Chị Tôi Là Nữ Chính, Còn Tôi Là Nữ Phản Diện - Chương 11
[previous_page]
[next_page]
Thường thì chiếc ổ khóa bí mật của tình bạn thời thơ ấy sẽ có sức mạnh vượt qua mọi búa rìu phá khóa.
Đối với một đứa trẻ, lời hứa giữ kín bí mật là thứ không dễ gì phá bỏ. Nó mang một sự bướng bỉnh bất khuất có thể chống lại mọi lời đe dọa từ người lớn. Và vì thế, không còn nghi ngờ gì nữa, những sự kiện trong đêm sẽ mãi mãi là một bí mật chôn giấu trong trái tim của người bạn mới Charles.
“Fuhfuhfuhfuhfuhhh.”
Mọi chuyện đã diễn ra đúng như bản thiết kế của tôi, và tôi ngập tràn trong cảm giác thỏa mãn.
Có đôi chút trục trặc dọc đường, nhưng cuối cùng, tôi đã khải hoàn. Kẻ thù đáng gờm từng đẩy tôi đến bờ vực thực ra rất dễ thao túng, nếu bạn biết cách. Cậu ta vẫn còn một quãng đường dài trước khi có thể được coi là đối thủ xứng tầm với một thiên tài như tôi.
“Fufufu, fufufufuufufufuhhh.”
“Cậu đang cười gì thế?”
“Fuhahah… hả? Ồ, cậu biết đấy. Tôi chỉ là quá vui mừng vì được làm bạn với cậu thôi.”
Làm sao tôi có thể nói cho cậu ta sự thật phũ phàng được, thế nên tôi bèn nói bất cứ điều gì xẹt qua đầu vào lúc ấy. Rồi chợt nhận ra.
Qua những kế hoạch cao cả của mình, Charles giờ đây đã trở thành bạn… Nhưng thực ra, đây cũng là lần đầu tiên tôi có một người bạn ở vị thế bình đẳng.
“…Hừm.”
“Ạ.”
Khóe miệng tôi hơi nhếch lên, và Charles với đôi mắt sắc lạnh như dao cau đã không bỏ lỡ điều đó.
“Cậu lại cười nữa rồi.”
“Chà, sao tôi lại không thể chứ? …À. Nhân tiện đây, Charles,”
Tôi sực nhớ ra và hỏi. Tất nhiên, tôi sẽ cư xử đúng mực nếu chúng ta ở nơi công cộng. Nhưng giờ chúng tôi là bạn, và đây là một cuộc trò chuyện riêng tư chẳng cần đến phép tắc hay kính ngữ gì sất.
“Nhân tiện, sao cậu lại đến đây?”
Ngẫm lại thì, Charles thậm chí còn chẳng có mặt ở phòng khiêu vũ. Là một tiểu thư công tước, chắc chắn tôi đã phải chào hỏi hoàng tử thứ ba nếu ngài ấy có ở đó.
Vậy có nghĩa là việc Charles có mặt ở đây chẳng liên quan gì đến buổi vũ hội đang diễn ra trong phòng khiêu vũ cả.
“Tôi đến để đọc sách.”
“Ồ.”
Nhìn vào những lời đó, có vẻ như cậu ta chỉ lẻn ra khỏi phòng rồi đến đây thôi.
Và nhắc mới nhớ, cậu ta đã kẹp một cuốn sách dưới nách kể từ lúc xuất hiện. Đó là một cuốn sách khá dày, nhưng phần bìa cho thấy nó giống một loại truyện tranh hơn.
Tuy nhiên, tôi nghĩ thầm khi nhìn quanh khu khu vườn.
Khu vườn này nằm ngoài trời và bây giờ đã là ban đêm. Ánh trăng chỉ đủ để bạn nhìn rõ lối đi dưới chân, nhưng tôi nghi ngờ rằng nó đủ sáng để đọc sách.
“Cậu đọc được sao?”
“Tối quá rồi.”
Đúng như tôi nghĩ. Tôi phì cười khi đôi vai Charles sụp xuống vì thất vọng.
“Quả thật.”
Phần lớn là cậu ta đã đến đọc sách vào ban ngày và thấy vô cùng thoải mái. Cậu ta đã trốn khỏi phòng vào ban đêm để lặp lại trải nghiệm đó, chỉ để rồi kết thúc trong một sự thất bại ê chề.
Thật đáng yêu làm sao khi chứng kiến sự ngờ nghệch trẻ con ấy.
“Ơ, Charles.”
Tại sao không nhỉ? Tôi vẫn còn thời gian, và các dụng cụ đều ở đây đây. Tôi sẽ cho Charles thấy một chút phép tắc đã được nhồi sọ vào đầu tôi.
“Đưa tôi xem cuốn sách đó xem nào.”
“Được thôi, nhưng cậu định làm gì? Cậu đọc được trong bóng tối à?”
“Fufufu. Charles. Hãy nhớ lấy điều này. Sách không chỉ có ích cho việc đọc.”
