Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 113: – Another kin

[previous_page]

[next_page]

「Thu gom ma lực vào móng vuốt để tung đòn chém – trong tất cả các kỹ thuật của đại nhân Revendia, đây là một trong những chiêu thức cơ bản nhất. Chính vì thế, là nền tảng của chúng ta, nó phản ánh trình độ của một thuộc hạ.」

Về cái gọi là “kỹ thuật của ta”, thực chất đó chỉ là chiêu thức nguyên bản của Rēko mà tên tự xưng là thuộc hạ kia cứ huyên thuyên mãi không thôi.

Rēko rót ma lực vào con dao găm của mình đến mức nó đạt tới độ cao chưa từng thấy, rồi cô cười trừ trước những lời đó.

「Ngươi nghĩ với tư cách là thủ lĩnh thuộc hạ, ta lại không hiểu những kiến thức cơ bản đó sao? Đừng lo. Ngươi sẽ hiểu được sự viên mãn của ta với tư cách là thuộc hạ khi đòn tấn công này giáng xuống người ngươi.」

「Ngươi nghĩ mọi chuyện sẽ diễn ra theo đúng kế hoạch sao?」

「Ý ngươi là sao?」

Rēko cau mày tỏ vẻ khó chịu. Cô càng bơm thêm ma lực, và những chiếc vảy đen có hoa văn chuyển sang một màu đậm hơn.

Tên tự xưng là thuộc hạ tiếp tục đưa ra những lời bình phẩm.

「Ngươi hẳn cũng biết về “móng vuốt” của đại nhân Revendia trong thời kỳ hoàng kim của ngài. Đội quân của cựu thần, số lượng lên tới hàng chục triệu… những thiên sứ thậm chí không thể so sánh với con người, đại nhân Revendia chỉ dùng một nhát vung duy nhất để xóa sổ họ khỏi cõi đời này.」

「Vậy ý ngươi là đòn tấn công đó ư… Quả nhiên, đó là đỉnh cao mà chúng ta với tư cách là thuộc hạ phải hướng tới, “móng vuốt” tối thượng.」

「Nhìn bề ngoài, móng vuốt của ngươi vẫn chưa đạt tới tầm cao đó. Chắc chắn ngươi đã nhận ra điều này.」

Khuôn mặt Rēko chìm trong sự thất vọng.

「Kuh… Ta thừa nhận, sự thật là ta còn lâu mới có thể sánh bằng Đại Long Vương. Móng vuốt hiện tại của ta chỉ có thể so sánh với thời điểm Đại Long Vương tiêu diệt lũ quái vật địa ngục ngu ngốc trong chiến dịch chinh phục minh giới của ngài… Đối với Đại Long Vương, chiêu thức này có lẽ chỉ là trò trẻ con.」

「Phải, chính xác là vậy. Ít nhất ngươi phải nhắm tới những kẻ đứng trước lũ quái vật địa ngục– ngươi muốn hướng tới sức mạnh có thể xé toạc vị vua vực thẳm của cõi âm.」

「Umu, ta đã nghĩ ngay, đó là lằn ranh thấp nhất mà ta cần phải vượt qua….」

Trong lúc tôi lặng lẽ lắng nghe cuộc trò chuyện của họ, Ariante nhẹ nhàng chọc vào lưng tôi.

「Có vẻ như anh từng có một quá khứ như thế đấy, anh có ý kiến gì không?」

「Em biết thừa là anh hoàn toàn không có quá khứ nào như vậy mà. Sao lại trêu chọc anh làm gì?」

「Xin lỗi, cuộc trò chuyện ngớ ngẩn quá nên tôi thuận nước đẩy thuyền thôi.」

Tôi tự hỏi tại sao những cuộc trò chuyện của Rēko và tên tự xưng là thuộc hạ lại có thể ăn khớp với nhau đến vậy. Không, đúng hơn là tên tự xưng là thuộc hạ đó đang hùa theo Rēko thì có.

