Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Đoàn khách quý ghé thăm
“――――Được rồi, chào buổi tối mọi người, chúc tất cả một ngày tốt lành nhaー!”
“Ừm, chào buổi tối.”
“Chào buổi tối!”
“……Có cần thiết không? Cứ phải dùng cái kiểu chào hỏi giả trân đó mỗi lần gặp mặt.”
Tại xưởng sáng chế, sau khi đốt thời gian với tám phần luyện tập ma công và hai phần tiếp chuyện Nia, tôi giải quyết xong việc học hành cùng cơm tối ở đời thực. Thời gian trôi qua, đồng hồ đã điểm gần tám giờ tối.
Như mọi khi, nơi tụ họp của cả nhóm…… à không, không phải ở nhà clan. Lợi dụng màn đêm thăm thẳm của thế giới ảo, toàn bộ thành viên của clan 【Thương Thiên】, bao gồm cả tôi, đã tập hợp tại điểm hẹn nằm ở cực nam thành phố.
Lời chào hỏi xuề xòa mở đầu ấy chỉ nhận lại phản hồi lịch sự và hăng hái từ hai người là sư phụ cùng hậu bối số hai; còn lại là tiếng thì thầm đầy vẻ phiền phức, giọng điệu uể uải chẳng rõ vừa ngủ dậy hay chưa của Tetra. Đi kèm với đó là nụ cười gượng gạo từ chị Sora bên cạnh, người đã thấu sạch cái sự tào lao của tôi.
Đúng là mỗi người một vẻ, vô cùng thú vị. Dù có hướng tới đâu đi nữa, chuyến đi cùng những thành viên này chắc chắn sẽ chẳng bao giờ thiếu đi niềm vui. Xét về sức mạnh thì hướng tới đâu cũng chẳng thành vấn đề.
Thế nên, bằng phương pháp loại trừ, tôi xin mạn phép đảm nhận vị trí dẫn dắt.
Chỉ huy chiến đấu đã giao cho thủ lĩnh clan là chị Sora; Tetra thì nhất quyết từ chối; nếu giao cho Ui-san thì bầu không khí hòa nhã quá mức sẽ làm tan chảy hết thời gian; còn bảo Kanata vừa tới "vậy nhờ cậu nhé" thì lại là một pha kiến tạo quá gắt. Tính đi tính lại, tôi gần như là lựa chọn duy nhất.
Dù đây là dàn nhân sự cực kỳ đáng nể nếu nhìn nhận nghiêm túc, nhưng dẫu sao cũng toàn người nhà. Để thể hiện mong muốn gắn kết với tập thể này, tôi xin tự nguyện xông xáo làm cho thoải mái.
“Rồi rồi, không có nhiều thời gian lề mề đâu nên chúng ta xuất phát ngay―――― Này này, cái cậu kia đừng có trưng ra cái bản mặt áy náy không cần thiết đó chứ. Chỉ cần thu xếp thời gian đến đây là chúng tôi đã hoan nghênh nhiệt liệt, tung hoa tung phấn rồi, cứ đàng hoàng lên xem nào―――― Cho nên là, xuất phát ngay thôi!”
“Dạaaaa!”
“Hừm…… Vâng ạ.”
“Cái kiểu hưng phấn gì thế này……”
“A, ha ha………… Trước mỗi chuyến đi, cậu ấy thường như thế này đấy ạ.”
Gạt sang một bên cậu nhóc bận đồ đen với tông mood trầm lắng, phảng phất chút ngái ngủ, thời gian có thể rủ rê một cậu học sinh cấp ba vừa quay lại trường đi chơi như thế này là có hạn.
Trong giới hiện tại, dường như đang lan truyền một thứ tư duy lệch lạc rằng với các người chơi top đầu, Arcadia còn được ưu tiên hơn cả học hành hay công việc; nhưng tôi và chị Sora lại thuộc nhóm chơi hai hệ, lựa chọn con đường gian khổ là dung hòa cả hai thế giới.
Tôi hoàn toàn không có ý định nghiền nát thời gian dành cho thực tại. Bởi vậy, thời gian là vô cùng quý giá.
――――Vậy thì, đến lúc xuất đầu lộ diện rồi, 〝Đôi cánh〟 của ta.
“U, oa…………”
Triệu hồi thú đã công khai – Tinh Chuyết Chi Long (Sapphire) – chỉ có đúng một người là mới được thấy lần đầu. Thu hoạch được sự ngỡ ngàng từ Kanata khi cậu ấy ngẩn ngơ ngước nhìn thân hình đồ sộ với đôi cánh lớn vừa bước ra từ bóng tối……
“Vậy thì, đi thôi nào―――― Chuyến viễn chinh đầu tiên đáng nhớ của clan 【Thương Thiên】.”
Bên cạnh sắc 〝xanh〟 lấp lánh nơi cổ, tôi cất lời mời gọi các đồng đội lên lưng rồng.
