Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 145: – The single hope that disappeared

[previous_page]

[next_page]

「Ta từ chối ngay lập tức! Đây không chỉ là chuyện “Aha, giờ ngươi là thần rồi đấy!”, ta không phải thần mà cũng chẳng có nghĩa vụ phải làm thần!」

「Xin đừng khiêm tốn thế, Ma Long-sama. Dù đúng là Ma Long-sama có chuyên môn làm Thần Hủy Diệt, nhưng thần tin chắc Ma Long-sama hoàn toàn có thể thể hiện những kỹ năng phi thường với tư cách là một vị thần cai quản cả một quốc gia.」

「Rēko, ta rất cảm kích sự cổ vũ của ngươi, nhưng xin đừng bắt đầu bịa ra một sự nghiệp cá nhân rồi xát muối vào vết thương của ta nữa, làm ơn đấy.」

Ta nhìn Kami-sama trong cơn run rẩy. Nàng đang nằm bẹp trên bãi đất trống mà lẩm bẩm 『Ta vui quá…』, trông cứ như một con người hoàn toàn khác.

「Này, Kami-sama, thực sự là cô có ý như những gì vừa nói hả?」

『Được rồi, được rồi. Ngay cả ta cũng chẳng còn việc gì để làm nữa sau khi phó mặc mọi chuyện cho lôi thần và thánh thú làm tay sai rồi. Và ngươi cũng nên giao phó mọi thứ cho cô nhóc mạnh mẽ ở đây đi. Đó là một công việc đơn giản mà ai cũng làm được thôi, ý ta là rốt cuộc thì nó cũng chỉ là dùng danh nghĩa của ngươi làm thần mà thôi. Cứ hào hứng lên rồi thử xem nào.』

「Cô tuyệt đối không được nói thế với cô bé Vu Nữ mà cô đang nhập vào hay với những tín đồ khác đấy, biết chưa?」

Sẽ chẳng có lấy một chút đức tin hay cái quái gì sất nếu chuyện đó xảy ra đấy.

Có một khoảng cách rất lớn giữa Thánh Nữ Seren, người đã làm việc cực nhọc để bảo vệ thị trấn của mình, với vị thần quyền năng này – kẻ thu hút đức tin từ cả một quốc gia nhưng vẫn thản nhiên phó mặc việc bảo vệ đất nước cho cấp dưới.

「Nhưng Kami-sama, nếu đó chỉ là một công việc đơn giản thì tại sao cô lại muốn nghỉ hưu?」

『Vì ta chuẩn bị đi ngủ.』

「Ngủ á?」

Lý do của Kami-sama rất thẳng thắn, và có phần khó mà cãi lại được. Và có lẽ nhận ra bản thân dùng quá ít từ để giải thích, nàng lại bắt đầu giải thích tiếp.

『Đất nước này là một hòn đảo núi lửa khổng lồ. Và ta được sinh ra như một vị thần khi đền thờ được xây dựng cho ngọn núi lửa đó.』

「Núi lửa… nghe có vẻ uy lực đấy.」

Khi chúng ta vượt biển, ta đã tận mắt nhìn thấy đường bờ biển của vùng đất này dường như đang mở rộng không ngừng. Nếu một vùng đất có kích thước thế này lại chính là một ngọn núi lửa, thì bất kỳ trận phun trào nào cũng sẽ vô cùng khủng khiếp.

Nếu một vụ phun trào toàn diện xảy ra, cả thế giới có lẽ sẽ phải hứng chịu một thảm họa thiên nhiên.

「Ầy, nó uy lực thật đấy, nhưng sẽ không kéo dài lâu đâu.」

「Không kéo dài á?」

『Ừm. Dạo này dung nham chẳng dâng lên với ta nữa. Và có cảm giác như ngọn núi lửa đã bước vào thời kỳ ngủ đông. Nhờ thế mà ta cứ thấy ngày càng buồn ngủ hơn. Và đó cũng là lý do tại sao ta không thể đàng hoàng đấu lại cái bộ giáp ngốc nghếch kia được.』

Đúng là ta chẳng ngửi thấy mùi khí độc nào dù đây là một ngọn núi lửa, và ta cũng chẳng thấy nơi nào có khói trắng của hơi nước bốc lên cả. Nàng có vẻ đang nói thật khi bảo rằng mình sắp chìm vào giấc ngủ ngàn năm.

