Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 121: – Moniker of the ruler of the seas
[previous_page]
[next_page]
Ta bất quá chỉ là một con thằn lằn.
Tuyệt đối không phải thứ gì đó giống như một chiếc thuyền.
Như để phủ nhận phăng sự thật ấy, thân thể ta lao đi với tốc độ tối đa, rẽ sóng lướt vào đại dương bao la.
May mắn thay, áp lực nước do va đập vào các con sóng đã được giảm bớt nhờ ma lực của Rēko – nhưng dẫu vấn đề đó đã được giải quyết, việc hỏi ta có sợ hay không lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Trong khi đó, Rēko đang hào hứng bàn tán về thiết lập nguyên bản mới của con bé.
「Fufufu… Đối với Đại Nhân Ma Long thống trị cả mặt đất, biển cả và bầu trời, không có nơi nào là ngài không thể đến. Với chế độ chống đại dương này, Đại Nhân Ma Long chẳng khác nào vị thần của biển cả. Dù cho sóng gió dữ dội cỡ nào cũng không thành vấn đề, thậm chí lặn xuống tận đáy của vực sâu thăm thẳm nơi ánh sáng không thể với tới cũng là điều khả thi….」
「Rēko. Ta cầu xin em, lặn là điều tuyệt đối bị cấm. Chúng ta đang vội phải không?」
Dùng cái cớ chúng ta đang vội, ta nài nỉ Rēko hãy tránh con đường đi qua biển sâu.
Không còn cơ hội quay đầu nữa rồi. Một khi Rēko đã thế này, theo kinh nghiệm rút ra, con bé sẽ không chịu dừng lại đâu. Nếu vậy, ta chỉ có thể cắn răng chịu đựng cho đến khi đến được đích và cập bờ.
「Vâng. Em hiểu rồi. Từ vùng biển sâu tối tăm nhất tràn ngập bóng tối chính là đồng minh cổ xưa của Đại Nhân Ma Long. Nếu ngài gặp một người bạn như thế, ngài sẽ trò chuyện rất lâu về quá khứ và ngài sợ rằng điều đó sẽ ngốn rất nhiều thời gian của chúng ta… Để gặp nhân vật này, chúng ta sẽ chỉ đi sau khi đã đánh bại Ma Vương– Có phải ý ngài là vậy không?」
「Đúng vậy. Cứ như thể ta chẳng quen biết gì người đó vậy, nhưng hiện tại, ta không có ý định gặp mặt.」
「Em hiểu rồi. Tồn tại từ vực thẳm ấy vốn ưa chuộng sự cô độc. Ý ngài là vì hai vị tôn trọng lẫn nhau nên sẽ không đến gần nhau. Hình thức quan hệ tối ưu của hai ngài quả là thế.」
「Ừ, xin hãy hiểu theo hướng đó đi.」
Nhân tiện, khi chúng ta đang có cuộc trò chuyện này, ngay trước mắt ta là cái xác thối rữa của một con cá lớn nhưng đương nhiên là ta lờ nó đi.
Mặt khác, Rēko thốt lên “Lễ vật từ đại dương sâu thẳm sao…” với vẻ đầy thán phục, nhưng chắc đó chỉ là trùng hợp thôi. Nếu không phải vậy thì ta thực sự không muốn ở đây thêm chút nào nữa.
May mắn thay, không có thêm điềm gở nào xuất hiện nữa và chúng ta cứ thế bình yên tiến bước qua đại dương.
Có lẽ do Rēko thúc đẩy tốc độ đến cực hạn, chẳng mấy chốc chúng ta cuối cùng cũng có thể nhìn thấy hình bóng đất liền xuyên qua làn sương mù mờ ảo ở cuối đại dương.
—-Chúng ta nhìn thấy một vách đá xám ngắt.
Đó là ấn tượng đầu tiên của chúng ta.
Vách đá xám trông giống như một bức tường được gọt giũa tỉ mỉ chắn ngang đại dương trong khi sừng sững vươn cao, và những con sóng bạc chỉ có thể tan vỡ dưới chân nó.
Ta nghe nói Thần quyền quốc Olivia là một quốc gia hải đảo, nhưng nhìn vách đá kéo dài đến tận chân trời kia, lượng lãnh thổ mà họ sở hữu chắc chắn không hề tầm thường.
