Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 89: – Emergency Medical Aid

[previous_page]

[next_page]

「Là ngươi sao, cái đồ đầu đất? Vậy mà ngươi vẫn còn di chuyển được… nhìn đi, ta đã xong đời rồi, mau cút đi chỗ khác. Hắc Long có vẻ cũng chẳng hứng thú gì với một đống rác rưởi như ngươi đâu.」

「Chính xác, ta không có lý do gì để thả một Tứ Thiên Vương Ma Vương Quân chỉ vì mong muốn của một kẻ như ngươi cả. Nếu ngươi có ý kiến gì thì ta sẽ đưa ngươi trở về với hư vô.」

「Ahh… Nếu ta không thể cứu mạng chủ nhân của mình, vậy thì hãy đưa ta về hư vô trước đi. Một con búp bê đã mất đi chủ nhân thì chẳng còn giá trị gì nữa.」

Rēko liền lặng lẽ hướng bàn tay phải về phía hắn. Con bé chắc sẽ phóng ra một loại năng lượng nào đó từ bàn tay và tiêu diệt hắn – nếu là cô bé này, chắc chắn em ấy làm được. Con rối Ikumen nghiến chặt răng và siết chặt nắm đấm, sẵn sàng chuẩn bị đón nhận cái chết.

「Kuh, ta xin lỗi, chủ nhân của tôi… Tất cả là lỗi của tôi vì đã vô duyên vô cớ khiêu khích Hắc Long khiến mạng sống của ngài phải kết thúc ở một nơi vô danh thế này.」

「Hah, đừng bận tâm, đồ đầu đất. Là một Tứ Thiên Vương Ma Vương Quân kiêu hãnh, ta đã khiêu chiến với huyết tộc của— Hắc Long. Kết cục này, nếu Ma Vương mà biết được, ngài ấy nhất định sẽ ca ngợi ta…」

「Dù ngài có nói vậy đi nữa, thưa chủ nhân. Tôi không nghĩ rằng Ma Vương Quân, kể cả Ma Vương đi chăng nữa, sẽ thương tiếc cho cái chết của ngài đâu. Lòng trung thành là phẩm chất lớn nhất của một con rối, nhưng mà, một kẻ vĩ đại như ngài lại bị trói buộc bởi lòng trung thành… Lẽ ra ngài phải có được sự tự do nhiều hơn thế. Ngay cả bây giờ, những lời mời mà ngài hăng hái viết để triệu tập các Tứ Thiên Vương Ma Vương Quân, số người đến dự chỉ đếm trên đầu ngón tay…」

「Câm miệng!」

Sousou giận dữ gầm lên.

Nhưng, Rēko đã dùng tay bịt miệng con rối thỏ lại. Con rối thỏ giãy giụa kịch liệt nhưng tất nhiên là chẳng có chút tác dụng nào đối với Rēko.

「Hoh, ta rất có hứng thú với hoạt động bên trong của Ma Vương Quân đấy. Nói tiếp đi, manơcanh.」

「Chủ nhân… vốn dĩ là một con búp bê thuộc sở hữu của một cô bé phù thủy trẻ tuổi. Sau đó con búp bê bị thấm đẫm ma lực của người chủ và cuối cùng trở thành búp bê sống nhưng mà… do một chút bất cẩn, nó đã cất tiếng nói. Người chủ sau đó đã vứt bỏ nó vì cảm thấy rợn tóc gáy.」

「Chà, bình thường thì đúng là vậy rồi」

Thực tế mà nói, việc nó không bị coi là ma thú rồi bị xử lý ngay tại chỗ thì đã được coi là may mắn chán rồi.

