Chị Tôi Là Nữ Chính, Còn Tôi Là Nữ Phản Diện - Chương 15
[previous_page]
[next_page]
Vào ngày Charles đến thăm, tâm trạng tôi vô cùng phấn khởi.
Tôi vốn có sở thích chưng diện. Thật hạnh phúc khi biết rằng ta có thể đạt đến vẻ đẹp tương xứng với sức nặng của xiêm y mà mình khoác lên người. Giờ đây, dẫu chẳng có mảnh vải che thân, tôi cũng chẳng mảy may hổ thẹn; thế nhưng thuở ấy, việc tô điểm cho bản thân mang lại một niềm vui khôn tả.
Điều tôi muốn nói rất đơn giản. Vì hôm nay tôi sẽ tiếp đón vị hoàng tử thứ ba của đất nước này, nên tôi ăn vận lộng lẫy hơn thường ngày đôi chút.
Bộ váy tôi mặc hôm nay khác hẳn chiếc váy đỏ tôi từng mặc trong buổi vũ hội. Nó mang hai sắc xanh và trắng. Nửa thân trên được nhuộm một màu xanh lam sâu thẳm và rực rỡ, điểm xuyết đường viền trắng cùng những chiếc khuy vàng. Từ phần trên kéo dài xuống nửa thân váy là một chiếc tà tạo nên sự đối lập tuyệt đẹp với mặt trước trắng tinh khôi và thướt tha.
Khoác chiếc váy ấy lên mình, tôi trở thành phiên bản tự tin nhất của bản thân. Đầu tiên, tôi khoe nó với Mishuli, người mà tôi đã mời vào phòng mình.
“Mishuli, em nghĩ sao về bộ váy hôm nay của chị?”
“Trông chị ngầu quá đi!”
Khác với vẻ bề ngoài trong các buổi vũ hội, tôi sẽ là người duy nhất ở đây ăn vận lộng lẫy. Mishuli mang một vẻ đáng yêu mà không chiếc váy nào sánh kịp. Trong bộ thường phục, con bé vỗ tay tán thưởng tôi. Vốn từ vựng của Mishuli không phải là phong phú nhất trên đời, thế nên con bé luôn dùng những lời ca tụng y hệt nhau. Nhưng tôi cảm nhận được mọi xúc cảm trong tận sâu tâm can con bé đều được dồn nén vào những từ ngữ ấy.
“Tuyệt lắm. Lúc mặc váy đỏ trông chị vừa mảnh mai vừa ngầu rồi, nhưng chiếc váy xanh này vừa bồng bềnh vừa ngầu cơ! Mặc gì trông chị cũng tuyệt hết á!”
Đôi mắt xanh biếc của Mishuli sáng hơn cả bầu trời ban chiều khi con bé dốc hết tâm sức để biểu đạt lời ca tụng ấy. Không chỉ bằng lời nói, con bé còn thể hiện nó bằng cả cơ thể mình. Nó chạm thẳng vào trái tim tôi, vang vọng mãi.
“Fufun!”
Tôi ngẩng cao ngực đáp lại lời khen ngợi đáng yêu và chân thành của con bé.
“Đương nhiên rồi! Chị em là ai cơ chứ!”
“Chị đúng là chị của em mà. Chị là người ngầu nhất trên đời!”
“Quả nhiên! Chị là chị của cô bé dễ thương nhất thế giới, như vậy chúng ta mới tạo nên sự cân bằng! …Nhưng mà, fufu. Nếu được em khen ngợi nhiều đến thế, chắc chắn Charles cũng sẽ phải ngạc nhiên cho mà xem.”
“...Hả?”
Những lời ca tụng nồng nhiệt bỗng khựng lại đột ngột.
“Charles…?”
“À, chị chưa kể với em nhỉ. Em nhớ chúng ta từng nói đôi chút về chuyện đó chứ? Người bạn mà chị quen ở buổi vũ hội ấy, em ấy sắp đến thăm chúng ta. Nên chị định sẽ ra đón em ấy.”
“Chị định ra đón em ấy á…? Lại còn mặc chiếc váy ngầu lòi này nữa ư?”
“Đúng vậy. Fufufu. Lần trước, em ấy đã khiến chị mất cảnh giác. Charles lần này, chị sẽ cho em thấy thế nào là lợi hại!”
“Bạn nam….Charles…ra đón trong chiếc váy này…”
Tôi đã dời ánh mắt khỏi Mishuli và đang mưu tính cách làm cho người bạn của mình ngạc nhiên; giờ đây tôi quay lại nhìn con bé.
