Chị Tôi Là Nữ Chính, Còn Tôi Là Nữ Phản Diện - Chương 9

[previous_page]

[next_page]

Lúc này bữa tiệc đã đi được nửa chặng đường, và chúng tôi cũng đã hoàn tất vòng chào hỏi.

Nói chung, chúng tôi đi chào những người quen của cha và những ai mà ông muốn tôi ra mắt, mà giờ thì chẳng còn ai cả. Thực ra, mục đích chính của buổi vũ hội này không hẳn là để giới thiệu những đứa trẻ nhỏ tuổi như tôi, mà là màn ra mắt xã giao của các thiếu gia và tiểu thư vừa tròn mười bốn tuổi. Trên thực tế, cả tôi lẫn cha đều chẳng còn việc gì để làm.

Một người khi tròn mười bốn tuổi cơ bản có hai lựa chọn, nhập học làm học viên năm tư tại Học viện Hoàng gia hoặc trực tiếp bước chân vào giới thượng lưu. Tính theo tỉ lệ, các nam sinh thường vào Học viện và các nữ sinh có xu hướng ra mắt xã giao, nhưng theo ký ức kiếp trước của tôi ở Labyrinth Destiny, cả tôi lẫn Mishuly đều sẽ theo học Học viện.

Chà, ai thèm quan tâm đến tương lai đó chứ. Là một thiên tài, tôi chắc chắn sẽ được nhận vào làm thủ khoa và tôi cũng sẽ tốt nghiệp với tư cách thủ khoa. Nhưng hiện tại mới là điều quan trọng.

Tình trạng hiện tại của tôi có thể được diễn tả chỉ bằng một từ.

Mệt mỏi.

Chà, điều đó chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Thật khó khăn. Đó là lao động chân tay. Sự tiếp diễn của tất cả những cử chỉ đòi hỏi phải là một tiểu thư hoàn hảo. Và tôi mới chỉ bảy tuổi. Tôi có thể chịu đựng được áp lực của sự mệt mỏi thể xác này, nhưng tôi cũng có giới hạn của mình.

Được rồi, tôi đã quyết định.

Tôi sẽ rời đi.

Tôi đã hoàn thành xong vòng chào hỏi người lớn. Vai trò của tôi trong buổi vũ hội này coi như đã chấm dứt. Sẽ chẳng có vấn đề gì nếu tôi lén lút chuồn đi. Tôi sẽ rũ bỏ lớp cải trang công chúa này ở một nơi không một bóng người và duỗi thẳng đôi chân của mình. Miễn là không ai nhìn thấy tôi, thì sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Tôi đảo mắt quan sát nhanh xung quanh để có được khoảng thời gian nghỉ ngơi đó.

Có rất nhiều nhóm đông đúc gồm các thiếu gia và tiểu thư vừa có màn ra mắt xã giao tối nay. Còn về những đứa trẻ bằng tuổi tôi, chà, có vẻ như chúng cũng không được để yên một mình. Tất cả chúng đều ở sát bên cha mẹ thay vì tự lập thành một nhóm riêng. Cứ như cách mà cha đang đứng cạnh tôi vậy.

Bây giờ khi đã đánh giá xong môi trường xung quanh, đã đến lúc lên một kế hoạch nào đó.

Một đứa trẻ lang thang chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của ai đó, nhưng vì đây là vũ hội, có âm nhạc vang lên và rất nhiều người đang khiêu vũ. Tôi không nghĩ rằng sẽ có ai bận tâm, ngay cả khi tôi là con của một Bá tước, nếu tôi viện cớ nào đó rồi rời khỏi sảnh. Sau đó, tôi chỉ việc tìm một khu vườn ngẫu nhiên nào đó không một bóng người.

Chà, vậy thì chỉ còn lại một vấn đề duy nhất.

“Cha.”

Người giám hộ của tôi, cha tôi.

