Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 127: – The Wrong Person…?

[previous_page]

[next_page]

Chương 127 – Nhầm Người… Rồi Chứ?

Cái bàn bay tứ tung khi Rēko lao vút đi.

Ánh sáng dữ tợn bừng lên trong đôi mắt cô bé, và đầu mũi chiếc dao găm cô rút ra nhắm thẳng vào trái tim Yoro-san—không, là trái tim Ma Vương.

「Dừng lại. Bây giờ là giờ ăn mà.」

Cảm giác như một trận động đất dữ dội vừa xảy ra.

Đà lao của Rēko không tài nào phanh lại kịp tại chỗ; Ma Vương bị cuốn vào lực quán tính và cả hai bị thổi bay xuyên qua bức tường đá của quán trọ, trong chớp mắt bóng dáng cả hai đã ở tít đằng xa.

Lão chủ quán, người chẳng hề mảy may trước những lời nói bộc phát khi nãy, nay chết sững khi nhìn bức tường quán trọ bị phá hủy.

「T-Tôi xin lỗi. Tôi sẽ ra ngăn họ lại ngay nên xin hãy đợi ở đây.」

Thế này thì tệ rồi. Nếu Rēko và Ma Vương mà lao vào một trận chiến sinh tử ngay tại đây và lúc này, tôi chẳng biết đất nước này sẽ ra sao nữa, chứ đừng nói đến ngôi làng này.

Và tất nhiên, tôi có lẽ sẽ mất mạng trong đống hậu quả đó.

Tôi nhảy bổ ra từ cái lỗ trên tường, rồi cắm cổ chạy nhanh hết sức có thể về phía hai người họ.

「Đúng là một đứa trẻ hoang dã. Ta đã bảo cô dừng lại rồi cơ mà.」

Nơi diễn ra trận quyết chiến lại yên ắng đến ngạc nhiên.

Ma Vương đang dùng tay phải nắm lấy lưỡi dao găm của Rēko ngay trước khi nó đâm xuyên qua tim mình.

「Hừ. Đừng có mà coi thường ta…」

Rēko nghiến ken két hàm răng trong khi cố ấn lưỡi dao lún sâu hơn, nhưng lớp phòng thủ của Ma Vương chẳng mảy may suy suyển.

Tuy nhiên, có vẻ Ma Vương không hẳn là hoàn toàn áp đảo. Một chút tổn thương đã gây ra cho hắn, khi máu đang rỉ ra từ bàn tay đang nắm lấy lưỡi dao.

「Này! Rēko! Tao đã dặn thế nào về việc không được tấn công người khác khi chúng ta đang nghe họ kể chuyện hả!?」

Tôi phút chốc bị phân tâm bởi tình hình trận chiến, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và hét lên với Rēko.

Giọng nói của tôi nhanh chóng dập tắt sát khí của Rēko, và một nụ cười ngây thơ hiện lên trên khuôn mặt cô bé.

「Hah! Con xin lỗi! Quả nhiên là Hắc Long-sama muốn tự tay đánh bại Ma Vương!」

「Ạ, không, không phải thế đâu.」

Rēko dễ dàng buông lưỡi dao ra, rồi vừa nhảy nhót tung tăng vừa tiến lại gần tôi.

「Ồ, ngươi là kẻ sẽ đối phó với ta lần này sao?」

「Khoan đã. Ma Vương-san, chúng ta hãy nói chuyện trước đã.」

「Chỉ là nói đùa thôi. Nếu chúng ta đánh nhau ở một nơi thế này, ta sẽ không thể lấy được giấy phép mất.」

Nói đoạn, Ma Vương ném trả lưỡi dao về dưới chân Rēko. Vết máu chảy từ tay hắn bốc hơi thành làn khói và lành lại không để lại chút dấu vết. Ngay cả một vết sẹo trên giáp cũng không còn.

「Vậy, tụi nhóc có oán hận gì với ta thế? Các người làm thế là do thù hằn à?」

「Đừng có giả vờ ngây thơ. Sai một lượng lớn sát thủ đến chỗ Hắc Long-sama, tổ chức quân đoàn Ma Vương và đe dọa loài người—bấy nhiêu đó đã là quá đủ lý do để giết ngươi rồi.」

「Ừm, Rēko? Em có thể trật tự một chút được không?」

Tôi vỗ vai Rēko với hy vọng cô bé sẽ dừng lại.

「À thì, Ma Vương-san. Anh bảo rằng mình mới sinh ra cách đây ba ngày phải không? Nhưng em đã chạm trán với kẻ thuộc quân đoàn Ma Vương từ rất lâu trước đó rồi cơ.」

「Quân đoàn Ma Vương…? Cái gì thế? Ta không biết gì về nó cả.」

「Hả?」

Tròn mắt ngạc nhiên, miệng tôi há hốc ra trông ngốc nghếch hết chỗ nói.