Không hiểu vì sao, tất cả sức sống và niềm vui tràn trề trong con bé từ nãy đến giờ bỗng dưng lụi tàn. Ánh sáng trong đôi mắt xanh rực rỡ của con bé đã mờ đi, ngay cả mái tóc vàng cũng dường như mất đi vẻ óng ả. Và giờ thì con bé đang lẩm bẩm một mình, điều này hoàn toàn không giống tính cách của nó chút nào.
“Mishuli?”
“...chị.”
Chuyện gì đã xảy ra cơ chứ? Lo lắng, tôi định nhìn vào khuôn mặt của người em gái yêu quý vốn thấp hơn mình một cái đầu, nhưng chưa kịp làm thế, Mishuli đã ngẩng phắt đầu lên và đôi mắt xanh thẳm xoáy sâu vào tôi.
“Vậy, chị mặc chiếc váy đó là vì tên con trai tên Charles đó sao?”
“Ừm, đúng vậy?”
Sự lộng lẫy của tôi thực chất là dành cho dịp trọng đại này, nơi tôi sẽ tiếp đón vị hoàng tử thứ ba của đất nước. Đúng như Mishuli nói. Nhưng có gì đó không ổn. Mishuli nhìn tôi với một vẻ mặt khó xử và đầy bướng bỉnh. Tôi vốn là một thiên tài, vậy mà lại cảm thấy bị áp lực.
“À, quả thật, việc chị mặc chiếc váy này vì Charles là sự thật. Em nói đúng đấy, Mishuli.”
“Ồ, ra là vậy…”
Mishuli bộc lộ sự thất vọng không giấu giếm trước lời khẳng định của tôi.
“Bây giờ chị định đi gặp cái tên Charles đó luôn à?”
“Ờ, đúng vậy…”
Mishuli có chút hành xử kỳ lạ. Có sự bất an ẩn giấu trong đó so với khoảnh khắc ghen tị đáng yêu trước kia của con bé. Thật sự, chuyện gì đang xảy ra thế này?
“Ừm, Mishuli. Chuyện gì ha-”
“Xin lỗi thưa tiểu thư.”
Ngay khi tôi định gặng hỏi nguyên nhân đằng sau thái độ của con bé, tôi nghe thấy tiếng ba tiếng gõ cửa vang lên vào lúc không thể kém duyên hơn.
“Điện hạ, Hoàng tử Charles sắp đến nơi rồi. Mọi sự chuẩn bị đã hoàn tất, xin ngài hãy xuống dưới.”
“…hừm.”
Tôi chau mày trước những lời cất lên sau tiếng gõ cửa.
Đó quả là thời điểm tồi tệ nhất. Thật trớ trêu làm sao khi là một người chị, tôi lại chẳng thể giúp gì cho Mishuli lúc con bé đang buồn rầu.
Mishuli hẳn cũng chẳng lấy gì làm vui vẻ trước sự ngắt quãng này. Khi nghe những lời từ người hầu, con bé đã thì thầm hai tiếng ‘Charles’ và đôi mắt nheo lại một cách bất thường.
Thế nhưng, người mà tôi sắp gặp lại chính là cậu ấy. Cậu ấy là hoàng tử, và hơn hết thảy, là một người bạn. Tôi không thể cứ mặc kệ cậu ấy ở đó một mình. Chẳng còn cách nào khác ngoài việc xoa đầu Mishuli để dỗ dành con bé cho khuây khỏa.
“Chị xin lỗi nhé, Mishuli. Bây giờ chị phải đi đây.”
“…”
Cảm giác như có ai đó đang níu lấy mái tóc tôi, nhưng tôi đành quyết định sẽ giải quyết chuyện này sau vậy.
Ta đang tới đây. Ta quay người định nói với người hầu, nhưng rồi ta nhận ra có thứ gì đó đang nhẹ nhàng kéo mình lại.
Mishuli đang nắm lấy tay áo ta để ngăn ta lại.
“Mishuli?”
“…Chị ơi.”
Mishuli ngước nhìn ta với đôi mắt run rẩy và đẫm lệ.
Ta có thể nhận ra con bé đã cảm thấy buồn thế nào chỉ bằng cách nhìn vào những giọt nước mắt và cái nắm chặt trên tay áo ta, nhưng những lời nói đã tuôn trào từ miệng con bé.
“Em không muốn chị đi đâu cả. Em sẽ cô đơn lắm…”
Ta nghe thấy những lời nói xuất phát từ tận đáy lòng con bé, và đôi mắt ta từ từ mở lớn.
