Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 87: – Lost Advantage

[previous_page]

[next_page]

「Đã đến lúc xuất phát rồi Hắc Long Đại Nhân! Hãy cho tôi thấy quyết tâm của ngài đi!」

「Khônggggg—! Dừngnnnn lạiiii—–!」

Chân tôi cắm cổ lao hết tốc lực về phía ác ma theo mệnh lệnh của Sheina.

Nếu ma lực của linh thể đã được thay thế bằng của Rēko thì lẽ ra tôi không nên bị thao túng.

Nghĩ vậy, tôi đưa mắt nhìn xuống đôi chân mình – không phải chân tôi đang di chuyển mà là những chiếc vuốt màu đen của Thần Săn Mắn.

Bộ móng vuốt quấn lấy bốn chân tôi tựa như găng tay và ép buộc cõi chân phải chuyển động.

Thì ra đây là thứ mà linh thể đang điều khiển, nhưng dẫu có nhận ra thì tôi cũng chẳng tài nào thoát ra được.

「Ồ! Có vẻ như cuối cùng ngài cũng bắt đầu nghiêm túc rồi đấy, Revendia! Tôi nghĩ mình sắp sửa thấy hạnh phúc rồi đây!」

「Hắc Long Đại Nhân! Hãy gầm lên thật lớn vào!」

Ngay cả khi họ không nhắc, tôi vẫn đang thét gào hết cỡ kể từ lúc bắt đầu cước bộ.

Tôi gào thét đầy bi thương về phía trước nhưng Sheina đã điều chỉnh âm vang và chuyển hóa nó thành một tiếng gầm dữ dội. Lắng nghe tiếng gầm xé toạc bầu không khí ấy, ngay cả tôi cũng nổi cả da gà.

「Hắc Long Đại Nhân, hãy lắng nghe đây. Đối phương nghĩ rằng chúng ta mạnh hơn chúng, thế nên trong trường hợp đó, thay vì sợ hãi, chúng ta nên lao thẳng từ phía trước tới. Nếu đối phương định né tránh, chúng ta sẽ chớp lấy cơ hội đó để bảo linh thể sử dụng đòn tấn công lở đất khác–」

「Shaaa!!! Xông lên!」

Dự đoán của chúng tôi nhanh chóng bị chứng minh là sai lầm. Con ma-nơ-canh hạ thấp người xuống để chuẩn bị cho một đòn phản công. Nhìn thấy cảnh này, ngay cả Sheina cũng phải chết lặng.

「Hả? Giờ chúng ta phải làm gì đây? Đâu phải lúc này muốn chạy sang ngang là được đâu… ý ngài là định đâm xuyên qua luôn sao?」

「Hắc Long Đại Nhân, đợi một phút, tôi đang nghĩ xem phải làm gì bây giờ đây.」

「Trước khi cô bắt đầu suy nghĩ, cô có nghĩ tới việc chặn đứng chân tôi lại trước đã không?!」

Trong lúc chúng tôi đang tranh cãi với nhau, cả bọn đã đặt chân đến trước mặt con ma-nơ-canh đang hừng hực khí thế.

Thông thường, nếu tôi tung cước hết tốc lực rồi húc thẳng vào thứ gì đó bằng thân hình to lớn này thì chí ít nó cũng gây ra được một dạng sát thương nào đó, nhưng tôi không nghĩ điều này sẽ hiệu quả với một Chỉ Huy Ma Quân.

Tôi có lẽ sẽ hứng chịu một đòn phản công và thế là hết đời.

「Nhảy lên!」

Tiêu đời rồi, chúng ta sắp đâm sầm vào nhau rồi— đó là những gì tôi đã nghĩ, nhưng đúng khoảnh khắc đó, Sheina đưa ra mệnh lệnh cho linh thể.

Ngay lập tức, móng vuốt của tôi giậm mạnh xuống mặt đất và thân hình khổng lồ của tôi dễ dàng vượt qua con ma-nơ-canh.

Vào khoảnh khắc tiếp theo khi vừa tiếp đất, một âm thanh “Phì phèo” đầy xấu hổ phát ra từ mông tôi.

Đó không phải là âm thanh tạo ra bởi ma thuật của Sheina. Đó là một tiếng đánh rắm thật sự. Tôi sợ đến mức các cơ bắp đều thả lỏng hết cả.

