Tôi Đã Kết Hôn Với Công Tước Điên Rồ, Kẻ Đã Giết Chồng Tôi. - Chương 47
“Ưm….. Chói quá……”
Thắt lưng. Vòng ba. Cả đùi nữa! Toàn thân tôi đau nhức đến mức chẳng buồn nhấc người dậy, nhưng ánh nắng chan hòa vẫn len qua dù tôi đã nhắm chặt mắt. Dù căn phòng nhỏ bé, nó lại sở hữu một khung cửa sổ lớn với tấm rèm vải xô mỏng dính.
Két.
“Ái chúa.”
Rốt cuộc cũng chịu thua ánh mặt trời, tôi đưa tay che mắt rồi ngồi dậy, để rồi đôi vai vốn đã gồng lên vì ghì chặt lấy tay Cassion và dây cương suốt cả ngày qua phát ra một tiếng rắc rõ to. Trong lúc chờ cơn đau dịu đi, tôi chợt cảm thấy thiếu thiếu thứ gì đó.
“……Cassion?”
Dù chiếc giường hay căn phòng đều nhỏ hẹp đến mức chẳng có chỗ nào để trốn, bóng dáng Cassion vẫn biệt tăm. Tủ quần áo trong phòng, vốn có vẻ chỉ dùng để treo áo khoác ngoài, quá nhỏ để ông tướng kia rúc vào. Vả lại, hắn cũng chẳng phải tuýp người thích trốn rồi nhảy ra làm tôi giật mình.
“Cassion, anh không có trong phòng à?”
Dù vậy, để cho chắc, tôi vẫn lảo đảo đứng dậy mở tung cánh tủ. Bên trong chẳng có Cassion, cũng chẳng thấy chiếc áo khoác nào của hắn. Hắn lén bỏ đi mà không buồn đánh thức tôi!
“Tức thật đấy, rõ ràng đã bảo là sẽ đi cùng nhau rồi mà.”
Bảo sao tự dưng có lúc tôi lại thấy tư thế ngủ của mình chông chênh đến thế. Thú thật thì tôi cũng tự biết mình đã ôm chặt lấy hắn suốt cả đêm trên chiếc giường chật hẹp ấy như ôm gối ôm. Nhưng tôi mệt quá rồi, mà cái tư thế đó lại dễ chịu nên tôi mới ngủ tít thò lò…… Để rồi tới một lúc nào đó, tôi chỉ còn cảm nhận được cái giường gỗ cứng đờ đặc trưng của mấy quán trọ. Và rồi tiếp đó là cuộc tấn công của ánh nắng.
“Thấy muộn rồi thì ít ra cũng phải gọi người ta dậy chứ.”
Vừa bĩu môi càu nhàu, tôi vừa kéo rèm ra và ngay lập tức hiểu vì sao nắng lại gắt đến vậy. Chẳng còn là buổi sáng nữa, mà đã gần như giữa trưa rồi. Rốt cuộc mình đã mệt đến mức nào thế này?
Đang tự nhủ chắc hắn phải có lý do chính đáng mới bỏ mình lại, tôi vừa tặc lưỡi thì chợt nhận ra một mẩu giấy trên chiếc bàn trang điểm nhỏ—hay bàn làm việc gì đó—ngay cạnh cửa sổ. Nhanh tay mở ra xem, đúng là nét chữ của Cassion.
[Khi nào tỉnh dậy thì đừng ra ngoài. Cứ bảo người ta bê đồ ăn dưới nhà lên phòng. Bảy gờ tối, trước khi mặt trời lặn tôi sẽ về.]
“Cái dòng thư gì mà lạnh như tiền thế không biết…”
Nội dung thì hoàn toàn ngược lại làm tôi bất giác bật cười. Tôi tặc lưỡi ngó lơ mẩu giấy rồi thay quần áo sau khi rửa mặt sơ qua bằng chậu nước dường như vừa mới được múc lên. Khác với những bộ trang phục mịn màng ở dinh thự công tước, chất vải thô ráp này giắt vào mái tóc rối nát sau một đêm ngủ nướng, kéo giật cả da đầu.