Thực ra, việc Mishuli hành xử bướng bỉnh thế này là rất hiếm. Mishuli vốn là một đứa trẻ ngoan ngoãn. Ngay cả khi đây chỉ là một cơn hờn dỗi, việc con bé tự mình kiên quyết như thế này cũng là điều bất thường.
Mishuli đang thể hiện ý chí không muốn vâng lời, thế nên ta liền quỳ xuống để ngang tầm với con bé.
“…Chuyện là thế này, Mishuli à.”
Ta nhìn thẳng vào Mishuli khi con bé đang phàn nàn, và ta tuyên bố:
“Ta tuyệt đối sẽ không bỏ rơi em mà đi đâu một mình cả!”
“Em biết ngay mà!”
Một nụ cười rạng rỡ xuất hiện trên khuôn mặt con bé như một đóa hoa đang nở rộ. Con bé liền choàng tay ôm lấy cổ ta. Ta đón lấy và ôm chầm lấy con bé thật chặt.
“Chị sẽ không bao giờ bỏ rơi em để đi theo người khác đâu, không bao giờ!”
“Không, không! Chuyện đó là bất khả thi!”
“Em biết mà! Em sẽ không để chị đi theo một tên con trai nào tên là Charles đâu. Chị sẽ không đi đâu!”
“Đúng vậy! …Hả? Gì cơ, ừm. Đúng thế đấy!”
“Tất nhiên rồi! Ehehe. Em yêu chị!”
“Chị cũng yêu em, Mishuli!”
Hai chị em chúng ta cười vang khi liên tục ném vào nhau những lời tuyên bố yêu thương.
Ta cảm thấy rằng chúng ta đang ở một góc nhỏ trong vương quốc của Chúa được tạo ra bởi tổng lãnh thiên thần thuần khiết Mishuli. Đó chính là Shangri-la, Utopia, Vườn Địa Đàng, Niết bàn. Có một niềm hạnh phúc mãnh liệt hơn bất cứ thứ gì ta nhớ được từ kiếp trước.
Nhưng rồi một giọng nói vang lên phá vỡ niềm vui mà ta đang tận hưởng.
“Ừm, thưa tiểu thư Christina? Xin thứ lỗi vì tôi phải nhắc lại, nhưng đã đến lúc…”
“…”
Ta đã quên mất.
Những lời của người hầu kéo ta trở lại thực tại và ta đứng dậy, không nói một lời. Và cứ thế, ta bước về phía cánh cửa.
“…chị ơi?”
Giọng Mishuli run rẩy phía sau ta, nhưng ta muốn con bé được yên tâm. Không phải là ta đang cố gắng bước ra một căn phòng khác. Điều mà ta sắp làm hoàn toàn ngược lại.
“Được rồi.”
Cánh cửa đang ở trước mặt ta, và ta xoay ổ khóa mà không chút do dự.
“Được rồi. Thế này là ổn.”
“Ổn… ừm, thưa tiểu thư. Vừa rồi ngài vừa khóa cửa phải không ạ?”
“Đúng vậy, ta xin lỗi. Ta nghĩ mình sẽ không thể rời khỏi phòng này trong một khoảng thời gian khá lâu đâu.”
“Cái gì!?”
Ta đã được dẫn dắt đến chân lý của thế giới, nhưng một tiếng thét kinh hoàng vang lên sau câu trả lời thành thật của ta.
“Á, tôi, tiểu thư Christina? Ngài đang nói gì vậy?”
“Có vẻ như hôm nay ta sẽ không thể rời xa Mishuli được. Chúng ta phải bảo Charles đến vào lúc khác thôi. Đúng vậy, chúng ta phải làm thế.”
“Điều đó là không thể nào! Họ là hoàng tộc đấy, thưa tiểu thư Christina! Xin hãy dừng những trò đùa và sự bướng bỉnh này lại đi!”
“Thì sao chứ, dẫu họ có là hoàng tộc đi nữa? Chẳng lẽ ta không đang tiếp đón một vị tổng lãnh thiên thần sao? Ngươi thực sự cho rằng ta sẽ nhẫn tâm bỏ rơi Mishuli yêu dấu của ta ở đây ư!?”
“Trời ạ, tình cảm của ngài dành cho tiểu thư Mishuli đang khiến ngài làm những chuyện kỳ quặc đấy…! Tiểu thư Mishuli! Nếu ngài ở trong đó, xin hãy thuyết phục tiểu thư nhà ra khỏi phòng đi ạ-”
“Không!”
“Cái gì!?”