Rēko có thói quen tin sái cổ bất cứ điều gì ca ngợi tôi một cách vô điều kiện.

Ngay lúc này, hắn ta thậm chí còn bắt đầu huấn luyện cô ấy.

「Ngươi không nên coi bản thân chỉ là một thuộc hạ đơn thuần. Ngươi phải tin rằng mình là một phần của đại nhân Revendia. Đừng nghĩ rằng ngươi đang vung một chiếc “móng vuốt”, ngươi phải tin rằng chính mình là “móng vuốt” được đại nhân Revendia vung lên. Giờ thì, hãy cho ta thấy ngươi vẫn có thể gia tăng uy lực của nó hơn nữa đi.」

「….Nói năng ra điều hiểu biết lắm nhỉ. Rất tốt. Ta công nhận sự uyên bác của ngươi về Đại Long Vương nên ta sẽ biến ngươi thành tro bụi trước khi ngươi kịp cảm thấy đau đớn.」

Tuy nhiên, những lời lẽ ngọt ngào của hắn chỉ khiến ma lực của Rēko càng tăng vọt.

Con dao găm của Rēko đã đạt đến mức sấm sét giáng xuống từ những đám mây giông bên trên; nếu cô ấy vung thứ đó, cô ấy có thể san phẳng cả những đồng cỏ kéo dài tận chân trời.

Tôi tự hỏi tại sao hắn lại dùng một lời khiêu khích vô nghĩa như vậy.

Khi tôi đang lo lắng về điều đó, Ariante khụy xuống và thì thầm vào tai tôi–

「Có lẽ hắn đang cố khiến Rēko mất kiểm soát. Mặc dù con bé có khả năng điều khiển ma lực ở mức độ cao hơn trước, nhưng nếu vượt quá giới hạn một chút, cuối cùng nó cũng sẽ chạm trần và bộc phát.」

「Ể, chúng ta không thể để chuyện đó xảy ra được. Đã tốn biết bao nhiêu rắc rối lần trước mới dẹp yên được vụ con bé mất kiểm soát đấy.」

Rēko bây giờ cũng đã trở nên mạnh hơn rất nhiều so với trước kia.

「Chà, tôi nghĩ con bé sẽ nổi cáu quá mà tấn công hắn trước khi chuyện đó xảy ra thôi… Tạm thời, anh nên tiến lại gần cô bé đi. Nhỡ may con bé có mất kiểm soát thật, anh có thể chạm vào nó và áp chế ma lực lại. Đó là lý do anh chính là công tắc điều khiển.」

「Tôi là công tắc điều khiển á?」

「Tôi đang khen anh đấy. Anh là người duy nhất có thể ngăn chặn nó.」

Ariante đập mạnh vào lưng tôi và tôi bắt đầu tiến lại gần Rēko.

Trong tâm trí Rēko, tôi vẫn là “Thể linh hồn được cử đến để giám sát cô ấy.” Dù tôi có đến gần, cô ấy cũng chẳng mấy bận tâm.

「Vẫn chưa đủ. Đúng vậy. Ta sẽ chỉ cho ngươi bí quyết để giải phóng “móng vuốt”. Đó là vào một thuở nọ khi đại nhân Revendia không ngừng khao khát có được sức mạnh và băng qua vô số chiều không gian, khi ngài tình cờ gặp…」

「Đủ rồi đấy.」

Tên tự xưng là thuộc hạ vẫn tiếp tục nói nhảm, nhưng mọi chuyện đã diễn ra đúng như Ariante dự đoán khi sức chịu đựng của Rēko đã đạt đến giới hạn.

