Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 140: – Previous Generation’s Demon King

[previous_page]

[next_page]

「Nếu ngươi đã biết về ta thì mọi chuyện sẽ diễn ra nhanh chóng thôi. Ta chính là Ma Vương đời trước.」

Hắn áo đỏ cười lớn trước Yoro-san, kẻ vừa thản nhiên phơi bày thân phận của mình.

「Đừng có nói nhảm. Ma Vương của thế hệ trước—vị vua của sự hủy diệt, hóa thân của sấm sét—Lôi Giáp Ragan, đã bị vị thần của đất nước này tiêu diệt từ lâu rồi. Hắn bị xóa sổ hoàn toàn đến mức không thể hồi sinh được nữa! Không đời nào hắn còn sống trên thế giới này được, hahahaha!」

「À, đúng rồi. Ta từng có cái tên kiểu đó đấy.」

Yoro-san, kẻ thực sự được hồi sinh, gật đầu đầy cảm xúc. Hắn bảo rằng ký ức về thời làm Ma Vương vốn rất mơ hồ, nhưng có vẻ chúng bắt đầu ùa về đôi chút sau khi cái tên ấy được nhắc thẳng trước mặt.

「Chà, từ giờ ta sẽ xưng là Yoro. Cái tên cũ lấm láp sự xui xẻo ấy ta bỏ lại rồi. Cái tên mới này rất hợp với một kẻ vừa hồi sinh và trở nên mạnh mẽ như ta.」

「Giá trị cái tên của Ma Vương rẻ mạt đến mức ngươi có thể dễ dàng vứt bỏ nó sao?」

「Ta không bận tâm lắm. Thứ duy nhất có ý nghĩa là sức mạnh của ta. Tên tuổi chỉ là chuyện nhỏ nhặt.」

Như trút được gánh nở, Yoro-san mỉm cười vô cùng mãn nguyện.

「Quả nhiên, trận chiến khốc liệt giữa ta và vị thần đó đã trở thành một sự kiện lịch sử trọng đại được ghi chép lại trong giáo hội nhỉ? Fufu, quả nhiên ta là kẻ thù không thể nào quên đối với hắn….」

「Không, không phải vậy đâu. Thần đã ban chiếu chỉ rằng “Có một tên phiền phức xuất hiện nên ta đã xóa sổ hắn.” Đối với thần linh của chúng tôi, ngay cả Ma Vương cũng chỉ là một con tép riêu. Ngươi hoàn toàn không đủ tư cách được ngài coi là đối thủ.」

Bộ giáp của Yoro-san va vào nhau kêu leng keng khi hắn khụy người xuống đất.

Đó là một cú sốc khi trận chiến ác liệt (theo góc nhìn của hắn) trong quá khứ lại bị gạt bỏ như thể chỉ là việc tiện tay xóa sổ, hay bị gọi là một “tên phiền phức” đã gây chuyện với ngài?

「Ta… không đáng được coi là đối thủ trong mắt hắn ư…?」

「Fufu. Giờ ngươi thấy sợ rồi chứ? Sợ trước sự vĩ đại của thần linh chúng ta, sợ trước giá trị của người bộc trực này, vị Hồng Y được phép sùng bái ngài ở cự ly gần nhất?」

「Aaa… Có lẽ hôm nay ta phải kiếm một ly rượu nặng hơn bình thường thôi…」

「Nếu ngươi ngoan ngoãn đầu hàng và để bản thân bị bắt, ta sẽ đối đãi thật tốt. Ta sẽ chuẩn bị vài chai thượng hạng không thể tìm thấy ngoài thị trường.」

「Ta chịu hết nổi rồi. Thôi được, rồng đây. Ta đi kiếm chút rượu giải sầu đây.」

Yoro-san đã gục ngã.

Hắn đã tự tay bóp méo tinh thần mình bằng cách khai thác chính điểm yếu liên quan đến vị thần đó. Đây chính là uy lực thực sự của vị Hồng Y sao?

「Ờm, Yoro-san. Tỉnh lại đi chứ. Bị bắt dễ dàng thế này không ổn đâu.」

「Có gì mà không ổn chứ? Vị thần đó là sinh thể duy nhất có thể xóa sổ ta. Vậy có nghĩa là ta chẳng phải sợ bất cứ thứ gì nữa. Dù có lọt vào tay kẻ địch, hay rơi vào bụng chúng, thì cũng chẳng khác nào đang ngồi trong quán rượu ở khu này cả.」

「Đừng có lúc nào cũng chỉ biết sống theo nhịp độ của riêng mình thế chứ.」

Hiểu rồi. Yoro-san có niềm tin tuyệt đối vào sức mạnh của bản thân, thế nên hắn mới thản nhiên đến mức này ở đây. Chắc chắn là chẳng có ai nơi này đủ sức dùng vũ lực để khuất phục Yoro-san ngay cả khi hắn bị bắt.