Thể loại: Tiếng đụ… móa… à nhầm…

「Đồ… đồ khốn….! Ngươi đang sỉ nhục ta đấy phỏng…?」

Con ma-nơ-canh run rẩy vì giận dữ, trừng mắt nhìn tôi.

Tôi không biết đó có phải là may mắn hay không nhưng đối phương lại coi đó là sự khiêu khích thay vì việc tôi đang né tránh cú va chạm.

Tuy nhiên, cuối cùng chúng tôi cũng chạm đến vảy ngược của đối phương.

Từ những khớp xương đang bốc khói tỏa ra nhiệt lượng thậm chí còn lung linh hơn nữa, rồi nó hạ thấp tư thế bốn chân, chuẩn bị lao đi với tốc độ cao nhất.

Đối phương sẽ chẳng trụ được lâu đâu, rõ ràng chúng đang vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của mình.

「Hắc Long Đại Nhân… Sự đã đến nước này, đành được ăn cả ngã về không thôi. Chúng ta sẽ chạy trốn cú lao tốc độ cao đó. Nếu chạy một lúc, đối phương có lẽ sẽ gục ngã.」

「Hả? Nhưng tôi không nghĩ mình có thể chạy nhanh hơn thứ đó đâu?」

「Không sao đâu…. ừm, phải phải trái nhảy rồi cúi người tiếp theo là di chuyển ngoằn ngoèo theo đường chéo rồi vòng ra sau bên trái làm động tác giả rồi rẽ phải…」

「Cô đấy, lầm bầm cái gì mà trái với phải, chẳng hiểu gì cả」

Sheina cứ lầm bầm không dứt rồi cất lời bảo tôi trong khi đang siết chặt lấy sừng của mình.

Sheina: 「Tôi sẽ dùng ma thuật âm thanh để ghi nhớ câu lệnh này và phát lại nó ở tốc độ cao để ra lệnh cho linh thể, thế nên hiện tại hãy cố gắng hết sức đi nhé Hắc Long Đại Nhân.」

Khoảnh khắc bóng dáng con ma-nơ-canh biến mất cũng là lúc chương mở đầu cho những bước chân địa ngục bắt đầu.

Tựa như thể tôi chẳng còn chút ý chí nào. Hoàn toàn y như cách Sheina ra lệnh cho linh thể, tôi lặp đi lặp lại những chuyển động ngẫu nhiên với tốc độ cao đó. Nó điều khiển bộ móng vuốt của tôi để tái tạo một cách hoàn hảo những cử động ngẫu nhiên ấy.

Những đòn tấn công tốc độ cao từ con ma-nơ-canh khoét sâu vào lòng đất và đập nát những tảng đá lớn.

Tuy nhiên, những đòn tấn công đó thậm chí còn chẳng thể chạm nổi vào người tôi. Nếu chỉ xét về tốc độ thì tôi chậm hơn, nhưng những cử động vô định mà một sinh vật sống bình thường không thể làm được lại được sử dụng làm động tác giả để đánh lạc hướng mục tiêu của đối phương.

「Á, tiêu rồi….」

Mặt khác, dẫu chẳng có đòn tấn công nào trúng đích, tôi vẫn cảm thấy ý thức của mình đang dần phai mờ. Lực ly tâm sinh ra từ những chuyển động đột ngột quả thực quá sức khắc nghiệt đối với cơ thể già cỗi này.

Vào khoảnh khắc đó, Sheina hét lớn.

「Thẳng lên trên! Càng cao càng tốt!」

Bộ móng vuốt lập tức phóng thẳng lên cao tựa như bốn cột trụ và đưa tôi vút bay qua bầu trời – nhưng với cách này, sẽ chẳng còn lối thoát nào khác.

Đối phương không để lỡ mất cơ hội này và lên kế hoạch bám theo tôi lên phía trên. Từ bên dưới, tôi thấy con ma-nơ-canh đang trừng mắt nhìn mình và chuẩn bị lấy đà nhảy lên.

Sheina: 「Nôn ra」

Từ miệng của tinh linh phun ra lượng lớn sỏi đá hướng xuống mặt đất.

Ta không thể né tránh giữa không trung nhưng đối thủ cũng vậy.

Con ma nơ canh bị chôn vùi bởi số lượng không thể kháng cự từ đỉnh đầu, và nó chìm sâu hơn qua từng giây.

Đống sỏi nhanh chóng chất cao đến mức vươn tới chỗ chân ta giữa không trung, rồi Sheina và ta gục xuống vì kiệt sức.