Tôi rất tiếc phải nói điều này, nhưng tôi không nghĩ rằng cha tôi, người nắm rõ mọi thói quen của tôi, sẽ cho phép tôi tự do rời đi. Như đã thể hiện rất rõ qua những phản ứng gần đây của ông, sự đánh giá của ông về tôi là cực kỳ thấp. Có một cảm giác rất rõ ràng rằng ông không tin tưởng tôi.

Tuy nhiên, vì tôi là một thiên tài, tôi đã nghĩ sẵn một lý do tự nhiên để rời xa ông.

“Hừm? Có chuyện gì thế, Christina?”

“Ôi, cha. Con muốn ra ngoài ngắm hoa.”

Quả thực không có cách nào tốt hơn để một tiểu thư cáo quẻ cả. Việc rời khỏi cha ở đây không chỉ trông rất tự nhiên, mà còn khiến ông khó lòng gặng hỏi thêm. Thật hoàn hảo.

“Christina.”

Khi tôi thầm mỉm cười trước sự hoàn hảo của kế hoạch này, cha nhẹ nhàng đáp lời:

“Cha không phiền nếu con khám phá khu vực xung quanh, nhưng xin đừng hái hoa trong vườn ngự uyển.”

“...”

Tôi không khỏi chết lặng trước lời nói của cha.

Hoặc là ông đã ngốc nghếch hiểu lời tôi theo nghĩa đen, hoặc là ông đã tinh tế nhìn thấu kế hoạch của tôi.

Lời cảnh báo của cha là một tình thế tiến thoái lưỡng nan ngay cả đối với một thiên tài như tôi.

*ngắm hoa là một thành ngữ chỉ việc đi vệ sinh.

Việc ra ngoài dễ hơn tôi tưởng rất nhiều.

Tất cả những gì cần làm chỉ là bước ra khỏi sảnh khiêu vũ và đi chệch khỏi con đường chính một chút. Có thể dễ dàng tiến vào khu vườn từ hành lang hướng ra ngoài, bạn chỉ cần chắc chắn rằng không có ai đang quan sát. Có những hàng cây được trồng làm rào chắn, nhưng tôi mới chỉ bảy tuổi. Tôi có thể dễ dàng luồn qua các khe hở.

Việc bước vào khu vườn hoàng gia trống vắng chẳng là gì đối với tôi, một thiên tài có khả năng lập kế hoạch và ý chí hành động.

Bây giờ, cuối cùng tôi cũng đã ở trong vườn. Vườn hoa đã được chăm sóc rất tỉ mỉ bởi một người làm vườn đủ tay nghề để phục vụ nhà vua. Nó thậm chí còn được bố trí khác nhau tùy theo mùa. Và ở khu vườn đó, tôi vươn vai và thả lỏng các khớp xương theo ý thích.

“Ghuua-”

Âm thanh kém duyên thốt ra từ môi tôi, nhưng tôi chẳng màng. Nó sẽ không làm tổn hại đến danh tiếng của tôi miễn là không ai nghe thấy. Miễn là tôi không bị lộ, thì sẽ không cần phải sợ cơn thịnh nộ của Mariywa vì sự vô phép tắc của mình.

“Umph.”

Vì không cần phải lo lắng về việc bị nhìn thấy, tôi nặng nề ngồi xuống chiếc ghế dài được đặt gần đó.

“Haaa.”

Tôi thở dài và ngước nhìn lên bầu trời. Bầu trời tối đầy những vì sao nhỏ và một vầng trăng tròn rực rỡ.

Không có những đám mرây nào che khuất ánh trăng, và nó thả xuống xung quanh tôi một chiếc bóng dịu dàng.

Một lúc lâu tôi cứ ngồi đó, say đắm trước vầng trăng tròn màu bạch kim, và tôi bắt đầu suy nghĩ lại về hoàn cảnh mình đang gặp phải.

Hừm. Tôi thực sự rất mệt.

Cuối cùng thì, tôi đã quá cố gắng với những thứ mình không quen thuộc. Sáng nay nếu tôi không nạp lại năng lượng cho chiếc bình của mình bằng nguồn năng lượng, mấy vị thuốc chữa bệnh từ Mushuly, thì có lẽ tôi đã gây ra một sự cố kinh khủng nào đó từ trước rồi.