Sự từ chối đầy năng lượng vang lên đó hoàn toàn khác với một Mishuli ngoan hiếm thấy thường ngày. Ta nghe thấy tiếng hét kinh hoàng thứ hai.
“Trời ạ, cả ngài nữa sao, Mishuli…? Hừ. Bây giờ, tôi đành phải đi mượn chìa khóa từ chỗ quản gia trưởng thôi…”
“Cứ thử xem. Trong lúc ngươi đi, ta sẽ dùng sáp nến bịt kín lỗ khóa để nó không thể quay được nữa đấy.”
“Ngài không thể ngừng nghĩ ra những mánh lới trẻ con như thế được sao?!”
Thật là bất kính khi cô ta dám cho rằng những ý tưởng xuất chúng phát xuất từ bộ óc thiên tài của ta chẳng qua chỉ là những mánh lới trẻ con.
Người hầu này sẽ không đời nào phá vỡ được hàng phòng thủ của ta dù cho có chuyện gì xảy ra đi nữa. Ta quay lại chỗ Mishuli và với một nụ cười, ta bắt đầu giải thích kế hoạch của mình cho con bé.
“Nào, Mishuli. Chúng ta hãy chơi cùng nhau suốt cả ngày nhé.”
“Vâng!”
“Ưm, tiểu thư Christina? Người có hiểu đây không phải là chuyện để đùa cợt không? Giống như lúc người tự nhốt mình trong phòng chứa thức ăn vậy, đó không phải là chuyện có thể coi nhẹ như một trò đùa. Xin người, thưa tiểu thư! Xin hãy mở cánh cửa này ra ngay bây giờ!”
Tiếng cô ta đập cửa đã vượt xa mức độ của một tiếng gõ cửa thông thường. Tôi lặng lẽ quan sát sự thô lỗ trong hành động đó.
Đáng tiếc là tôi không thể làm theo ý cô ta. Không hề có một chút đùa cợt nào trong quyết định giữ lấy pháo đài này của tôi.
“Chúng ta nên chơi gì đây, Mishuli? Bên ngoài khá ồn ào, nhưng hay là chúng ta đọc sách nhé?”
“Vâng… những câu chuyện! Em thích chuyện chị kể hơn là sách!”
“Được rồi!”
“Bên ngoài ồn ào quá…! Không, không, mình phải gọi gia chủ và nói cho ngài ấy biết… Ồ, nhưng dạo gần đây ngài ấy rất dễ bị Christina dắt mũi, gọi thế khéo lại mất công vô ích… Vậy thì, mình nên — A, đúng rồi!”
Có vẻ như người hầu ở bên kia cánh cửa đã nghĩ ra điều gì đó, nhưng ngàoi đời thật trớ trêu, trong dinh thự này không có thứ gì có thể giúp cô ta phá vỡ hàng phòng thủ của một thiên tài. Tôi có thể bắn hạ bất kỳ kế hoạch nào, dù cho nó có rực rỡ đến đâu đi nữa. Những kế hoạch mà một kẻ hầu hạ hèn mọn nghĩ ra chắc chắn sẽ chẳng có gì đáng bận tâm.
Tôi đã suýt tự tin phớt lờ tiếng ồn phát ra từ bên kia cánh cửa.
“Chúng ta chỉ cần gọi tiểu thư Toinette là được!”
“……………………”
Tôi không thể ngờ rằng họ lại định dựa dẫm vào một kẻ ngoài cuộc. Tôi câm lặng.
“Chị ơi?”
Mishuli nghiêng đầu sang một bên khi thấy tôi cạn lời. Nhưng sự việc lại diễn ra theo hướng mà bọn gia chủ đã tung ra một quân bài bất ngờ. Và trong thực tế này, tôi buộc phải dùng toàn bộ sức lực của mình để tìm lối thoát. Tôi chẳng còn thời gian để trả lời con bé nữa.
Bỏ mặc chúng tôi như thế, người hầu bắt đầu lầm bầm độc thoại.
“Lần nào cũng vậy. Ngay cả khi cô ấy tự nhốt mình trong phòng chứa thức ăn, cũng chính tiểu thư Toinette là người giải quyết hộ chúng ta. Chúng ta đã chuẩn bị sẵn cho tiểu thư từ trước, nên vẫn còn kịp. Hôm nay không phải là ngày giáo viên riêng đến thăm, nhưng nếu tôi cử xe ngựa đi… khéo vẫn kịp thời gian! Đúng vậy. Giờ thì…”
“Ta xin lỗi. Chỉ là một trò đùa nhỏ thôi. Ta sẽ ra ngoài ngay đây, thế nên xin đừng gọi Mariwa.”