「Thế nên từ mối hận thù đó, chủ nhân của tôi đã thề rằng ngài sẽ tiêu diệt loài người.」

「Sự quyết tâm đó không phải là hơi quá mức tuyệt vời sao? Sao không thu nhỏ mối thù đó lại ở quy mô vi mô nhỉ?」

「Sau một hành trình dài rèn luyện, chủ nhân đã có được sức mạnh to lớn, nhưng dù vậy, việc một mình tiêu diệt nhân loại vẫn rất khó khăn. Điều đó dẫn đến việc chủ nhân bắt đầu tụ tập các đồng đội nhưng mà… rắc rối bắt đầu từ đó. Chính là ngoại hình. Vẻ ngoài đáng yêu của chủ nhân không thể truyền cảm hứng cho các ma tộc khác đi theo.」

Dưới bàn tay của Rēko, Sousou phản đối dữ dội. Nó liên tục nói “Heelyu!”, có lẽ ý nó là “Ta sẽ giết ngươi!”

「Và vì thế, chủ nhân chỉ có thể chọn cách tiếp cận Ma Vương Quân đang tuyển dụng– thứ được gửi trả lại bất ngờ chính là thông báo được thăng chức lên làm Tứ Thiên Vương. Chủ nhân vô cùng vui sướng, và trong đà vui sướng đó, đã đề xuất một sự kiện gọi là buổi tụ họp tứ đại thiên vương nhưng chẳng có ai đến dự buổi họp đầu tiên cả… Đặc biệt là ngươi đấy, Revendia. Thậm chí còn có một chỗ ngồi được chuẩn bị riêng cho ngươi với tư cách là khách mời danh dự…」

「À, ừm, tôi thực sự xin lỗi. Dù tôi hoàn toàn không biết gì sất, nhưng dù sao thì tôi vẫn xin lỗi nhé.」

Trong vòng tay của Rēko, Sousou buông thõng chân tay đầy vẻ vô hồn, ý nó muốn nói là nếu ngươi muốn giết thì giết nhanh lên đi. Có vẻ như tên Ikumen đó không nhận ra rằng việc cố gắng cứu mạng chủ nhân lại hóa thành hành động từ từ hành hình tâm lý chủ nhân của mình.

「Đến buổi tụ họp thứ hai, các tấm thiệp mời có thêm một chút phụ phí. “Những người tham gia mỗi người sẽ nhận được một con búp bê sống cấp trung để dùng làm con cờ”, và cách này đã có hiệu quả. Mặc dù các thiên vương cấp cao vẫn như trước và không tham gia, nhưng từ các khu vực thiếu nhân lực, các thiên vương ở đó đã có chút phản ứng. Thực ra, tôi cũng là một kẻ được tạo ra để làm vật chúa tể cho buổi tụ họp đó. Tinh linh ma vương “Hollow” đã tạo ra một phân thân và chiếm hữu một đống bơ kết tụ lại để tham dự, nhưng ít ra có tham gia vẫn hơn là không…」

「Rēko, ta bắt đầu cảm thấy buồn khi nghe chuyện này rồi đấy, chẳng phải đã đến lúc kết thúc cuộc trò chuyện này rồi sao?」

「Ngươi có thể câm mồm được rồi đấy, manơcanh. Nói thêm nữa sẽ làm vẩn đục tai của Hắc Long đại nhân mất.」

「Ta không đồng ý! Huyết tộc nữ nhân của Hắc Long! Dùng mạng sống của ta để đánh đổi, ta sẽ không câm miệng đâu! Ta sẽ kể câu chuyện về cuộc đời đáng thương và buồn tủi của chủ nhân ta! Ta có nghĩa vụ truyền tải nỗi buồn và sự thống khổ trong cuộc đời chủ nhân! Không gì có thể ngăn cản ta được!」

Trong khi đó, Sousou cố gắng phóng ra các sợi tơ ma thuật từ tay để tự siết cổ mình.

Đối với những khuynh hướng tự sát đó, Rēko đều ngăn chặn lại hết.

Nhưng, màn hành quyết công khai cũng không kéo dài lâu. Con quỷ rối Ikumen quỵ xuống và gục ngã xuống đất, hơi thở dốc dác.