Rēko nhìn điểm đến của chúng ta rồi nghiêng đầu.
「Hơi lạ nhỉ. Chúng ta nghe nói rằng sẽ rất khó để đổ bộ từ trên cao nhưng… Em có vẻ không thấy bất kỳ phương tiện phòng thủ đặc biệt nào. Nếu thế này, chẳng phải bay qua sẽ tốt hơn sao?」
「Em không thể làm thế. Em phải tuân theo các quy tắc, nếu không thì em sẽ chẳng thể biết được những rắc rối nào sẽ phát sinh về sau đâu.」
Mặt khác, chúng ta chỉ có thể đi bằng đường biển— Quả không hổ danh Đại Nhân Ma Long. Dù chúng ta cũng có những vật cản ở đây, số lượng đối với chúng ta chẳng là gì cả.
「Hả?」
Vật cản ư?
Trong khi ta đang nghiền ngẫm lời nói của Rēko, danh tính của những vật cản đó đã xuất hiện.
Một con cá voi với một chiếc sừng đơn độc mọc trên trán lao vút lên từ con nước phía trước chúng ta và chắn ngang đường đi.
「C-Cái gì thế này? Đừng nói đây là quái vật nhé—….」
Trông có vẻ không phải vậy.
Trong lúc vẫn còn đang hoang mang, ta tập trung thị lực nhìn kỹ con cá voi và nhận ra nó không hề mang bản tính bạo lực của quái vật.
Tuy nhiên, từ nguồn ma lực tràn trề tỏa ra từ khắp cơ thể nó, chúng ta có thể khẳng định chắc chắn đây không phải là một động vật bình thường.
Rēko đăm đăm nhìn con cá voi.
「Sự hiện diện của nó có chút tương đồng với thủy ma nữ đó.」
「Thủy ma nữ, ý em là Thánh Nữ sao? Nếu là vậy thì… Đó là thứ gì đó giống như thần hộ mệnh à?」
Nếu đúng là thế, ta có thể hiểu tại sao nó lại sở hữu một nguồn ma lực mạnh mẽ đến vậy mà không hề thể hiện bất kỳ bản tính bạo lực nào.
Hơn nữa, nếu đó là một vị thần hộ mệnh, thì chừng nào chúng ta không tỏσ thái độ thù địch, có lẽ nó sẽ không khơi mào bất kỳ cuộc tấn công nào.
「Nghe cho rõ đây, Rēko. Em bị cấm xung đột không cần thiết. Ta sẽ thử giao tiếp hòa bình với nó, nên em hãy ngoan ngoãn vào.」
「Em hiểu rồi.」
Tốt, với điều này, mối lo ngại lớn nhất của ta về việc Rēko chủ động tấn công phủ đầu đã được tránh khỏi.
Lực đẩy từ ma lực cũng đã dừng lại nên ta dùng bốn chân bơi kiểu chó tiến về phía con cá voi.
「Ừm, ngươi có hiểu lời ta nói không? Bọn ta không phải kẻ khả nghi nào cả. Thuyền bè đã bị chặn lại nên bọn ta không còn cách nào khác ngoài bơi qua, nhưng bọn ta không hề có ý định đột nhập bí mật vào đất nước hay gì đâu.」
「Oooon」
Âm thanh đáp lại vang lên giống như có ai đang thổi tù và.
「….Ơ kìa. Phải làm sao đây… Nếu không thể giao tiếp thì ta không thể biện minh cho hành động của mình được.」
Tuy nhiên, chúng ta cũng cảm thấy đối phương không hề mang lòng thù địch. Bằng chứng là nó không tấn công chúng ta.
Giá mà chúng ta có thể giao tiếp thì có thể khiến nó bình yên cho chúng ta qua rồi—
「….Này Rēko, cô có thể giao tiếp với con cá voi này không?」
「Hỡi Hắc Long đại nhân, ngay cả thần cũng không thể giao tiếp với một con dã thú.」
「Ta cũng nghĩ vậy. Thật nhẹ nhõm, hóa ra vẫn có việc mà ngay cả cô cũng không làm được. Việc không thể làm được thực ra lại khiến ta cảm thấy an tâm.」
「Vâng. Ít nhất, điều duy nhất thần có thể làm là đồng bộ bước sóng ma lực của chúng ta lại và truyền đạt suy nghĩ của mình. Nếu ngài muốn, thần có thể truyền đi một thông điệp.」
「Vậy sao. Thế thì, hãy bảo nó rằng “chúng ta đến trong hòa bình.”」
Chà, tôi đã nghĩ thể nào chuyện này cũng xảy ra.