“Chị ơi!?”
Tiếng hét của Mishuli vang vọng. Nỗi đau trong giọng nói của con bé siết chặt lấy trái tim tôi, nhưng trên đời có rất nhiều thứ nằm ngoài tầm kiểm soát của một người. Tôi bình tĩnh gỡ bàn tay Mishuli đang bấu chặt lấy tay áo mình ra.
“Chị xin lỗi, Mishuli. Những gì chị phải đi và làm bây giờ, đó là trách nhiệm của một quý tộc. Nó không phải là thứ mà con gái của Bá tước Noir có thể làm ngơ.”
Tôi nói như để an ủi con bé. Nghe thấy lời tôi từ sau cánh cửa, người hầu lẩm bẩm, ‘…Đúng là sự thật rồi đấy.”
Này, cô hầu gái kia. Cô có thể nghĩ là tôi không nghe thấy cô sau cánh cửa này, nhưng tôi nghe thấy đấy.
Tôi định nói gì đó, nhưng tôi biết rằng nếu cuộc trao đổi trước đó của chúng tôi có liên quan đến Mariwa, thì mọi chuyện sẽ vô cùng phiền phức đối với tôi. Thế nên tôi đã không nói gì cả.
“…Được ạ.”
Mặc dù trông có vẻ trang nghiêm, nhưng Mishuli có vẻ đã bị thuyết phục bởi lời nói của tôi. Vẫn còn đó sự bất mãn, nhưng con bé sẽ không cố gắng ngăn cản tôi rời đi nữa.
“Đó là nghĩa vụ của một quý tộc khi phải đi, đúng không ạ?”
“Ừ, đúng vậy.”
“Không phải là chị muốn gặp tên nhóc Charles đó hay gì đâu đúng không?”
“Hả? À vâng. Chà, đúng là vậy.”
Tôi sẽ không phủ nhận rằng việc gặp một người bạn sẽ rất vui, nhưng việc đó cũng đồng thời là nghĩa vụ của tôi.
Ngay khi nghe câu trả lời của tôi, Mishuli mỉm cười và ban cho tôi sự chấp thuận để ra đi.
“Được rồi, em hiểu rồi ạ!”
“Chị rất vui. Em ngoan lắm.”
Tôi nhẹ nhàng xoa đầu đứa em gái hiểu chuyện của mình. Mái tóc vàng của con bé thật mềm mại, chạm vào có cảm giác rất mịn màng dưới những ngón tay tôi.
“Ehehe. …À nhân tiện thưa chị,”
“Hửm? Có chuyện gì thế, Mishuli?”
Tôi chắc chắn rằng sự kiên nhẫn của người hầu kia sắp cạn kiệt đến nơi rồi, tôi phải rời đi sớm thôi. Vừa nghĩ vậy, Mishuli liền đưa ra một yêu cầu nhỏ đáng yêu với tôi.
“Lát nữa em có thể sang phòng chị chơi được không ạ?”
“Tất nhiên rồi!”
Bình thường, toàn là tôi sang phòng Mishuli chơi. Rất hiếm khi Mishuli lại muốn sang phòng tôi.
Tôi sẽ không phiền nếu con bé muốn sang chơi bao lâu tùy thích, miễn là sau khi Charles đã rời đi. Thế nên tôi vui vẻ nhận lời và Mishuli vui sướng thốt lên ‘Yay!’ đầy hạnh phúc.
“…Tốt nhất là hai người không được ở một mình với nhau đấy nhé.”
“Nào, có lẽ ta nên đi thôi…? Em vừa nói gì thế, Mishuli?”
“Không ạ. Em chẳng nói gì cả!”
Tôi đã bỏ lỡ bất cứ thứ gì mà con bé lẩm bẩm, nhưng Mishuli không hề có tâm địa đen tối nào để mà che giấu, con bé lắc đầu với một nụ cười đáng yêu.
“Hẹn gặp lại chị sau nhé, chị hai!”
“Hẹn gặp lại em, Mishuli!”
Con bé mới đáng yêu làm sao.
Nàng là hiện thân của sự thuần khiết, trong trẻo và đáng yêu với duy nhất một nét tính cách. Tôi không khỏi mỉm cười rạng rỡ khi nàng tiễn tôi đi.
Truyện liên quan
Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng
Do mưu đồ của thực thể bí ẩn “Ma Thần”, một chàng trai trẻ, Nakajima Ryou, đã được tái sinh ...
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~
「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ
Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~
◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...