là một con dao nhỏ, tôi cảm thấy đau đớn như thể da đầu mình đang bị xé rách, và cử động của tôi không đủ nhanh.

Nhưng ngay cả khi tôi không thể trốn thoát, tôi vẫn có thể tấn công.

"Cassion! Cassion!!"

Tôi hét lên hết sức bình sinh để làm anh thức giấc ở phòng bên cạnh. Đồng thời, nhờ cắt tóc, tôi hạ thấp cơ thể vừa thoát khỏi tầm tay tên đàn ông và đá hết sức vào cái cổ chân mà tôi đã đâm.

Thật đáng tiếc khi lực tác động bị giảm đi vì tôi đang đi chân trần chứ không mang giày, nhưng đòn tấn công dường như đã trúng đích khi tên đàn ông loạng choạng về phía trước.

Tuy nhiên, lần này gã lại tóm lấy vạt váy của tôi.

"A, dai dẳng thật! Cassion-!"

Khi bị kéo mạnh về phía sau và suýt ngã đè lên tên sát thủ, tôi xé toạc vạt váy của mình lần này. Tôi sẽ mua một con dao găm ngay khi thoát khỏi đây.

"Cút ra!"

Căn phòng vốn tưởng rộng rãi so với các nhà trọ khác khi chúng tôi bước vào giờ đây lại khiến tôi thấy hối hận. Tôi ném bất cứ thứ gì mình có thể tóm được – đèn dầu, đĩa, bất cứ thứ gì – khi chạy về phía cửa.

Còn chưa đầy 5 mét, nhưng tôi đã hụt hơi.

"Con mụ này...!"

Nhưng trước khi tên đàn ông chỉ biết chửi rủa bằng miệng kịp đuổi bắt tôi, tôi đã kịp mở cửa và nhanh chóng lao ra hành lang, đóng cửa lại như thể muốn nhốt gã vào trong.

Rầm-

"Á!"

Khi tôi dùng hết sức ép chặt vào cánh cửa để ngăn nó mở ra, cảm thấy hơi nhẹ nhõm, một lưỡi kiếm đột nhiên đâm ra, sượt qua vai tôi. Đồng thời, cánh cửa tôi đang giữ bắt đầu rung lắc dữ dội.

Nếu tôi buông tay, tên đàn ông sẽ lao ra, nhưng nếu không, lưỡi kiếm sẽ đâm xuyên qua cánh cửa gỗ.

"Á, chết tiết."

Giá như dao của mình dài hơn một chút, mình có thể thử đâm trả lại. Không còn lựa chọn nào khác. Mình phải buông cửa và chạy tiếp...

"Asilia!"

"Cassion!"

Ngay lúc đó, Cassion lao ra từ phòng bên cạnh. Khi tôi quay lại, cảm thấy nhẹ nhõm trước giọng nói của anh, tôi thấy người anh ngập trong máu.

"Ôi không, ngài...!"

"Cẩn thận!"

Khi tôi giật mình hét lên, Cassion đã lao đến với tốc độ kinh hoàng và giật phắt tôi đi, ngay đúng lúc một lưỡi kiếm đâm xuyên qua khoảng không nơi bụng tôi vừa ở đó. Mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

"Lùi lại! Lorang!"

Cassion đẩy tôi về phía Lorang, người vừa từ trong phòng bước ra với gương mặt cắt không còn một giọt máu, rồi anh vung kiếm khi đạp tung cánh cửa phòng tôi.

"Á...!"

Ngay sau đó là một tiếng la thất thanh tử mạng. Vì tôi đã làm phế cổ chân hắn, hắn có lẽ chẳng thể nào đấu lại Cassion. Tôi không buồn ngó lại phòng mình nữa mà tiến về phía Lorang, người đang trốn xó và không chịu bước ra hành lang dù Cassion đã gọi.

"Anh có sao... Hức."

Và tôi nghẹn thở trước cảnh tượng thu vào mắt qua cánh cửa mà Lorang đang bấu chặt.

Nhìn việc Cassion không thể sang ngay lập tức, tôi đoán phòng anh cũng đã bị tấn công. Tôi cứ nghĩ chắc chỉ có một kẻ lẻn vào như bên phòng mình, nhưng căn phòng nhỏ tràn ngập khoảng một chục gã đàn ông lực lưỡng nằm la liệt trên sàn, lấp kín cả mặt đất.

"Asilia! Nàng có làm sao không?!"

