Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 134: In order to be strong
[previous_page]
[next_page]
Thứ xuất hiện trong tâm trí ta lúc này là con rồng bạc thảm hại kia, kẻ được gọi là Doradora-san.
Hắn cũng đã bị Rēko lôi đi đâu mất và một kịch bản không thể vãn hồi đã giáng xuống đầu hắn.
Ta sẽ không bao giờ để bi kịch kịch đó lặp lại một lần nữa.
Nếu một đứa trẻ ngoan ngoãn như vậy mà bị biến thành ác quỷ giống Rēko, cảm giác tội lỗi trong lồng ngực ta sẽ dâng trào đến đỉnh điểm.
“Nhưng ta không đời nào có thể đi bàn bạc với bất kỳ lính gác nào trong thành phố… Sẽ rất tồi tệ nếu Rēko bị bắt vì tội bắt cóc.”
Và tất nhiên, ta không thể dùng đôi chân chậm chạp này để đuổi theo Rēko, kẻ đã chạy mất với tốc độ đáng kinh ngạc.
Khi ấy, chỉ có duy nhất một người mà ta có thể dựa vào trong hoàn cảnh này.
“Yoro-san, ngươi đang ở đâu? Ta gặp chút rắc rối nên rất mong ngươi có thể giúp ta—”
Ta cất cao giọng khi chạy dọc theo con phố chính tập trung vô số quán rượu. Yoro-san đã đi về hướng này lúc nãy, thế nên ta chắc chắn hắn đang uống rượu ở đâu đây quanh đây.
Quả nhiên, sau khi đi dọc con phố chính một lúc, ta đã phát hiện ra một bộ giáp kỳ quặc đến mức lố bịch trong một quán rượu.
“Mu? Gì thế?”
“Có chuyện rắc rối xảy ra rồi. Ngươi có thể tìm Rēko nhanh nhất có thể được không?”
“Ngươi cứ đòi hỏi thế, nhưng ta đâu có mấy trò thấu thị như con nhóc đó.”
“Nhưng ngươi có thể di chuyển nhanh hơn ta rất nhiều và thị lực cũng tốt hơn nữa. Nếu ngươi vẫn còn chút lương tâm, xin hãy giúp ta.”
“Hừm, dẫu sao ta vẫn là Ma Vương… đành chịu vậy.”
Yoro-san đứng dậy khỏi quầy bar, miệng lẩm bẩm “Trả tiền thừa” rồi đặt một đồng vàng lên quầy. Sau đó, hắn xốc thẳng ta lên vai đi ra ngoài và nhảy một cú hết sức có thể.
Cao quá.
Ta có thể thu trọn toàn bộ kinh đô vào tầm mắt. Cảm giác giống như đang leo lên đỉnh của một ngọn núi nhỏ vậy. Ta vẫn thấy lạnh sống lưng dù trước đây mình từng bay lượn rồi.
“Umu, đúng như ta nghĩ, quả là một đô thị lớn. Ngươi có biết con bé đã đi đâu không?”
“K-Kém lắm thì chắc là quanh vùng ngoại ô thị trấn thích hợp cho việc luyện tập. Một nơi có mấy hòn đá đập phá thoải mái cũng được.”
“Đã rõ.”
Thân hình Yoro-san khựng lại giữa không trung ở điểm cao nhất của cú nhảy. Có vẻ như hắn có thể tự do bay lượn.
Áo choàng của hắn phần phật bay khi bắt đầu di chuyển về hướng ngoại ô kinh đô.
“Nhìn kìa, đằng kia có một bãi đá đấy.”
“Ồ. Chỗ đó trông có vẻ đạt yêu cầu đấy. Ngươi có thể thử dừng lại ở đó một chút không?”
Ở góc khuất của kinh đô nơi thưa thớt vài tòa nhà, xuất hiện một khu vực toàn đá với lớp nền lộ thiên vì một lý do nào đó. Đó là một khung cảnh có phần mất cân đối, nhưng ở một nơi như thế, Rēko có thể tùy ý tung hoành ma lực mà không phải bận tâm điều gì.