Tôi cười kiêu hãnh khi nhận lấy cuốn sách từ tay Charles và đặt nó lên đỉnh đầu. Và cứ thế, tôi xoay người để chiếc váy tung bay. Cuốn sách nằm trên đầu tôi vẫn hoàn toàn đứng yên và giữ thăng bằng.
“Cậu thấy sao? Sách cũng có thể dùng làm đạo cụ cho những màn biểu diễn đường phố thế này nữa đấy!”
“Oa!”
Vì màn giữ thăng bằng cuốn sách trên đầu, tôi đã nhận được tràng pháo tay thứ hai trong ngày. Tôi đã tận dụng phép tắc mà mình học được và gật đầu hài lòng. Tôi đã cất công học mẹo này và rất muốn khoe ra.
Giờ thì đã làm xong, tôi quyết định thử thêm một thứ nữa học được từ Mariwya.
“Charles.”
“Gì thế, Chris?”
Tôi trả lại cuốn sách trên đầu xuống và đưa tay ra khi đưa ra lời đề nghị.
“Chúng ta có thể nghe thấy tiếng nhạc từ đằng này đấy. Hay là chúng ta khiêu vũ đi?”
“Hả?”
Charles chớp mắt nhìn bàn tay tôi chìa ra.
Nhưng khi cậu ta cuối cùng cũng hiểu ý tôi, đôi mắt cậu ta cụp xuống vì thất vọng.
“Tôi vẫn chưa biết khiêu vũ.”
“Chà, tôi thì biết.”
Tôi ép Charles phải nuốt lại lời từ chối bằng lời nói của mình.
“Nào, hãy đưa tay ra nào Charles.”
Tôi nắm rõ các bước nhảy và hoàn toàn có thể khiêu vũ, nhưng một đứa trẻ bảy tuổi khiêu vũ ở buổi tiệc sẽ thu hút sự chú ý không mong muốn. Nhưng xét cho cùng, nơi này rất an toàn. Tôi có một bạn nhảy vừa vặn chiều cao và chúng tôi đang ở một nơi không một bóng người. Chắc chắn tôi sẽ không bị phạt vì muốn thử nghiệm những kỹ năng đã học chứ?
Sau khi tôi nài nỉ, Charles ngập ngừng chìa tay ra. Bàn tay đầy vẻ e thẹn của cậu bé được đón nhận bởi bàn tay vô cùng tự tin của tôi.
“Nào, chúng ta bắt đầu thôi. Một, hai, ba!”
Tiếng nhạc lọt ra từ phòng khiêu vũ vang lên đúng nhịp với tiếng vỗ tay của Mariqya. Và theo điệu nhạc, tôi cùng Charles ôm lấy nhau và bước theo nhịp điệu.
Mọi thứ thật lệch pha, chúng tôi lạc nhịp và những chuyển động trở nên rời rạc.
Nguyên nhân chính là do Charles, người không thể thực hiện nổi bất kỳ bước cơ bản nào.
“Này, Charles…”
“Tôi đã bảo là tôi chưa học khiêu vũ cơ mà!”
Charles bướng bỉnh cãi lại khi tôi cau mày liếc nhìn cậu bé. Quả thực, có lẽ thật nực cười khi tôi lại đi đòi hỏi một đứa trẻ năm tuổi phải biết khiêu vũ. Trời ạ, tôi thầm thở dài nghĩ ngợi khi cả hai tiếp tục bước đi.
“Thôi được rồi. Là lỗi của tôi vì đã ép cậu… ả… hự!”
“Á hự!”
Những chuyển động lệch nhịp khiến chúng tôi chẳng thể trò chuyện đàng hoàng. Cuối cùng, cả hai quấn lấy nhau và ngã nhào. Chúng tôi cùng rơi vào một thảm hoa.
“…”
“…Ạch…”
Chúng tôi ngã ngửa, đè bẹp những cánh hoa. Và tôi thẫn thờ nhìn chằm chằm vào cậu bé.
Tôi đã làm hỏng một góc khu vườn hoàng cung. Tôi phải làm sao đây? Một phần trong tôi cảm thấy lo lắng. Nhưng hơn thế nữa…
“Phì phù.”
Vì lý do nào đó, một tiếng cười không thể kìm nén thoát ra từ đôi môi tôi.
“Phì, khì khì… Á HA HA HA!”
Đó không phải là tiếng cười hào sảng thường ngày của tôi. Đó là một tiếng cười nhẹ nhàng phát ra từ tận đáy lòng.
“A ha, á ha ha ha!”
“…Phụt, khụ phì phì, á ha ha ha!”
Charles bắt đầu cười theo tôi. Chúng tôi nhìn nhau và tiếng cười ngây thơ vang vọng khắp khu vườn. Tại sao cả hai đứa lại đang cười nhỉ? Dù tôi là một thiên tài, tôi cũng chẳng thể giải thích được. Nhưng chúng tôi đang tận hưởng điều đó. Chúng tôi chỉ là những đứa trẻ nằm trên thảm hoa và cười lớn hết cỡ mà chẳng vì lý do gì.