「Kuh, có vẻ như mạng sống của ta đã đến giới hạn rồi… Đành chịu vậy. Ta sẽ giải thích bằng những từ ngữ đơn giản nhất.」

「Ngươi định làm đến mức rút ngắn cả câu chuyện về cuộc đời chủ nhân của mình luôn sao?」

Hắn phớt lờ bình luận của tôi vì chẳng còn thời gian nữa rồi.

「Tóm lại, chủ nhân của tôi chỉ muốn có vài người bạn thôi. Dù đã biết rõ sự thảm hại đó, ngươi vẫn khăng khăng muốn tước đoạt mạng sống của chủ nhân ta sao, Hắc Long…?」

「Ta nghĩ những gì ngươi vừa làm cũng chính là tước đoạt mạng sống của chủ nhân ngươi đấy.」

Con búp bê thỏ trong tay Rēko cuộn tròn lại và run lên vì xấu hổ – mặt khác, kẻ vừa đâm chọc nó lại đang nói những lời tỏ ý đồng cảm nhất có thể.

Nói đoạn, tên Ikumen vắt kiệt chút sức lực cuối cùng để bò về phía tôi rồi thì thầm nhỏ nhẹ –

「…Ra là vậy sao, Revendia. Ra lệnh cho cô bé đó tha mạng cho chủ nhân của ta đi, nếu không, dùng sức mạnh cuối cùng của mạng sống này, ta sẽ tiễn ngươi đi đời nhà ma ở đây.」

Hướng về phía ngực tôi, hắn giơ nắm đấm đang run rẩy lên.

Hành động của hắn yếu ớt đến mức Rēko thậm chí còn chẳng thèm bận tâm đến hắn, nhưng nếu hắn tấn công với ý chí đồng vu vi tận thì tôi hoàn toàn không có chút tự tin nào là mình sẽ sống sót.

Ngay lập tức tôi túa mồ hôi lạnh và thì thầm đáp trả.

「N, ngươi– tôi là Hắc Long đấy biết không? Kiểu tấn công đó sẽ không bao giờ có tác dụng với tôi đâu.」

「Ahh, đúng là nhìn vào sức mạnh huyết tộc của ngươi và ngoại hình của ngươi, bên nào cũng đại diện cho Hắc Long độc nhất vô nhị. Tuy nhiên, liên quan đến sức mạnh của chính ngươi, ta hoài nghi rất nhiều – Thực tế, ngoài phản ứng của ngươi trong trận chiến đầu tiên, Thánh Nữ của Seiren cũng nói rằng ngươi rất yếu…」

Con rối Ikumen trừng mắt nhìn tôi với vẻ mặt “Quả nhiên là thế”.

「Nếu ngươi tha mạng cho chủ nhân ta ngay bây giờ, ta sẽ không nói chuyện này với bất kỳ ai. Kể cả chủ nhân của ta, và tất nhiên là cả Ma Vương Quân nữa. Nếu ngươi không tin ta, thì sau việc này, ngươi có thể tiêu diệt ta. Lấy danh dự của một con búp bê, ta thề sẽ tuân thủ lời thề của mình. Bằng không thì hãy chuẩn bị tinh thần đồng vu vi tận ngay bây giờ đi.」

Thật là rắc rối. Nếu tôi chết, Rēko chắc chắn sẽ biến thành một thứ gì đó không thể tưởng tượng nổi.

Tôi quay sang hắn và liên tục thì thầm “Thật chứ?” và hắn gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc.

「Được rồi. Thỏa thuận thế nhé. Rēko, thả Tứ Thiên Vương Ma Vương Quân đó ra đi–」

「Này Sousou, ngươi thấy đấy, nếu vậy thì sao ngươi không rời khỏi Ma Vương Quân rồi đến làm bạn với ta luôn đi? Ta sẽ đối xử thật tốt với ngươi cho xem~. Ngày nào ta cũng sẽ lau chùi sạch sẽ và chuẩn bị những bộ quần áo thật đẹp cho ngươi đấy.」

Đến lúc Ikumen-san và tôi quay lại, Sheina đã bắt đầu chèo kéo từ bao giờ rồi.