『Ồ, tuyệt quá, tuyệt quá. Dù ngươi già rồi mà hiểu chuyện nhanh ghê. À thì, có lẽ không phải ai cũng thấy ổn nếu ngươi trở thành thần, nhưng ngươi to lớn, trông có vẻ uy nghi, và cấp dưới của ngươi có vẻ đủ mạnh. Ngươi làm nhé, làm ơn đấy?』

Ta đang ôm đầu im lặng.

Nhân tiện thì Rēko đang phấn khích viết và phổ nhạc một bài quốc ca ngay bên cạnh ta. Ta phải đảm bảo rằng cái bài hát khủng khiếp này không bao giờ được nhìn thấy ánh mặt trời mới được.

「Nếu thần linh của đất nước đột ngột thay đổi, người dân sẽ không chấp nhận đâu, đúng chứ?」

『Chẳng cần họ phải chấp nhận đâu. Ngươi là Ma Long mà, nên cứ dùng vũ lực tuyên bố quyền kiểm soát là ổn thôi. Nếu có kẻ nào phàn nàn, ngươi cứ việc đập cho hắn một trận tại chỗ để làm gương.』

「Ngươi, ngươi thực sự hiểu rõ đấy chứ. Ta thích lắm đấy nhé.」

Rēko cười đầy gian xảo trong lúc vẫn tiếp tục các hoạt động âm nhạc của mình. Ta không thể tin nổi điều này. Một kẻ vốn dĩ gần như là Thần lại có mức độ suy nghĩ giống hệt như đứa trẻ này.

Yoro-san có vẻ thuộc phái ôn hòa với tư cách là Ma Vương, nhưng ta cảm thấy người này mới thuộc phái cực đoan với tư cách là Thần.

Ta hắng giọng và ưỡn ngực thẳng lưng lên.

「Cô chắc là ổn chứ, Kami-sama? Lẽ ra cô phải kể câu chuyện quan trọng này cho cấp dưới hoặc bạn bè của mình nghe trước chứ, sao lại đi nói với một kẻ qua đường. Cô nên thông báo cho Hồng y giáo chủ chứ. Cô phải nói với họ rằng “Ta sắp đi ngủ đây”, rồi bàn bạc với họ xem ai sẽ là người kế vị vị trí thần linh của cô trong lúc cô ngủ chứ.」

『À thì, sẽ có một trận lùm xùm lớn đấy nếu ta nói thế.』

「Chẳng phải nó cũng sẽ gây ra rất nhiều lùm xùm nếu cô cứ thế nghỉ hưu mà không nói một lời nào sao?H」

Tuy nhiên, Kami-sama lấy tay bịt tai lại và nói “Không biết không biết, không nghe thấy gì sảng”. Ấn tượng của ta về cô bé Vu Nữ ngây thơ giờ đã biến thành một ác nhân xảo quyệt.

Ngay khoảnh khắc đó, Rēko trèo lên lưng ta.

「Vậy thì, Ma Long-sama. Nếu ngài đã quyết định làm thế, chúng ta hãy quay lại thủ đô và tuyên bố quyền kiểm soát đi. Sẽ hơi nực cười một chút và trông có vẻ như chúng ta đang lợi dụng lời kích động của kẻ mạo danh họ hàng kia, nhưng đây là một trong những thời điểm mà tất cả những kẻ ngốc đó đều đang sợ hãi Ma Long-sama. Và này Thần linh, cô nên đi cùng chúng tôi và tuyên bố ủy quyền toàn bộ cho Ma Long-sama đi.」

『Được luôn.』

「Không được luôn cái gì hả. Chẳng phải việc lợi dụng lúc người ta đang sợ hãi để trục lợi là điều tồi tệ nhất trên đời sao?」

Ta tuyệt vọng cố gắng giảng giải đạo lý làm người cho họ. Nghĩ kỹ lại thì ta chẳng phải con người, nhưng cách suy nghĩ của ta lại mang tính con người nhất trong số tất cả những kẻ có mặt ở đây. Còn Rēko thì thiếu thốn tình người quá mức rồi.

