Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 111: Chapter‌ ‌111‌ ‌-‌ ‌The‌ ‌one‌ ‌and‌ ‌only‌ ‌biggest‌ ‌move‌

[previous_page]

[next_page]

Quá nhanh.

Tốc độ của Rēko nhờ mặc bộ vảy đen hoa văn đạt đến mức ngay cả mắt của Ariante cũng không thể bắt trọn bóng hình cô.

Dù thoạt trông khoảng cách giữa Rēko và kẻ tự xưng là người thân thích vẫn còn xa, nhưng chỉ với một cái đập cánh, cô đã dịch chuyển ra sau kẻ thù và chớp lấy thời cơ tung ra những đòn tấn công mạnh nhất bằng dao găm và móng vuốt.

「Xem ra con bé đã lên một cấp độ mới…」

Ariante túa mồ hôi lạnh khi theo dõi trận chiến.

Rēko đã trở nên mạnh hơn rất nhiều so với lần mất kiểm soát trước đó. Thêm vào đó, lần này cô có thể tự chủ bản thân, điều đó khiến cô thực sự đáng sợ.

Ở phía bên kia, kẻ tự xưng là người thân thích dường như hoàn toàn không thể đối phó nổi tốc độ đó.

Bàn tay hắn dùng để tóm lấy cô chỉ vung qua khoảng không, và nhân lúc sơ hở đó tạo ra, Rēko phản công bằng một số lượng đòn tấn công khó tin.

Chỉ nhìn vào điều này thôi, đó sẽ là chiến thắng hoàn toàn thuộc về Rēko. Cứ đà này tưởng chừng không cần phải lo lắng gì nữa, thế nhưng Ariante lại thấy tình hình hiện tại rất nguy hiểm.

「Gánh chịu chừng ấy sát thương mà sao hắn vẫn chưa ngã xuống…?」

Những đòn tấn công mà Rēko đang tung ra đều ở mức độ một đòn chí mạng. Chẳng hạn, nếu Doradora chỉ trúng một đòn duy nhất, cậu ta cũng sẽ phải chịu thương tích chết người.

Đó là mức độ mà ngay cả ở trạng thái sung sức nhất, Ariante cũng chỉ có thể đỡ được vài chiêu.

Kẻ tự xưng là người thân thích đã hứng chịu vài trăm đòn đánh như thế vậy mà hắn vẫn tỏ ra bình an vô sự.

Hơn nữa, hắn tập trung vào lối đánh phòng thủ và đỡ đòn ở những chỗ trọng yếu trong khi tay kia vẫn cầm con búp bê.

「Quả là bền bỉ.」

「Ngươi vừa nhanh lại vừa sắc bén. Đúng như dự đoán của Lãnh chúa Revendia khi tìm ra một kẻ có nền tảng như vậy.」

Rēko cũng lộ vẻ hoài nghi.

Một ảo ảnh không có thể xác thực — Có vẻ không phải như vậy. Trước đó khi Rēko đập hắn xuống đất, mặt đất thậm chí còn tạo ra một hố sâu hình người. Không thể nghi ngờ việc hắn có một thân thể bằng xương bằng thịt.

Gần như chắc chắn rằng hắn đã hứng trọn đòn đó nhưng lại chẳng hề hấn gì.

「Hắn đã tự hồi phục ngay lập tức khi vừa bị đánh trúng? Hay có lẽ bản thể chính của hắn đang ở một nơi nào đó.」

Không, dù thế nào đi nữa, hắn không có cách nào đối phó với tốc độ hiện tại của Rēko.

Khả năng tái sinh không thể bắt kịp những gì hắn đang gánh chịu, và nếu hắn đang điều khiển một cơ thể dự phòng từ xa, thì hắn cũng chẳng thể nào bảo vệ nổi con búp bê.

Tuy nhiên, mọi vấn đề luôn có cách giải quyết của nó.

Ariante quay sang Rēko và hét lớn…

「Cô bé thân thích, đừng giảm tốc độ tấn công! Ta không biết hắn dùng kỹ thuật gì để chặn đòn của cô nhưng rồi hắn sẽ cạn kiệt ma lực thôi! Nếu so về sức bền, chắc chắn cô vượt trội hơn hắn!」

「Tôi biết rồi.」

Rēko vừa đáp vừa phồng má lên. Có vẻ như việc bị đưa ra lời khuyên khiến cô cảm thấy hơi khó chịu.

Thế nên Ariante khựng lại một lát rồi nói-

「Hừm, ta xin lỗi nếu làm cô thấy khó chịu — Xin lỗi vì chỉ biết đứng nói suông nhé.」

「Phải đấy, cứ ở yên đó mà im lặng đi.」

Rēko vừa khịt mũi một cái vừa lao trở vào.

Cô liền dùng một lượng lớn móng vuốt ánh sáng uy lực thấp để làm đòn nghi binh. Khá nhiều đòn trong số đó suýt chút nữa đã đánh trúng con búp bê.

Rồi Rēko siết chặt nắm đấm—

Ngay khi đòn tấn công tiếp cận kẻ tự xưng là người thân thích, con búp bê trong tay hắn liền di chuyển vào quỹ đạo nắm đấm của cô.

「Ta tóm được ngươi rồi.」

Cánh tay của Rēko đã bị bàn tay kẻ tự xưng là người thân thích túm lấy.

「Quả nhiên tốc độ và sức mạnh của cô rất đáng kinh ngạc. Tuy nhiên, cô vẫn còn quá non nớt. Bị phân tâm bởi một thứ nhỏ nhặt như thế, đến lúc tấn công thật sự, tâm can cô đều lộ hết qua nắm đấm. Như vậy thì ngay cả ta cũng có thể phòng thủ trước cô mà chẳng gặp vấn đề gì.」

「Đừng có cao ngạo trước khi giành chiến thắng.」

Rēko dùng cánh tay tự do còn lại tóm lấy cánh tay của kẻ tự xưng là người thân thích.