“Thắt lưng tóc….. Mình có mang theo cái nào không nhỉ?”
Tôi chẳng nhớ mình có xếp nó vào hành lý hay không, nhưng biết đâu đấy? Mái tóc hồng dài thượt này đã đủ gây chú ý rồi nên tôi rất muốn buộc gọn nó lên, nhưng đúng như lời Pia đã gào khóc, tôi chẳng mang theo cái đống đồ đạc gì cả. Lẽ ra ít nhất mình cũng phải mang theo một cái lược với vài cái dây buộc tóc chứ.
“Thôi thì ra ngoài mua đại vài cái vậy.”
Dù sao thì mình cũng có tiền mà, đúng không? Với lại mẩu giấy của Cassion dù chu đáo thật đấy, nhưng tôi đời nào lại chịu ngồi xó phòng sau khi đã ngủ nướng tới tận giờ này. Tôi cũng cần phải đi thu thập chút thông tin nữa.
Tạm thời, tôi dùng các ngón tay vuốt sơ qua mái tóc xõa xượi rồi bước ra khỏi phòng với dáng đi đã bớt xiêu vẹo hơn lúc mới ngủ dậy. Thế nhưng, nếu đoạn hành lang bằng phẳng còn dễ thở thì cầu thang lại là một thử thách gian nan.
“Ưm….. Tôi là khách ở tầng trên. Cho tôi xin bữa sáng với.”
Lão chủ quán trọ thay vì đỡ tôi một tay khi thấy tôi run rẩy bám chặt lấy tay vịn cầu thang, thì lại chỉ đứng nhìn rồi khúc kích cười. Khi tôi trợn mắt giận dữ nhìn lão, lão mới bê ra mấy ổ bánh mì rõ ràng đã được nướng từ sớm và nguội ngắt, kèm theo chút pho mát, xúc xích và một cốc nước.
“Đêm qua hẳn là một màn hòa giải nồng cháy lắm nhỉ? Đi đứng cứ như con hươu con ngơ ngác ấy……”
RẦM!!
“Nước.”
“……”
“Tôi bảo nước. Cho đúng một cốc thì bừa bãi cái gì?”
Mới mở miệng đã ăn nói trống không rồi trêu ghẹo người ta đấy à? Thấy hôm qua tôi bỏ qua nên hôm nay bắt đầu làm tới đấy hả?
Tôi cố tình dằn mạnh chiếc cốc xuống mặt bàn dạng quầy bar rồi kéo chiếc ghế đẩu ra tạo nên một tiếng ken két chói tai trước khi vắt vưởng gác chân lên. Bị cái điệu bộ lưu manh của tôi làm cho giật mình, lão chủ quán trọ vội vàng rót đầy nước vào cốc bằng cả hai tay.
“Chồng tôi trước khi đi có nhắn lại gì không?”
“K-không, cậu ấy không để lại lời nào cả.”
Tôi xé toạc ổ bánh mì thô ráp bằng tay thay vì dùng dao nĩa rồi nhai ngấu nghiến bằng hàm răng khỏe khoắn. Bữa sáng mà chẳng có tí súp nào sao? Tôi muốn cái gì đó để chấm cơ.
“Đến cả chỗ anh ta đi đâu ông cũng không biết luôn?”
“Cậu ấy chỉ hỏi thăm qua về địa hình khu làng rồi đi luôn……”
“Haiz, đúng là chẳng nhờ cậy được cái gì.”
Tôi càu nhàu đủ to để lão nghe thấy trong lúc lại kéo xệt chiếc ghế đẩu ra tạo thành tiếng két chói tai, và bằng đôi tay thoăn thoắt, tôi đã ngốn sạch bữa sáng đơn sơ. Sau khi hớp một hơi nước cuối cùng để tráng miệng, tôi chẹp miệng một tiếng rõ to rồi dằn cốc xuống.
“Chủ quán.”
“V-vâng?”
“Tôi trả tiền cho ông để nhận lại cái dịch vụ thế này đấy à? Hả? Nếu tôi là sát thủ hay đại loại thế thì sao, ông định đùa giỡn với người lạ như thế đấy à? Đang bận nên tôi mới bỏ qua cho đấy nhé.”