“…Đó là gì thế?”
Tuy nhiên, ta đã nhận ra vài điều ngay sau khi đặt chân xuống đó.
Từ xa nhìn qua thì giống một bãi đá đơn thuần, nhưng khi tiến lại gần, khu vực này lại được quây dây nghiêm ngặt, thậm chí còn có cả những nhà kho cất giữ chung các dụng cụ như cuốc xẻng.
“Đây là mỏ đá à?”
“Có vẻ thế.”
Đây không phải là một bãi đá hoang, mà là một mỏ đá vẫn đang được khai thác.
Ngẫm lại kỹ thì hầu hết các công trình trong kinh đô đều được xây dựng bằng đá mác-ma chẳng hạn như đá cẩm thạch. Vì đó không phải là loại vật liệu xây dựng dễ dàng vận chuyển, nên việc có một mỏ đá ở gần đây là điều hiển nhiên.
Xung quanh không một bóng người, có lẽ là do đang diễn ra lễ hội.
“Thế nào rồi, Long Tộc? Ngươi có thấy con bé đó không?”
“Không, nhưng có lẽ Rēko sẽ không làm càn ở một nơi thế này đâu. Nếu đập phá cái gì đó, thế nào cũng sẽ bị bắt đền cho xem.”
“Nhưng mọi thứ khác đều nằm trong thành phố mà.”
“Đó mới là vấn đề.”
Chẳng lẽ Rēko đã bay ra khỏi kinh đô rồi sao?
“Đã có lệnh phong tỏa tứ phía rồi. Mà, dù sao thì chắc cũng chẳng phải vấn đề lớn đâu. Ta sẽ quay lại quán rượu uống tiếp, có lẽ ngươi nên nhập tiệc cùng ta.”
“Không phải vậy đâu. Thành thật mà nói, Rēko đã dẫn theo một đứa trẻ và bỏ đi mà không được phép. Đứa trẻ đó có thể sẽ bị tẩy não mất thôi.”
“Trời ạ, ngươi đang làm cái quái gì thế hả. Nguyên nhân khiến toàn bộ chuyện này xảy ra là do ngươi không biết quản giáo đấy.”
“Ta thực sự chẳng thể cãi lại câu nào.”
Vừa lầm bầm “Hết cách rồi đấy,” Yoro-san vừa giơ một ngón tay lên hướng bầu trời.
“Ta sẽ thả một tia sét nhỏ xuống khu vực này bằng ma lực của mình. Con bé đó có giác quan rất tốt. Nó hẳn sẽ nhận ra và đến xem chuyện gì xảy ra thôi.”
“Ồ. Dụ Rēko đến đây thay vì đi tìm con bé. Ý kiến hay đấy.”
“Đương nhiên rồi. Giờ thì.”
Một tia sét mảnh nhưng sắc lẹm đánh xuống một góc mỏ đá theo chuyển động vung tay của Yoro-san. Tầm nhìn của ta nhuộm một màu trắng xóa kèm theo tiếng sấm sét đinh tai nhức óc.
—Và tia sét đã kích nổ một thứ thuốc nổ nào đó có vẻ như được cất giấu ở đâu đó.
Ngọn lửa bắt đầu bùng lên khắp mỏ đá. Khu vực đá lởm chởm bắt đầu sụp đổ hết chỗ này đến chỗ khác. Một nhà kho cũng sụp đổ do đá rơi.
Yoro-san và tôi trân trân nhìn mỏ đá đã biến thành địa ngục trần gian, trên mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào.
「…Vậy, tôi xin phép cáo lui.」
「Đợi đã! Đừng bỏ tôi lại một mình trong cảnh tượng này! Hãy mang tôi đi trước đã!」
Yoro-san chôn vài cục vàng lấy ra từ áo choàng vào đống đổ nát như một sự đền bù thầm lặng, rồi lại nhảy vút lên bầu trời.