Mắt chúng ta hoa lên và thậm chí chẳng còn chút sức lực nào để đứng dậy.

「C-Chúng ta hạ được nó rồi chứ...?」

「Ừ... chắc vậy. Ahh mệt quá nhưng với thế này, chúng ta đã giành chiến thắng bất ngờ...」

Đột nhiên vào thời điểm bất ngờ này, những sợi ánh sáng đổ xuống từ bầu trời.

「Ah」

「Ah」

Giọng của Sheina và ta đồng thanh vang lên.

Năm sợi dây đó bất ngờ đâm vào tinh linh ngọn núi.

「Đúng như ta nghĩ, con búp bê tơi tả đó không thể chứa đựng ma lực của ta. Thử lại lần nữa nào! Con này có vẻ là một con búp bê đàng hoàng, lại còn có cả tinh linh bên trong, chất lượng cao nữa chứ!」

Chúng ta rơi vào tâm trạng nặng nề.

Tấm lưới an toàn duy nhất đã rơi vào tay kẻ địch.

Giờ nghĩ lại, lý do tinh linh mang hình dạng con người là vì nó bị phong ấn vào trong búp bê, Rēko đã phân tích như vậy. Nói cách khác, nó có khả năng bị thao túng giống như con ma nơ canh.

「Giờ ta đã có một con búp bê tốt, ta nên dùng toàn lực chứ? Năm ngón tay...」

Ác ma thợ dệt tuyên bố và ngay lập tức, lấy tinh linh làm trung tâm, một vòng sóng xung động bùng nổ bay vụt ra.

Đó không phải là một đòn tấn công. Đó chỉ là dư chấn của việc đột ngột tuôn trào ma lực tạo ra một luồng gió thổi mạnh.

Nhưng dù vậy, Sheina và ta vẫn lăn xuống đống sỏi đá rồi nằm sõng soài cạnh nhau không chút phòng thủ.

「Uhh....? Revendia? Tại sao anh lại gục chỉ vì cái đó chứ?」

Có vẻ như đối thủ cảm thấy tư thế nhục nhã của chúng ta rất đáng nghi. Từ đôi mắt đang sáng rực của tinh linh, ngươi có thể thấy sự nghi ngờ được truyền từ kẻ điều khiển sang.

Tinh linh nghiêng đầu trong lúc bị điều khiển, rồi nhặt một hòn đá lớn hơn bình thường và ném về phía chúng ta.

「Gyaaa!」

Ta thảm hại né được bằng cách bò bằng cả tay lẫn chân. Ta đã thành bánh bích-quy nếu chậm hơn chút nữa.

Tuy nhiên, tiếng thét khốn khổ của ta chỉ càng làm sâu sắc thêm sự nghi ngờ của đối thủ.

「Ngươi thét lên chỉ vì một hòn đá á? Ngươi... Này Revendia, ngươi thực sự ra nông nỗi này hay đang sỉ nhục ta đấy?」

Ta chính xác là đang ra nông nỗi này.

Tất nhiên nếu nói ra điều đó to thành tiếng thì ta đã bị giết rồi nên ta vẫn giữ im lặng.

Ta khóc trong tim và phản bác sự thật này, dẫu chỉ là trong suy nghĩ.

「....Ta hiểu rồi. Ngươi không chịu trả lời, vậy thì giờ chơi kết thúc rồi.」

Vừa nói dứt lời, con búp bê (tinh linh) liền phóng ra tia chớp màu tím.

Lượng ma lực tích tụ chắc chắn là của một kỹ thuật tất sát. Cứ như thể vùng đất tự mình đang khiếp sợ, mặt đất rung chuyển và bầu không khí của vùng đồng bằng lạnh đi như thể mùi vị của cái chết đang cận kề.

Đó chính là lý do cho thất bại của ác ma thợ dệt.

Nếu ngươi giải phóng lượng ma lực lớn như thế xung quanh thì hiển nhiên cô ta sẽ có thể cảm nhận được.

Cô gái đó sẽ đến.

「Đồ khốn, ngươi xin phép ai mà dám lấy đi tinh linh đó hả?」

Từ phía chân trời vượt tới một vết cắt ánh sáng sắc bén dễ dàng chém đứt năm sợi dây gắn vào tinh linh.

Truyện liên quan

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười Hoàn thành Nhật Bản

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười

Light Novel 三木なずな
Cập nhật: 3 ngày trước

Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...

176 342