“Vâng! Tôi sẽ chú ý hơn ạ!”
“Và tôi hy vọng bữa tối sẽ bớt sài xẻo đi đấy? Hừm? Liệu mà làm ăn.”
Dù toàn thân vẫn còn đau nhức, tôi tuyệt đối không thể để lộ vẻ yếu đuối sau khi đã diễn một màn hổ báo như vậy, thế nên tôi vừa vỗ mạnh lên mặt bàn vừa nghênh ngang bước đi hết mức có thể. Thấy lão chủ quán trọ gật đầu như giã gạo, tôi mới rời khỏi quán trọ với vẻ mặt mãn nguyện. Đúng là làm giang hồ nửa mùa cũng vui phết.
“Hù, đi dạo một chút đúng là thấy đỡ hơn hẳn.”
Ngoảnh nhìn ra ngoài, mặt trời quả thực đã lên tới đỉnh đầu, báo hiệu tôi sẽ không có nhiều thời gian để đi quanh đâu đó. Tôi nên vừa đi dạo thong thả vừa thu thập chút thông tin thì hơn. Quyết định không vội vã, tôi thong dong bước đi trên con phố thưa thớt người. Mới nhớ ra, lẽ ra mình cũng nên hỏi về địa hình trong làng như Cassion mới phải, thế mà mải dạy cho lão chủ quán một bài học nên tôi quên khuấy mất.
“Này, cô em. Cô em trẻ tuổi đang đi qua kia ơi! Lại đây chút đi. Ngó qua cái này xem nào.”
“……Cô em?”
Xưng hô cái kiểu quái gì thế này? Tôi còn chưa đi được bao xa thì một bà lão ngồi ở sạp hàng đã cất tiếng gọi. Tôi hiểu là tôi trẻ nên được gọi là cô em, nhưng thường thì người ta phải gọi là ‘tiểu thư’ chứ nhỉ?
“Sao bà biết cháu đã lập gia đình rồi?”
“Hô hô…… Tin tức đồn xa lắm rồi cháu ơi. Về đôi vợ chồng trẻ mới đến du lịch ngày hôm qua ấy. Mấy cái tin này ở cái làng nhỏ này lan nhanh lắm.”
“Hừm. Thế ạ? Vậy là ai trong làng cũng biết mặt nhau hết sao bà?”
“Dĩ nhiên rồi. Ngay cả việc nhà hàng xóm giấu thìa bạc ở đâu chúng ta còn biết nữa là.”
Tôi tự nhiên tiếp tục câu chuyện trong lúc đảo mắt ngắm nghía sạp hàng. Thế này thì tiện quá rồi. Mấy cái dây buộc tóc đây rồi, mà bà lão này có vẻ lại là một kho tin đồn chính hiệu nữa chứ.
“Vậy làng mình không có người ngoài sao bà? Ai cũng là dân gốc ở đây ạ?”
“Không hẳn là không có, nhưng chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi. Cái nơi hẻo lánh nghèo rớt mồng tơi này khiến người ngoài khó mà thích nghi nổi. Ngay cả những người sinh ra ở đây cũng tìm đường lên thủ đô hoặc đi nơi khác mất rồi.”
“Ra là vậy….. À, cháu lấy cái này nhé. Màu này đẹp quá.”
“Đẹp đúng không? Tự tay bà làm đấy. Mặc lên người cháu chắc chắn sẽ hợp lắm, trông tươi tắn rạng ngời thế cơ mà.”
Cái dây buộc tóc chẳng phải làm bằng lụa, chỉ là sợi vải xô chắc chắn với mấy bông hoa thêu ở phần đuôi. Nhưng thế lại càng hợp để dùng hàng ngày. Vừa bền vừa đẹp. Lại còn dài nữa chứ.
“Cháu dùng luôn bây giờ được không bà?”
“Được chứ. Để bà già này buộc giúp cháu nhé?”
“Thôi không cần đâu ạ. Tay chân cháu cũng khéo lắm.”