「Yoro-san bất ngờ ra phết nhỉ, rất trọng danh dự đấy chứ?」
「Tôi chỉ ghét tiểu xảo thôi. Nếu tôi phá tung chỗ này rồi bỏ chạy, trông sẽ giống như một vụ phá hoại lén lút đối với con người. Tôi tuyệt đối không muốn cái hình ảnh đó gắn với mình đâu. Nếu muốn tấn công, lòng tự ái sẽ không cho phép tôi tha thứ cho bản thân trừ khi đó là một cuộc đột phá chính diện độc mã.」
Thoạt đầu tôi tưởng Yoro-san là một người có lý trí thông thường, nhưng nghĩ lại thì hắn lại muốn chiến đấu với một vị thần. Điều đó có nghĩa là hắn hoàn toàn chẳng có tí lẽ thường nào cả. Hắn chỉ là một tên óc bắp thịt đã đạt đến đỉnh cao của tinh thần thể thao.
Thấy vụ nổ, rất nhiều kẻ hiếu kỳ bắt đầu tụ tập trong thành phố.
Vừa vội vã trốn chạy trên không trung, Yoro-san vừa nhìn đám đông từ đằng xa.
「Thế nào? Cậu có thấy Rēko không?」
「Đợi đã… Hình như có. Tôi thấy một cô bé mặc đồ nữ tu đang cõng một đứa trẻ.」
「Thật thế á? Cậu đến gần hơn được không?」
「Đương nhiên rồi.」
Yoro-san quay người trên không trung và bay về phía lề đường nơi đám người hiếu kỳ tụ tập. Sau đó chúng tôi đáp xuống bóng râm gần đó.
Khi tôi lén lút bước ra khỏi bóng râm, tôi quả nhiên nhìn thấy Rēko và cô bé mặc đồ nữ tu.
Vừa cõng cô bé trên lưng, Rēko vừa trò chuyện với cậu ấy.
「Này, chị ơi. Thực sự ổn chứ ạ? Có rất nhiều khói bốc lên đấy ạ?」
「Chị đã bảo là ổn rồi mà. Theo những gì chị thấy bằng thiên nhãn, không có ai bị thương cả. Chỉ là vài hòn đá sụp xuống thôi. Đừng có hoảng hốt chỉ vì mấy chuyện thế này chứ.」
「Em xin lỗi…」
「Chị không bận tâm đâu. Vậy thì, chúng ta tiếp tục việc luyện tập nào.」
Tôi định nhảy bổ ra ngay, nghĩ rằng việc tẩy não sẽ bắt đầu nếu cứ để mặc, nhưng ngay trước lúc đó, Rēko đã giơ thứ gì đó lên bằng một tay.
Đó là một xiên thịt cắt dày.
「Nào. Ăn cho thỏa thích đi. Ngon lắm đấy.」
「Không, không được đâu ạ! Em đang trong quá trình luyện tập và lễ hội sắp đến gần, nên em không được ăn bất cứ thứ gì xa hoa đâu!」
「Em ghét thịt à? Nếu vậy thì chị sẽ chuẩn bị ít đồ ngọt.」
「Ưu, tệ thật đấy. Mình phải cố gắng lên… Ôi Chúa ơi. Ôi Chúa ơi. Xin hãy ban cho con sức mạnh để chống lại cám dỗ này.」
Cô bé đang được cõng trên lưng ở tư thế cầu nguyện, gồng mình chống lại màn tấn công dồn dập từ các xiên thịt và bánh quy mà Rēko liên tục quơ qua quơ lại trước mặt.
Thoạt đầu tôi cứ tưởng đó là bài tu luyện của tư tế để chịu đựng dục vọng, nhưng Rēko thì đời nào lại nghĩ ra nổi cái ý tưởng đó chứ.
Rồi tôi chợt nhớ ra, lý thuyết luyện tập trước đây của Rēko vốn vô cùng đơn giản.
Rēko nhìn cô bé với vẻ mặt đầy nghi ngờ.
「Sao em không ăn chứ? Nếu không ăn uống đầy đủ và ngủ nghỉ đàng hoàng thì sao mà mạnh lên được.」
Truyện liên quan
Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười
Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...