Nhưng, tôi đã làm được.

Tôi đã đóng vai một tiểu thư hoàn hảo mà không hề mắc một lỗi lầm nào. Chà, chúng ta vẫn chưa hoàn toàn kết thúc. Tôi chỉ cần nghỉ ngơi ở đây một lát rồi quay lại như thể không có chuyện gì xảy ra. Và rồi mọi chuyện sẽ chấm dứt.

Và điều duy nhất còn lại sau đó chính là danh tiếng của tôi, thứ sẽ hoàn hảo và nguyên vẹn y như vầng trăng tròn trên bầu trời kia. Ngay khi nghe về danh tiếng của tôi, đến cả Mariywa cũng sẽ phải ca ngợi tôi.

“Hehehe.”

Tôi phì cười, nhưng chẳng có ai đang nhìn cả. Thật tốt khi được giải tỏa chút căng thẳng. Chẳng có lý do gì để kìm nén tràng cười sảng khoái của tôi lúc này nữa.

Khi tôi ngồi xuống chiếc ghế dài, tôi ngẩng mặt lên hướng về phía ánh trăng và thốt lên một tiếng cười vang dội.

“Fufufu, FHAHAHAHAH!”

“Cậu đang làm gì thế?”

“…hả?”

Tràng cười lớn mà tôi vô cùng tự hào ấy đột nhiên bị phá nát bởi một tiếng hét.

Vừa rồi mình có nghe thấy gì không nhỉ? Đúng vậy, mình chắc chắn đã nghe thấy gì đó.

Tôi tự hỏi bản thân câu hỏi ấy trong lúc cử động cổ để nhìn về phía người vừa nói chuyện với mình.

Tôi đã giữ sự tập trung vào lối vào khu vườn suốt từ nãy đến giờ, và chẳng có ai đi vào từ đó cả. Giống như tôi, người này rõ ràng đã lọt qua những khe hở giữa những khóm cây được trồng.

Điều này thật chấn động. Tôi không nghĩ rằng có đứa trẻ quý tộc nào ngoài tôi lại dám làm một việc như thế.

“…”

“…”

Cả hai chúng tôi lặng lẽ nhìn chằm chằm vào đối phương, xác định sự hiện diện của nhau.

Người vừa lên tiếng là một cậu bé tóc vàng mắt xanh. Cậu ta trông có vẻ bằng tuổi với Mishuly. Dù không đạt đến mức độ như tôi hay Mishuly, cậu ta cũng sở hữu một khuôn mặt đủ đẹp đẽ khiến người ta có thể kỳ vọng vào tương lai.

Cậu bé kẹp một cuốn sách dày dưới một tay trong lúc nghiêng đầu sang một bên.

“Rốt cuộc cậu là ai thế?”

“Thế còn rốt cuộc cậu là cái thá gì?”

Ôi không.

Lớp ngụy trang công chúa của tôi đã nứt ra và rơi xuống sàn. Tôi đã mắc sai lầm khi bắt chuyện với cậu ta mà không giấu đi bản tính thật của mình. Tôi nhìn lại bầu trời và lần đầu tiên nhận ra một điều.

Vầng trăng tròn mà tôi từng nghĩ là hoàn hảo và trọn vẹn thực ra lại chẳng tròn chút nào; đó là một vầng trăng vẫn cần thêm một ngày nữa mới đạt đến sự viên mãn.

Truyện liên quan

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng Hoàn thành Nhật Bản

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng

Cập nhật: 4 ngày trước

Do mưu đồ của thực thể bí ẩn “Ma Thần”, một chàng trai trẻ, Nakajima Ryou, đã được tái sinh ...

375 491
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~ Đang ra Nhật Bản

Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~

Web Novel Tomu Omi
Cập nhật: 1 tuần trước

「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .

32 223
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ Đang ra Nhật Bản

Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ

Web Novel Shinonomaru @ Ayaka R15
Cập nhật: 1 tuần trước

Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...

32 226
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~ Đang ra Nhật Bản

Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~

Cập nhật: 1 tuần trước

◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...

25 381