Tôi gom toàn bộ tóc lại thành một búi, xoắn ngược lên rồi tạo thành hình củ tỏi trước khi quấn dải vải hai vòng và buộc lại ở phía dưới. Mấy bông hoa màu hồng được thêu cùng tông với màu tóc tôi có lẽ sẽ tạo thành một điểm nhấn khá duyên dáng.
“Chà chà, đẹp quá……”
“Tôi thấy xõa xuống trông còn đẹp hơn đấy.”
Trong lúc bà lão đang vỗ tay tán thưởng đầy thích thú, một bóng đen đột nhiên đổ xuống và một gã đàn ông xa lạ chen ngang vào. Cái quái gì thế này nữa đây?
“Tôi sẽ mua cho em thứ đẹp hơn nhiều nếu em chịu đi uống với tôi một ly, cô em?”
Gã đàn ông tì mạnh người vào sạp hàng của bà lão khiến nó nghiêng hẳn sang một bên, mắt thì dâm đãng nhìn tôi. Ra đây mới là dáng vẻ của một kẻ lưu manh xịn này. Tôi quay sang nhìn bà lão.
“Chẳng phải bà bảo tin tức đồn xa lắm rồi sao?”
“……”
Bà lão im lặng nhắm mắt lại. Vẻ mặt bất lực cùng xấu hổ của bà như ngầm cho biết hắn là tên vô dụng khét tiếng trong làng. Và lẽ dĩ nhiên, cái tên này hẳn cũng biết rõ tôi chẳng phải tiểu thư gì, mà là một người phụ nữ đã có chồng.
“Tôi kết hôn rồi.”
“Thì sao chứ. Chồng cô đâu có ở đây, chúng ta uống với nhau một ly thôi cũng không được sao?”
Nhưng tôi thì có đấy. Hóa ra hắn biết thật. Tôi cứ nghĩ kẻ từ nơi khác đến chỉ đếm trên đầu ngón tay, nên chỉ cần kiểm tra vài người đó là có thể nhanh chóng xong việc rồi rời khỏi cái làng này, nào ngờ lại vướng phải cái chướng ngại vật ngoài dự kiến này. Trong lúc tôi nhếch môi khó chịu, sắc mặt người đàn ông lập tức biến đổi.
“Cái nét mặt đó là sao đấy?”
“Thế tôi phải mỉm cười khi anh đang gạ gẫm một người phụ nữ đã có chồng uống rượu cùng giữa ban ngày ban mặt à? Phải thế không?”
“Con nhãi này không biết sợ đàn ông là gì nhỉ.”
“Mọi thứ ở anh đều thật thảm hại. Có phải vì anh quá xấu xí không?”
“Cô…!”
Cuối cùng, hắn lại dở ra cái trò thảm hại nhất – dùng vũ lực với phụ nữ. Dù thấy hơi áy náy vì gây chuyện trước sạp hàng của bà lão, nhưng dù sao cũng là người cùng làng gây rối, cứ coi như đây là trách nhiệm tập thể đi.
BỐP-
“Hự… ặc.”
“Sáng ra đã lắm kẻ thích làm trò rồi.”
Tên đàn ông từ từ ngả rượt sau cú đá hết sức vào bộ hạ của tôi. Lo hắn loạng quạng làm lật sạp hàng, tôi liền bồi thêm một đá nữa, may mắn là khiến hắn ngã văng sang hướng ngược lại.
“……Asil.”
“À.”
Và đằng sau kẻ vừa ngã rầm xuống đất, Cassion đang đứng chôn chân tại chỗ trong tư thế tay cầm kiếm tuốt khỏi bao như vừa lao tới.
tay cầm kiếm tuốt khỏi bao.
Truyện liên quan
Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo
Tóm tắt. “Có ý nghĩa gì đây, Sơ Daphne?”.
Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng
Tóm tắt. 『Với điều này, tôi trịnh trọng tuyên bố trước danh nghĩa Chúa về việc thiết lập hôn ước ...
Omega Hoàn Hảo Của Tôi
Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy
Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.
Hình Xăm Hoa Trà
Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.
Lớp Học Cô Dâu
Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...