Trong lúc tôi còn đang chần chừ trước cảnh tượng của cuộc giao tranh nảy lửa vừa diễn ra, Cassion đã tiến lại gần và nhìn tôi từ trên xuống dưới. Tôi cũng chăm chú kiểm tra diện mạo của anh, tay anh vẫn đang cầm một lưỡi kiếm dính đầy máu.

"Đó là câu tôi phải hỏi mới đúng! Ngài có bị thương chỗ nào không? Trời ạ, bọn chúng đến đông thế này cơ à?"

Mặc kệ sự xôn xao của chúng tôi, có vẻ chủ quán trọ đã tỉnh giấc, bên dưới tầng bắt đầu vang lên những tiếng sột soạt và ánh đèn thắp sáng.

Ngó lơ những âm thanh đó, tôi cuống quýt mò mẫm khắp cơ thể sũng máu của anh. Khi tôi chà xát thử, ngay cả lớp vải cũng không bị rách, vậy nên đó chỉ là máu của bọn sát thủ bắn vào. Nhìn từ bên ngoài, anh dường như không bị thương ở đâu cả.

"Asilia. Tóc của nàng..."

Dù vậy, để cho chắc chắn, tôi vẫn muốn cởi quần áo anh ra để kiểm tra, nhưng Cassion, người đang nhìn tôi chăm chú kiểm tra anh, liền giơ bàn tay run rẩy ra và nhìn vào tà váy bị xé cùng mái tóc bị cắt dở của tôi.

"À, tôi tự cắt đấy. Tôi không sao cả. Ngài thực sự ổn chứ?"

Chỉ là tôi đã cắt mái tóc dài ngang hông của mình xuống còn qua vai một chút. Dù nó hơi lởm chởm, nhưng... Bộ quần áo này mới mua vài giờ trước, nhưng so với mạng sống thì nó chẳng đáng là bao.

"Asil... Asilia. Mẹ kiếp. Nàng thực sự không sao chứ? Ta xin lỗi vì đã không đến sớm hơn... Có máu trên tay nàng kìa!"

Bàn tay run rẩy không dám chạm vào tôi của anh cứ ngập ngừng rồi cuối cùng cũng phát hiện ra vết thương, anh liền chộp lấy tay tôi. Trước khi tôi kịp nói gì, anh đã xé toạc lớp vải quanh vùng bị thương dễ như xé một tờ giấy và nhìn chằm chằm vào vạt da bị kiếm sượt qua.

"Nàng đã bảo là không bị thương cơ mà!"

"Ôi dào, chỉ là vết xước thôi."

Thấy Lorang đang nhìn chúng tôi một cách gượng gạo và chủ quán trọ đang cầm đèn lồng đi lên, tôi hất tay anh ra rồi nhanh chóng quay người lại. Tôi nên lấy lý do gì đây? Rằng họ là bọn trộm mò đến vì tiền sao?

"Ừm, chuyện này là... Á."

Nhưng trước khi tôi kịp nghĩ ra lý do gì, cơ thể tôi lại bị xoay ngược trở lại. Dưới ánh đèn lồng rực sáng ngoài hành lang mà chủ quán mang lên, đôi mắt đỏ rực như lửa đốt của Cassion hiện lên rõ mùng một.

"Ta cần phải kiểm tra xem nàng còn bị thương ở đâu khác nữa không."

Truyện liên quan

Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo Hoàn thành Hàn Quốc

Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo

Web Novel R19
Cập nhật: 2 giờ trước

Tóm tắt. “Có ý nghĩa gì đây, Sơ Daphne?”.

1
Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng Hoàn thành Hàn Quốc

Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng

Web Novel R19
Cập nhật: 2 giờ trước

Tóm tắt. 『Với điều này, tôi trịnh trọng tuyên bố trước danh nghĩa Chúa về việc thiết lập hôn ước ...

5 6
Omega Hoàn Hảo Của Tôi Đang ra Hàn Quốc

Omega Hoàn Hảo Của Tôi

Web Novel R19
Cập nhật: 4 giờ trước

Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.

160 246
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy Hoàn thành Hàn Quốc

Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy

Web Novel R19
Cập nhật: 5 giờ trước

Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.

52 85
Hình Xăm Hoa Trà Đang ra Hàn Quốc

Hình Xăm Hoa Trà

Web Novel R19
Cập nhật: 19 giờ trước

Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.

173 328
Lớp Học Cô Dâu Hoàn thành Hàn Quốc

Lớp Học Cô Dâu

Web Novel R19
Cập nhật: 1 ngày trước

Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...

85 176