Chà, nếu tôi có thể để lại Yoro-san ở đây cùng bọn họ, thì đó sẽ là một gánh được trút bỏ khỏi vai tôi.

「Hơn nữa, kẻ đứng đầu hiệp hội kia có lẽ lại được trò chuyện với vị thần đó lần nữa… Ta sẽ hỏi xem họ có ý gì khi nói vậy… Và đó có thực sự là cảm nhận của họ về ta không…」

「Yoro-san, có lẽ anh đừng nghĩ ngợi quá sâu xa thì hơn. Chắc không có chuyện gì to tát đâu.」

「Cậu nói đúng đấy. Tiếc thật. Fufufu. Hãy đợi đấy, lần này nhất định ta sẽ thắng.」

「Anh hồi phục nhanh quá khiến tôi thấy hơi sợ đấy.」

Tốc độ chuyển đổi trạng thái từ hoài niệm quá khứ sang một kẻ bám đuôi đầy ác ý đúng là nhanh khủng khiếp.

Yoro-san, kẻ đã nhanh chóng khôi phục tinh thần, đứng bật dậy và bước ra trước mặt vị Hồng Y.

「Fu. Ý ngươi là ngươi đã đầu hàng chúng ta rồi sao?」

「Ừ. Làm cho nhanh gọn đi.」

「Thế còn những người còn lại các ngươi thì sao? Chống cự là không có khoan nhượng đâu đấy nhé.」

Vị Hồng Y ném cho tôi và Rēko một cái nháy mắt đầy đắc ý. Hắn dường như tin rằng mình đang ở một hệ quy chiếu sức mạnh hoàn toàn khác biệt với Rēko.

Nhân tiện thì, hắn cũng giống y hệt Rēko ở vế “không có khoan nhượng”. Tôi đã có thể cảm nhận được sát khí của cô bé phả ra sau lưng mình rồi. Nếu Rēko nổi hứng, cái đầu của vị Hồng Y sẽ bay chưa đầy một giây.

「Etto. Thực ra, tôi chỉ đến đất nước này để làm nghiên cứu thôi. Tình cờ gặp Yoro-san ở đó, chứ tôi chẳng có dính líu gì đến vị thần ở đây cả. Nếu các vị chịu hợp tác với nghiên cứu của tôi, tôi không ngại việc bị bắt tạm thời đâu.」

「Hahaha. Ngươi biết đưa ra quyết định sáng suốt đấy. Khá khôn ngoan đối với một con thằn lằn.」

Nói rồi, tôi nhanh chóng quay người lại và vỗ vai Rēko.

「Rēko, không sao đâu. Đừng giận dữ thế. Nhìn Yoro-san kìa. Bị bắt chẳng có gì to tát nếu cậu có sự tự tin như Yoro-san cả. Nên hãy kiên nhẫn nhé.」

「…Em hiểu rồi.」

Hơn nữa, đây biết đâu lại là một cơ hội bất ngờ.

Vị Hồng Y này. Tính cách của hắn có chút dở hơi, nhưng lại rất uyên bác, thậm chí còn nắm được cả thông tin về Ma Vương đời trước. Nhìn chung thì hắn hơi kì quặc nhưng không phải kẻ xấu.

Nếu hắn thẩm vấn tôi, tôi sẽ cứ thành thật kể hết mọi chuyện từ khi gặp Rēko, khi đó biết đâu chúng tôi lại có thể cùng nhau tìm ra giải pháp.

Cách để loại bỏ nguồn sức mạnh của “Ma Long Rēvendia” đang cư ngụ bên trong Rēko.

「À, tôi hỏi để xác nhận thôi, các vị sẽ không tra tấn bọn tôi chứ? Tôi không muốn bị đau dù chỉ một chút đâu đấy.」

「Bọn ta không phải lũ dã man nếu các ngươi ngoan ngoãn.」

「Tất nhiên rồi. Tôi sẽ không nói dối đâu, tôi sẽ khai báo thành thật với các vị mà.」

Tạ ơn trời đất, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Hắn có vẻ không nói dối, và có lẽ hắn sẽ hiểu nếu tôi kể lại mọi chuyện trong hoảng loạn.

「—vậy thì chúng ta hãy nói chuyện thành thật đi. Kẻ ở đây chính là Hắc Long Rēvendia. Kẻ duy nhất có thể sánh ngang với Ma Vương với tư cách là kẻ mạnh nhất trong thần thoại.」

Rēko! Tôi định hét lên câu đó, nhưng rồi lại vội vàng nuốt lời vào trong.

Bởi vì đó không phải giọng của Rēko.

「Đồ khốn... !」

Rēko rút găm ra và lao chân đạp đất.

Hướng về phía người đàn ông mặc đồ đen đột nhiên xuất hiện trong con hẻm—hướng về kẻ giả mạo từng vô hiệu hóa kỹ thuật của Rēko trước đó.

Truyện liên quan

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười Hoàn thành Nhật Bản

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười

Light Novel 三木なずな
Cập nhật: 3 ngày trước

Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...

176 337