Rõ ràng là mụ ta ôm dụng ý xấu khi tìm cách khống chế Tào Tào vào tay mình.

“Ngươi đang làm cái quái gì thế hả? Dẫu gì cũng là đối thủ chúng ta vừa giao chiến cách đây không lâu đấy.”

“Hừm, suy cho cùng thì, nếu nịnh nọt lấy lòng một chút, hình như nó sẽ trở thành đồng minh của loài người mà.”

“Ngươi thay đổi thái độ nhanh quá đấy chứ? Cứ như với tinh linh ấy, hễ có cơ hội là ngươi lại đi gạ gẫm cho bằng được.”

“Thôi nào, hãy bình tĩnh lại đi, Hắc Long đại nhân. Cứ phó mặc chuyện này cho ta, nếu suôn sẻ, chúng ta sẽ có được một đồng minh vững chắc…”

Thế nhưng, quả nhiên con rối Ikumen kia không dễ dàng bị lừa phỉnh bởi những mưu mô tính toán của mụ ta.

“Chủ nhân của ta, ngài không được để bị đánh lừa bởi những lời đường mật đó. Đó chỉ là quỷ kế đê tiện của một con người đang nhắm đến sức mạnh của ngài. Ta cầu xin ngài chớ nên sập bẫy… Chủ nhân? Chủ nhân?”

Tào Tào vẫn im lìm.

Nếu quan sát lúc này, luồng ma lực từng lấp đầy cơ thể ấy đang rò rỉ và dần biến nó trở lại thành một con búp bê bình thường.

Rēko khép hờ đôi mắt lại.

“Hóa ra nó đã mãn nguyện và được thanh tẩy rồi sao…”

“Không thể nào! Ta tuyệt đối không cho phép chuyện đó xảy ra! Chủ nhân! Ngài chẳng có lấy một ai mà mình có thể gọi là bạn! Những gì ả ta nói lúc trước toàn là dối trá! Ngài sinh ra trong cô độc và sẽ chẳng được ai yêu thương đâu! Dù ngài có ngước nhìn lên chín từng mây hay cúi đầu trước mặt đất, ngài cũng sẽ chẳng tìm được một ai làm bạn với mình đâu! Ta cầu xin ngài hãy chấp nhận sự cô độc ấy và trở lại thế gian này!!”

Con búp bê vốn vô tri cách đây một khoảnh khắc, bỗng sống lại với một tiếng “gugu” tựa như một linh hồn phẫn nộ đang quay quất bay về. Ikumen-san nhìn chăm chú vào người chủ nhân vừa lấy lại sự sống rồi thở phào nhẹ nhõm, đoạn phi thân lao nhanh về phía tôi.

“Vẫn còn quá sớm để biết trước điều gì sẽ xảy ra. Hắc Long! Ta cầu xin ngài hãy buông lời lăng mạ và tỏ thái độ khinh miệt chủ nhân ta một cách không thương tiếc! Ta sẽ rất rắc rối nếu ngài ấy mãn nguyện rồi rời khỏi thế gian này. 'Ta chưa từng để ngươi vào mắt' hay 'Đồ khốn chỉ biết chơi đùa với búp bê', hãy dùng những từ ngữ đại loại như thế để sỉ nhục chủ nhân ta đi.”

“Ngươi… Ngươi đã bao giờ nghĩ đến việc cầu chúc cho chủ nhân của mình được hạnh phúc lấy một lần trong đời chưa?”

“Hạnh phúc ra sao đi nữa thì cũng mặc kệ, điều quan trọng đặt lên hàng đầu là phải cứu lấy sinh mạng đã.”

“Đó là một lý lẽ đúng đắn nhưng mà…”

Tôi thầm nghĩ có chỗ nào đó không ổn nhưng rồi vẫn gạt đi và gật đầu trước câu nói cuối cùng ấy của hắn.

Tôi bước đến gần Tào Tào.