「À, ta hiểu rồi, Hắc Long-sama. Gã này không phải kẻ thù của chúng ta, nói thế chứ, rốt cuộc thì gã này nghĩ mình là ai mà dám mở miệng nhận mình là Ma Vương từ hư không chứ hả?」

「Ngươi biết là câu nói đó cũng áp dụng được cho cả ngươi đấy, Rēko.」

Phớt lờ cuộc trò chuyện của chúng tôi, Ma Vương thản nhiên khoanh tay lại.

「Thật là phiền phức. Gây sự mà chẳng có chút ý tứ nào đúng là hành vi hạng hai mà. Thôi được rồi, mau quay lại thôi. Ta vẫn đang uống dở độ mà.」

「Đúng vậy đấy, Rēko. Em có thể quay về ngay và xin lỗi chủ quán trọ được không? Thêm nữa, sửa lại cái tường cho đàng hoàng vào, chịu không? Em làm được việc đó đúng không?」

「Vâng. Em sẽ tua ngược dòng chảy của toàn bộ đống đổ nát và đưa nó về trạng thái trước khi bị phá vỡ, chẳng rắc rối gì đâu ạ.」

「Không cần phải giải thích cái phương pháp thần bí của em đâu.」

Tôi cứ nghĩ em chỉ định gom hết đống gạch vụn lại rồi dùng tâm linh lực học dính chúng vào nhau chứ. Sao lúc nào em cũng cố vượt qua sức tưởng tượng của tôi thế hả?

Rēko nhặt thanh dao găm lên bằng một kỹ thuật mới đầy kỳ bí rồi chạy ngược về quán trọ để sửa chữa.

Chỉ còn lại Ma Vương và tôi tại hiện trường.

Ma Vương toan bỏ đi ngay lập tức, nhưng tôi lấy hết can đảm lên tiếng gọi.

「…Ê, ừm, Ma Vương-san.」

「Gì.」

「Ngươi có biết con quái vật tên Sousou-san không? Hắn là một kẻ từng là cán bộ trong quân đội Ma Vương. Nếu ngươi là Ma Vương, có biết cái tên này chứ?」

「Không biết. Như ta đã nói lúc trước, ta chẳng có khái niệm gì về cái gọi là quân đội Ma Vương này cả. Đối với một kẻ mạnh tuyệt đối như ta, một đội quân dưới quyền chẳng khác nào xiềng xích cả.」

Dù hắn vừa hừ lạnh phủ nhận, nhưng trong lòng tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Điều đó có nghĩa là vị Ma Vương này khác với Ma Vương mà chúng tôi (Rēko) đang cố gắng đánh bại.

Liệu có nhiều hơn một Ma Vương sao? Hay kẻ này chỉ tự nhận mình là Ma Vương giống như những gì Rēko từng nói?

Đó vẫn là một ẩn số, nhưng tôi rất mừng vì kẻ này trông không giống một kẻ xấu.

「Dù sao đi nữa, tôi thực sự xin lỗi vì Rēko đã bất ngờ thất lễ với ngài... Không, nói vậy thì không chỉ là thất lễ nữa rồi. Tôi thực sự rất mừng vì ngài vẫn bình an vô sự.」

「Un. Chà, chuyện đó cũng không có gì to tát, nhưng—」

Ma Vương xòe bàn tay mà hắn vừa dùng để đỡ đòn tấn công của Rēko lúc trước.

「Nếu cô muốn xin lỗi, vậy thì hãy cho phép ta đi cùng các cô đến kinh đô. Ta muốn cô thể hiện sự thành ý đó.」

「U...un. Chà, vâng, đành chịu vậy thôi...」

Thật khó để từ chối khi chúng tôi mới là kẻ làm sai trước.

Thành thật mà nói, Ma Vương—không, tôi cứ gọi anh ta là Yoro-san trước đã để tránh nhầm lẫn với Ma Vương thật. Yoro-san đã xử lý đòn tấn công của Rēko một cách vô cùng bình tĩnh.

Tôi nghĩ mình không phải lo lắng về việc anh ta sẽ nổi điên quậy phá ngay khi chúng ta bước chân vào kinh đô.

「Nhưng xét về thái độ, cô là người giám hộ của đứa trẻ đó à?」

「Chà, có thể coi là vậy.」

「Vậy thì, hãy giữ lấy dây cương của cô ta cho thật kỹ.」

Yoroết chặt bàn tay phải lại, nơi những vết thương đã hoàn toàn biến mất từ lúc nào.

「—Con bé đó rất yếu ớt. Nếu cô cứ để mặc nó tự do, nó sẽ dễ dàng tự hủy diệt đấy.」

Truyện liên quan

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười Hoàn thành Nhật Bản

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười

Light Novel 三木なずな
Cập nhật: 3 ngày trước

Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...

176 337