Thế trận biến thành việc hai người khóa chặt tay đối phương.

「Ta đã chặn được chuyển động của hắn rồi, ra tay đi.」

「Hừm, ta phải cảm ơn cô mới được.」

Trong lúc Rēko dùng móng vuốt ánh sáng làm đòn nghi binh, Ariante đã bắt đầu di chuyển với thanh đại kiếm trên tay.

Thế nên lúc này, cô đã ở vị trí phía sau lưng kẻ tự xưng là người thân thích – kẻ đang bị khóa chặt tay.

Khi Ariante nói rằng tất cả những gì cô có thể làm chỉ là nói chuyện, đó chính là tín hiệu bắt đầu cuộc phục kích.

Từ sự cố ở Perudona, Rēko vốn không dành nhiều sự tin tưởng cho Ariante. Chính vì không tin tưởng Ariante nên cô mới có thể đọc vị được ý đồ trong lời nói của đối phương.

「Nếu chính tay ta chém ngươi, biết đâu ta sẽ hiểu được cách hoạt động của ngươi!」

Vung đại kiếm xuống, nhát chém giáng xuống trong chớp mắt.

Tuy nhiên, kẻ tự xưng là người thân dễ dàng chặn đứng đòn đánh bằng cánh tay còn lại.

Nhận trọn đòn tấn công toàn lực từ cô, hắn thậm chí trông chẳng hề mảy may bận tâm và chỉ thản nhiên đặt con búp bê lên vai mình.

「Đây là chuyện giữa những người thân với nhau. Ta sẽ để người ngoài ngồi sang một bên. Với kiểu tấn công thế này thì chỉ làmtụt hứng mà thôi.」

「Hah, quả nhiên, ngươi không dễ gì bị hạ gục nhỉ.」

「Phải. Thế nên hãy ngoan ngoãn mà đầu h—-」

「Đó là lý do với chiêu này, cả hai cánh tay của ngươi đã bị khóa chặt. Giờ thì! Đoạt lại con búp bê đi, Doradora!」

Một cơn cuồng phong quét xuống từ đỉnh đầu.

Sử dụng hơi thở và đôi cánh của mình để thổi ra một trận lốc xoáy duy nhất nhằm cướp lấy con búp bê khỏi vai của kẻ tự xưng là người thân.

「Không ngờ lại có ngày ta phải dùng gió của mình để đi ăn cắp đồ vật đấy.」

Vừa nói những lời đó, Doradora vừa tỏ ra có chút vui mừng. Có lẽ hắn hạnh phúc vì có thể bán ơn nghĩa cho Rēko, mục tiêu trả thù của hắn.

Dù rằng sẽ tuyệt hơn biết mấy nếu hắn đừng quá phấn khích mà hãy làm cho đến nơi đến chốn công việc của mình.

Con búp bê bắt đầu bay vút lên bầu trời—

「Thật là một thứ gió phiền phức.」

Kẻ tự xưng là người thân ngước nhìn lên bầu trời. Sau đó, hắn thổi một hơi từ miệng trong khi chiếc mặt nạ chẳng hề cản trở hắn chút nào.

Nó không mang sức mạnh quá lớn và chỉ là hơi thở của một người bình thường.

Thế nhưng, hơi thở ấy lại va chạm với luồng gió của Doradora và bắt đầu giằng co với nó.

Không, đúng hơn là hơi thở từ kẻ tự xưng là người thân đã bắt đầu áp đảo và đẩy lùi cơn gió của Doradora.

Tất cả ba đòn tấn công của họ đều không có tác dụng.

Ariante nghiến chặt hàm răng trước thất bại của họ nhưng…

「Ta sẽ buộc ngươi phải ngừng việc đùa giỡn với chủ nhân của ta như một món đồ chơi.」

Từ phía sau kẻ tự xưng là người thân, hắn ta hứng chịu những cú đá bất ngờ dồn dập.

Từ nãy đến giờ, kẻ tự xưng là người thân vẫn luôn gạt bỏ mọi đòn tấn công nhưng lần này, hắn đã bật ra một tiếng kêu đau đớn và bị đánh văng đi.

Kẻ ra đòn chính là người đàn ông tóc dài lạ mặt— Dựa theo khí chất tỏa ra từ hắn, có lẽ hắn là một ác ma. Chẳng hiểu vì sao, hắn bị thương nặng và khói đang rỉ ra từ các khớp xương.

「Ngươi là…」

Rēko nhìn người đàn ông lạ mặt mà quen thuộc ấy. Doradora ở phía trên cũng có vẻ nhận ra hắn và đang vận động trí óc để cố nhớ xem mình từng biết hắn từ đâu.

Nhưng người đàn ông tóc dài chẳng bận tâm đến họ mà vội vã nâng búp bê lên.

「Chủ nhân! Ngài hãy tỉnh lại đi! Cái vỏ bọc của ngài không nhỏ bé đến mức để bị lợi dụng trong những trò bịp bợm của hắn đâu! Ôi Chủ nhân!」

Khoảnh khắc ấy, không gian trước con búp bê vặn xoắn lại và Raiotto xuất hiện, một cô gái có ngoại hình kỳ dị cùng Revendia (kích thước nhỏ).

Tên ác ma tóc dài trở thành tấm đệm cho cả ba người và bị đè bẹp dí.

Truyện liên quan

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười Hoàn thành Nhật Bản

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười

Light Novel 三木なずな
Cập nhật: 3 ngày trước

Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...

176 334