「Ngươi không cần phải giải thích chuyện gì đã xảy ra nữa vì ta thừa biết rồi. Không, khi ta trở thành thuộc hạ của ngài, ta đã tiếp thu toàn bộ kiến thức của Đại Long Vương. Nghĩ lại thì, ta chẳng có lý do gì phải nghe ngươi lải nhải cả.」

「Tự dưng tôi thấy tò mò không biết họ đang nói về giai thoại kiểu gì đấy. Sau khi băng qua nhiều chiều không gian, rốt cuộc tôi đã trôi dạt đến đâu nhỉ?」

「Xem ra tôi phải xin lỗi rồi. Nhờ anh nhắc tôi mới nhớ, đúng là anh sẽ nhận được kiến thức ngay khi trở thành thuộc hạ, thế nhưng—」

Tôi cảm thấy ánh mắt nóng bỏng và dính dấp của tên tự xưng là thuộc hạ bao trùm lấy khắp người mình.

I– Dù ngươi có nắm được kiến thức, thì việc liệu ngươi có thực sự thấu hiểu đại nhân Revendia chân chính hay không vẫn là một dấu hỏi.

「Không còn gì để bàn cãi nữa. Ta hiểu Đại Long Vương sâu sắc hơn bất cứ ai– Đủ rồi đấy, đừng có giở trò câu giờ nữa. Ta không muốn nghe mấy lời nhảm nhí của ngươi thêm chút nào nữa.」

Rēko giơ nốt bàn tay còn lại lên để cùng tay kia nắm chặt lấy con dao găm trước ngực.

Cùng lúc đó, một dòng torrent ánh sáng nuốt chửng vạn vật đã hình thành. Mặc dù tên tự xưng là thuộc hạ cứ liên mồm kêu “vẫn chưa, vẫn chưa đủ đâu”, nhưng trên thế gian này tuyệt không có ai có thể sống sót sau khi hứng chịu đòn tấn công đó.

Hoặc ít ra là tôi đã nghĩ như vậy.

「Ta sẽ cho ngươi thấy cách làm thế nào. Hãy nhớ kỹ điều này— “Long Vương Đại Trảo”」

Kẻ tự xưng là gia tộc ấy thốt lên những lời đó, và nó có thể nghe rõ mồn một trên tất cả những âm thanh mà Rēko đang tạo ra.

Khoảnh khắc tiếp theo, từ bàn tay của kẻ tự xưng là gia tộc phát ra một nhát chém có kích thước lớn hơn cả của Rēko.

Những lưỡi kiếm ánh sáng va chạm vào nhau.

Thậm chí không mất đến một khoảnh khắc để những lưỡi kiếm ánh sáng của Rēko biến mất. Nhát chém của Rēko đã bị phá vỡ và những chiếc vuốt ánh sáng của kẻ tự xưng là gia tộc tấn công chúng tôi.

「Rēko!」

Có lẽ là vì Rēko đã dùng toàn bộ sức mạnh trong đòn tấn công đó nhưng tư thế của cô ấy đã bị phá vỡ. Cô ấy không thể di chuyển ra khỏi quỹ đạo của đòn tấn công.

Không, ngay cả khi cô ấy sửa lại tư thế, thì vẫn rất khó để né tránh. Đôi mắt Rēko mở lớn vì kinh ngạc khi thấy đòn tấn công của mình bị áp đảo, và trông cô ấy không ở trong tâm trạng để bận tâm đến việc né tránh đòn đánh.

Ngoài ra, tôi cũng không ở trong một trạng thái tâm lý bình tĩnh.

Tôi không biết mình đang nghĩ gì nhưng tôi đã lao ra trước mặt Rēko với đôi chân và đôi tay dang rộng.

Đó là một hành động theo bản năng. Bây giờ nghĩ lại, thay vì tôi, Rēko mới là người vững chãi hơn nhiều. Tuy nhiên cơ thể tôi đã tự động di chuyển.

「Revendia!」

Ariante thét lên. Tôi không có lời nào để biện hộ. Tôi phó mặc phần còn lại cho cô.

Nếu Rēko mất kiểm soát bản thân vì cái chết của tôi thì tôi muốn cô bằng cách nào đó hãy dừng cô ấy lại. Nếu đó là giọng nói của cô và Raiotto, thì cô có thể ngăn cô ấy lại...