Ai mà biết chúng tôi đã nằm đó cười trong bao lâu chứ? Dù tôi nghĩ chắc chỉ tầm hai hoặc ba phút là cùng.
Khi cả hai cuối cùng cũng ngừng cười, chúng tôi đứng dậy và phủi sạch đất bám trên quần áo.
“Được rồi, Charles. Chắc tôi phải quay lại bây giờ đây.”
Tôi nhanh chóng kiểm tra lại diện mạo để chắc chắn không có vết bẩn nào trên chiếc váy của mình. Tôi chỉnh lại mái tóc xù và phủi sạch những chiếc lá cho đến khi yên tâm rằng không ai nghĩ mình đang có vẻ ngoài kỳ lạ.
“…Cậu đi ngay bây giờ sao?”
“Đúng vậy. Hẹn gặp lại nhé, Charles.”
Cậu bé gật đầu nhưng giọng nói đượm chút buồn bã. Cha tôi sẽ cử đội tìm kiếm đi lùng sục khắp nơi nếu tôi vắng mặt lâu hơn nữa. Nếu chuyện này vỡ lở thành vấn đề lớn, nó sẽ làm tổn hại đến danh tiếng hoàn hảo của một tiểu thư nhà công tước.
Thế nên tôi cần phải quay lại phòng khiêu vũ, dẫu cho điều đó có khiến người bạn của mình cảm thấy hơi cô đơn đi chăng nữa.
“Này, Chris!”
Cậu bé gọi với theo khi tôi quay lưng bước về phía lối ra của khu vườn.
“Chúng ta sẽ còn gặp lại nhau chứ, phải không?”
Tôi quay người lại với một nụ cười rạng rỡ trước câu hỏi đầy hy vọng của cậu bé.
“Tất nhiên rồi.”
Tôi khẳng định. Tôi chẳng bận tâm việc cậu bé là người hoàng gia khi đứng ngẩng cao đầu với đôi chân thẳng tắp và lồng ngực ưỡn về phía trước.
Sự tự tin của tôi thậm chí còn có cơ sở vững chắc. Là ái nữ của công tước, lại ở độ tuổi tương đương, trong tương lai tôi chắc chắn sẽ có rất nhiều cơ hội để diện kiến hoàng gia.
Nhưng hơn hết, cái tên Charles có mối liên hệ khá sâu sắc với tôi nhờ những ký ức từ kiếp trước trong tựa game ‘Labyrinth Destiny’.
“Đừng quên ta khi chúng ta gặp lại nhé, Charles. Ta là Christina Noir. Đứa con duy nhất của Công tước Noir và là bạn của cậu!”
Tôi kiêu hãnh tuyên bố trước khi quay gót. Lần này tôi không dừng lại hay ngoảnh đầu nhìn lại mà sải bước trở về phòng khiêu vũ.
Tôi đến hành lang mà không bị ai phát hiện. Trên đường đi, cái tên của người bạn vừa quen lại một lần nữa xuất hiện trong đầu tôi.
Charles Eduard.
Hoàng tử thứ ba của vương quốc này. Theo ký ức kiếp trước của tôi từ ‘Labyrinth Destiny’, cậu ấy là một trong ba người có khả năng sẽ kết hôn với Mishuly.
Và một điều nữa.
“…Phì phù, ra là vậy. Người đó vốn dĩ sẽ trở thành vị hôn phu của mình cơ đấy.”
Charles Eduard đồng thời cũng là vị hôn phu của ác nữ Christina Noir.
Nét vẽ trong câu chuyện đó đã có chút phóng khoác trong thiết kế, và vì hầu hết là lúc cậu ấy khoảng mười lăm tuổi, tôi đã không nhận ra. Nhưng nó đã hiện ra trong đầu tôi khi tôi nghe thấy tên cậu ấy.
Charles và tôi sẽ kết hôn theo sự sắp đặt của gia đình chúng tôi. Đó là một trong những chướng ngại vật mà Mishuly sẽ phải đối mặt với mối tình lãng mạn trong 'Labyrinth Destiny'. Nếu Mishuly vượt qua được các chướng ngại vật và kết hôn với Charles, thì tôi sẽ bị kết án với một trong ba số phận của mình. Số phận đó chính là tự sát bằng độc dược. Chà, tôi tự hỏi cuộc gặp gỡ tối nay sẽ ảnh hưởng thế nào đến mọi thứ của tôi đây.
Tôi nhớ lại vẻ mặt vui mừng khôn xiết của Charles khi tôi đưa ra tuyên bố cuối cùng của mình. Và tôi mỉm cười.
“Fufufuh.”
Dù là một thiên thần, tôi cũng không thể dự đoán trước được những con đường định mệnh đã bước vào mê cung.
Nhưng hiện tại, tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Truyện liên quan
Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng
Do mưu đồ của thực thể bí ẩn “Ma Thần”, một chàng trai trẻ, Nakajima Ryou, đã được tái sinh ...
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~
「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ
Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~
◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...