「Và Kami-sama. Lúc này còn có những việc quan trọng hơn phải làm chứ không phải là bổ nhiệm người kế nhiệm đúng không? Yoro-san đang ở đây, và kẻ mạo danh họ hàng vốn là một quan chức cấp cao trong quân đội Ma Vương cũng đang ở đây… Kami-sama, chẳng phải đây là lúc cô nên xuất hiện và trấn an mọi người sao?」

『Không hẳn đâu. Ngươi cứ mặc kệ cái bộ giáp ngốc nghếch đó đi, còn cái tên vua giả mạo đó là rắc rối của ngươi, chứ không phải của ta.』

「Để mặc Yoro-san như thế có ổn không vậy?」

「Tên bám đuôi đó sẽ chẳng làm gì nếu ngươi cứ mặc kệ hắn đâu.」

Đó là một suy nghĩ đúng đắn.

Có vẻ khó mà xảy ra chuyện hắn nổi cơn bạo lực nếu không bị khiêu khích, nên giữ khoảng cách thích hợp có lẽ là biện pháp an toàn nhất. Nhưng không hiểu sao, ta lại cảm thấy đồng cảm một cách kỳ lạ. Không ngờ có ngày ta lại cảm thấy như thế này đối với một Ma Vương.

『Và nếu tên ngốc đó bắt đầu làm ầm ĩ lên, cứ bảo là một triệu năm nữa ta sẽ quay lại. Hắn sẽ ngoan ngoãn chờ đợi như một con mèo cho xem.』

Ta trố mắt kinh ngạc nhìn vị thần đang nói những lời đó trong khi vẫn nằm bẹp dí dưới đất.

『Gì thế?』

「Không có gì đâu. Chỉ là, ngươi lạ lùng thay lại tin tưởng hắn dẫu là kẻ địch. Cứ như thể hai người là bạn bè vậy.」

『Bạn bè thì không có mời nhau quyết tử đâu.』

Đúng là vậy.

Thế nhưng, ta chẳng cảm nhận được chút ác ý hay oán hận nào từ Kami-sama lẫn Yoro-san. Bọn họ trông giống cặp bạn thân túc địch hơn.

「À mà nhân tiện, ngài có thể kể cho ta nghe hai người đã giao chiến thế nào không?」

Rēko tương lai có lẽ sẽ phải đánh nhau tầm cỡ đó. Để làm được điều ấy, ta cần chuẩn bị trước và tôi luyện tâm tính.

Nhưng vừa cất lời hỏi, chân mày Kami-sama liền nhíu lại rõ rệt.

「Ư, ưm. Ta lỡ nói gì sai à? Thôi, không muốn trả lời cũng chẳng sao…」

『Ta cũng có chuyện muốn hỏi, vì sao con nhóc kia lại trở nên mạnh mẽ nhường ấy?』

Ả ta đang đánh lạc hướng.

Ta cố giữ nguyên nét mặt trước cú bẻ lái sượng trân đó. Có vẻ Kami-sama chẳng muốn hé răng nửa lời về trận chiến với Yoro-san.

「Về ma lực của Rēko… ngài nghe chút được không?」

『Hả?』

Ta bèn đem giả thuyết của mình kể cho Kami-sama nghe về nguồn gốc ma lực của Rēko. Rằng cảm xúc tiêu cực “nỗi sợ Ác Long” từ khắp thế gian đang đổ dồn vào Rēko thành một lượng ma lực khổng lồ.

Cùng với nguyên nhân ban đầu ta đặt chân đến đất nước này: tìm cách chặn dòng chảy đó lại.

Ta vốn chờ đợi một lời khuyên từ Kami-sama, chứ không hề nghĩ tới câu nói lố bịch thốt ra từ vị thần đã lắng nghe toàn bộ sự việc.

『Lập luận đó sai bét. Dù ta nhìn thế nào đi nữa, lượng ma lực đó cũng là của ngươi.』

Truyện liên quan

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười Hoàn thành Nhật Bản

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười

Light Novel 三木なずな
Cập nhật: 3 ngày trước

Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...

176 337