“A—…. ừm, ta xin lỗi, nhưng mà, ta thực sự chưa từng có chút hứng thú nào với ngươi cả nên… Xin lỗi nhé.”

Một tiếng KAH! Ánh chớp đỏ rực lóe lên trong đôi mắt của con búp bê.

“Ahhhhhh! Hết thảy lũ tụi mày đều đang mang ta ra làm trò hề! Cứ chờ đấy! Ta nhất định sẽ trả thù!”

Nói dứt lời, thân xác Tào Tào liền bị bao bọc bởi một làn ma lực sắc tím và kỳ diệu thay, nó đã có thể tự vùng vẫy thoát ra khỏi bàn tay của Rēko.

Ngay khoảnh khắc đó, Rēko toan dùng đoản kiếm tung ra một nhát chém kết liễu–

“Đừng có hòng tưởng bở rằng ta sẽ phải khiếp sợ trước một con nhãi thường dân!”

Đón nhận nhát chém ấy, Tào Tào nghênh chiến trực diện. Dù Rēko không tung toàn lực, nhưng cô bé cũng chẳng hề nương tay.

Cả không gian chấn động tựa như vừa xảy ra một trận động đất phát ra từ sự va chạm giữa các luồng ma lực.

–Kết quả là nhát chém của Rēko đã bị hóa giải.

“Chủ nhân! Xin hãy rút lui!”

“Câm miệng! Ta biết rồi!”

Trong chớp mắt, những sợi tơ vươn dài hướng về bầu trời phía bên kia chân trời, và Tào Tào được bao bọc trong những sợi tơ ấy liền cất mình bay vút vào không trung.

Rēko cũng mọc đôi cánh sau lưng và toan cất cánh truy đuổi theo nhưng–

“Dừng lại đi, Rēko. Cứ để bọn chúng đi đi.”

Con rối Ikumen trừng mắt nhìn tôi khiến tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc ngăn cô bé lại.

“Nhưng Hắc Long đại nhân. Có thể chặn được nhát chém của ta, con quỷ đó cũng có chút thực lực đấy. Nếu cứ để nó trốn thoát bây giờ, ai mà biết được sau này nó sẽ làm ra những chuyện gì chứ.”

“Chà… Sẽ ổn thôi mà. Trông nó không đến nỗi cực kỳ gian ác gì cho cam, chỉ là có vẻ hơi đáng thương một chút.”

“Thế là chạy mất tăm rồi sao. Giá mà ta có thể kết bạn với nó thì chắc sẽ thú vị lắm đấy~”

Sheina bực bội đá văng dăm viên sỏi nhỏ dưới chân, nhưng rồi để xốc lại tinh thần, cô bé nhặt tinh linh từ dưới đất lên.

Được giải thoát khỏi sự khống chế của Tào Tào, nó lại trở về vẻ thư thái và có phần hơi buồn ngủ ban đầu.

Dù có thể gọi là nguy hiểm ở khoảnh khắc trước, nhưng có thể nói mối nguy hiểm ấy đã qua đi rồi.

“Thật tốt vì ngài được bình an, thưa chủ nhân của tôi… Ta cầu mong ngài hạnh phúc…”

Trong lúc đó, con rối Ikumen đang hạnh phúc rơi những giọt nước mắt vui sướng trong tư thế quỳ sụp xuống hướng mà Tào Tào vừa biến mất. Hành động này khiến Sheina cũng nhìn về phía đó, rồi cô bé như nhận ra điều gì. Từ trong túi áo, cô bé lấy ra một chiếc la bàn và so sánh hướng đi với cây kim chỉ nam.

“Hướng đó có vẻ là hướng dẫn về kinh đô của vương quốc chúng ta… Liệu có ổn không đây?”

Từ tận đáy lòng tôi bỗng dâng lên một chút cảm giác bất an khó tả.

Truyện liên quan

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười Hoàn thành Nhật Bản

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười

Light Novel 三木なずな
Cập nhật: 3 ngày trước

Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...

176 342