Giờ nghĩ lại, hồi mà tinh linh còn ở dạng ngọn núi vàng và không thể nói chuyện, cô nhóc ấy cũng từng giao tiếp với nó rồi. Con bé này cơ bản là đa năng.
Mà, mỗi khi nó thể hiện sự vạn năng của mình, một phần trong tim tôi lại như bị khoét đi.
Một câu trả lời vọng lại từ Rēko, người đang giao tiếp với nó.
「Hỡi Hắc Long đại nhân, đối phương cũng nói rằng nó không có địch ý. Có vẻ như nó đã đoán được rằng chúng ta không có ý đồ xấu.」
「A, thế thì tuyệt quá. Nhưng nếu vậy, tại sao nó lại chặn đường chúng ta?」
Khi tôi hỏi câu này, Rēko liền cười một cách không sợ hãi.
「Đó là— quả là một câu chuyện nực cười. Ở vùng biển này, con cá voi này vẫn luôn tự hào là kẻ bơi nhanh nhất.」
「Ừ」
「Chỉ cách đây một lúc, nó đã nhìn thấy tốc độ mà Hắc Long đại nhân bơi và sự tự tin của nó đã tan vỡ thành từng mảnh. Nó đã nói rằng “Không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là con hải long trong truyền thuyết.”」
「Cô đã phủ nhận chuyện đó đúng không?」
「Không, thần đã khẳng định luôn. Nếu chúng ta đang nói về một con rồng huyền thoại, thì đó chỉ có thể là Hắc Long đại nhân mà thôi.」
Con bé này đã làm cái quái gì thế.
Khi tôi hiểu ra chuyện và quay ánh nhìn về phía con cá voi, đôi mắt của nó đang lấp lánh nhìn tôi… ba.
Xin hãy dừng lại đi. Nếu không có sự trợ giúp từ Rēko, thì giỏi lắm tôi cũng chỉ bơi được với tốc độ của một con chó mà thôi.
「Và thế là, nó nói rằng nó muốn có một trận so tài.」
「Một trận so tài?」
Rēko liền chỉ tay về phía bức tường đá nằm ở phía bên kia đại dương.
「Vâng. Với niềm kiêu hãnh của danh hiệu kẻ cai trị các vùng biển đang bị đe dọa, nó muốn có một cuộc đua hướng về bức tường đá kia. Nó muốn một cuộc đua mà chúng ta dốc hết tâm can và sức lực.」
Tôi quay người về phía con cá voi và mỉm cười dịu dàng.
Và thế là dù hiếm khi nào ra biển, tôi vẫn cất lời với phong thái của một kẻ cai trị biển cả.
「Hãy lắng nghe cho kỹ đây, kẻ cai trị các vùng biển phải có một trái tim rộng lớn tựa như đáy đại dương sâu thẳm. Đó là lý do tại sao ngươi không nên tranh giành trong những cuộc thi vô nghĩa như thế này.」
Con cá voi hòa thân mình vào làn nước và Rēko bùng nổ ma lực của cô ấy từ xung quanh chiếc đuôi của tôi.
Một cuộc đua đã bắt đầu, nơi chúng tôi thi thố bằng tất cả ý chí, niềm kiêu hãnh, trái tim và sự tận tụy của mình mà chẳng màng đến hoàn cảnh của tôi.
….
Đã có chuyện gì xảy ra vậy? Ký ức của tôi rối tung cả lên.
Vượt qua những ngọn sóng trắng và không hề giảm tốc độ, bức tường đá đang tiến đến ngày một gần. Con cá voi chào tạm biệt chúng tôi khi nó rời đi. Rēko thì vô cùng thỏa mãn.
Chỉ là, khi tôi đang trôi dạt lềnh bềnh gần cảng nằm cạnh vách đá dựng đứng, tôi chỉ nhớ là mình đã hỏi những nhân viên kiểm tra cổng đang chạy tới rằng điều này:
—-Xin hãy cứu tôi với.
Và thế là chúng tôi được đối xử như những kẻ trôi dạt vì đắm tàu và được cho phép nhập cảnh.
Truyện liên quan
Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười
Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...