「....Ohrya?」

Khi tôi đang cầu chúc những điều tốt đẹp nhất cho Rēko trong lúc nhắm nghi mắt lại, tôi nhận ra ý thức của mình không hề phai mờ.

Tôi sợ hãi mở mắt ra và dấu vết của đòn tấn công đã dừng lại trên mặt đất ngay trước khi nó với tới Rēko và tôi – chúng tôi cơ bản là bình an vô sự.

「Eh? Ah? Chuyện gì đã xảy ra vậy?」

「...Chúa Tể Ác Long? Ngài có thực sự là Chúa Tể Ác Long không?」

Từ phía sau, Rēko túm lấy vai tôi và bắt đầu lay mạnh tôi.

「Ah, ừ. Ta là hàng thật giá thật. Em có sao không Rēko?」

「Vâng.... Em không có lời nào để bào chữa. Mặc dù ngài đã giao cho em một công việc, nhưng em lại thể hiện một bộ dạng thảm hại như thế này. Em đã khiến Chúa Tể Ác Long phải lập tức dịch chuyển tức thời đến đây...」

「Ah, có vẻ như ta đã dịch chuyển tức thời đến đây nhỉ. Hiểu rồi, hiểu rồi. Nhân tiện, chuyện gì đã xảy ra với đòn tấn công của kẻ đó vậy?」

Khi tôi co người lại, tôi nhìn sang kẻ tự xưng là gia tộc. Dường như hắn không có ý định tấn công chúng tôi lần nữa.

「Đúng như mình nghĩ. Quả không hổ danh Chúa Tể Ác Long. Ta thậm chí còn không cảm nhận được đòn tấn công đó bị chặn lại.」

「Eh, ý em là gì?」

「Revendia!」

Ariante lại gọi tên tôi. Tôi giật mình quay người lại và nhìn thấy cô ấy trừng mắt nhìn tôi với một ánh nhìn vô cùng dữ dội.

「C-cô muốn gì chứ. Làm cái vẻ mặt đáng sợ như thế.」

「Anh thực sự không có chút manh mối nào về kẻ tự xưng là gia tộc đó sao?!」

「Tôi đã nói là không rồi, gia tộc duy nhất của tôi là Rēko cơ mà.」

「Chúa Tể Ác Long, nếu ngài nói một cách bạo dạn như vậy, em sẽ ngại đấy.」

Rēko vô tư ôm lấy má vì ngại ngùng trong khi Ariante thốt ra những lời gây sốc.

「Khi đòn tấn công của kẻ tự xưng là gia tộc đó đánh trúng anh, nó đã tan biến ngay lập tức. Cứ như thể nó giống hệt với một kẻ nào đó vậy.」

Tôi quay phắt người lại để nhìn kẻ tự xưng là gia tộc.

Hắn đứng đó không một lời khi nhìn tôi, rồi đến Rēko và sau đó là Raiotto mỗi người một cái.

「Đúng như ta nghĩ, việc giải quyết tất cả mọi thứ cùng một lúc là quá tốt để có thật. Hôm nay ta sẽ dừng lại ở đây— Lãnh chúa Revendia.」

「C-có chuyện gì vậy?」

「Có thể hóa giải móng vuốt của ta cứ như thể ngài chẳng hề hay biết, đúng là không hổ danh những gì ta mong đợi. Với việc này, ta sẽ quay về Quân đoàn Ma Vương nhưng xin đừng quên rằng lòng trung thành của ta sẽ mãi mãi thuộc về ngài.」

「Khoan đã, rốt cuộc ngươi là ai.」

Nhanh hơn cả khi tôi có thể hỏi về danh tính của hắn, kẻ tự xưng là gia tộc tan chảy vào không gian và bóng dáng hắn biến mất.

Truyện liên quan

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười Hoàn thành Nhật Bản

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười

Light Novel 三木なずな
Cập nhật: 3 ngày trước

Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...

176 334