Nói trước là hành trình dài hàng trăm cây số này sẽ được chúng tôi bỏ qua với tốc độ xé gió bằng chuyến tàu siêu tốc cực nhanh, đá văng mọi quy chuẩn thông thường của một 'chuyến viễn chinh '.
◇◆◇◆◇
Trong Arcadia, những thứ gọi là D(・)U(・)N(・)G(・)E(・)O(・)N(・) C(・)Ơ(・) C(・)U(・)A(・) là rất hiếm. Nói cách khác, dungeon trong tựa game này cơ bản chỉ toàn loại 'đi theo đường thẳng rồi tiêu diệt kẻ địch'.
Với một tựa game thông thường, cơ chế này chắc chắn sẽ nhận về hàng tá đánh giá tệ hại như 'đơn điệu', 'chẳng có gì mới mẻ' hay 'làm ăn cẩu thả'; nhưng đây lại là siêu phẩm Arcadia.
Trước hết, cái uy áp khi trực tiếp ngắm nhìn (・・・・) cảnh quan môi trường tuyệt mỹ đã đủ để tạo nên một chuyến phiêu lưu không bao giờ nhàm chán; chưa kể chủng loại kẻ địch bao gồm cả Trùm là vô tận, nên chẳng cần phải vắt óc tạo cơ quan phức tạp thì sự đa dạng cũng đã là vô hạn rồi.
Tiện thể, tuy nói dungeon cơ cấu là hiếm, nhưng đó là khi so với tổng số lượng hàng ngàn 'dungeon' trên khắp thế giới. Chẳng có điểm nào để mà bắt bẻ cả.
Tạm gác chuyện đó sang một bên, đứng đầu trong số các dungeon cơ quan hiếm hoi ấy không đâu khác chính là nơi trú ngụ của 'Đại Tinh Linh'. Chính xác thì đó không phải dạng dungeon phó bản, mà là môi trường thuộc bản đồ mở, một thánh địa được gọi chung là 'Lĩnh vực' dựa trên quy mô và độ khó.
Nơi ở của 【Đại Tinh Linh Băng Thủ Epel】 mà tôi từng chinh phục trước đây – 【Băng Phong Vạn Năm Cực Bạch】 – trên thực tế cũng là một trong những 'Lĩnh vực' có thiết lập cơ quan liên quan đến việc vượt qua.
Kẻ ngốc xông vào chiến đơn độc mà không thèm tìm hiểu thông tin như tôi khi ấy đã ngơ ngác thốt lên 'cái lĩnh vực từ chối nhân loại này là sao thế', nhưng hóa ra kẻ đáng kinh ngạc không phải là môi trường, mà chính là tên ngốc đó.
Và rồi, cách thành phố của người chơi 【Khu Vực An Toàn】 chưa đầy bảy trăm cây số về hướng đông đông nam. Xuất phát hết tốc lực trên chuyến tàu siêu tốc Sapphire, chỉ sau hơn một tiếng đồng hồ, chúng tôi đã tới nơi này――――
Nơi ở của 【Đại Tinh Linh Thủy Nga Rafan】 cũng thuộc vào loại 'Lĩnh vực' như thế.
“――――Ưồu………… Cái gì thế này…… Cái gì đây. Chuẩn bài ・ Huyền bí.”
Đáy một dòng sông (・) chảy qua một khu rừng nhỏ.
Cái sự phi thực tế (fantasy) đến mức không thể tự nhiên hơn được đẩy lên đến đỉnh điểm. Lao xuống 〝vết nứt〟 đang há miệng rộng giữa lòng nước, thứ xuất hiện sau bức tường bằng không khí (・・・・) ngăn cách lại là một hang động thạch nhũ.
Dù chẳng có nguồn sáng nào rõ ràng nhưng không gian vẫn được thắp sáng mờ ảo bởi ánh xanh lam, cộng thêm thị lực siêu việt đặc trưng của avatar thế giới ảo nên tầm nhìn hoàn toàn không gặp khó khăn. Nếu nói có trở ngại gì cho việc tiến lên lúc này, thì chắc chỉ có vô số ngã rẽ xuất hiện ngay từ lối vào.
À, còn một điều nữa, chính xác là hai(・) ngườ(・)i(・) kia đang gặp chút trở ngại.
“Aー, ừm…… Mọi người không sao chứ?”
Ngoảnh lại nhìn, bốn người khác cũng đang ướt sũng như tôi đang đứng đó―――― À không, đính chính lại.
“K, Không sao……”
“Có vẻ…… không ổn rồi ạ.”
““………………””
Chỉ có hai người là đứng vững như không có chuyện gì, hai người còn lại thì đang đo ván hoàn toàn. Ngay cả sức lực để đáp lời tôi họ cũng chẳng còn, đành nằm gục xuống đất cùng nhau.
Ha ha, chia đều ra đúng nam nữ rồi đấy. Tiện thể thì Kanata được tính là nam nhé.
Rốt cuộc là có chuyện gì thì đơn giản thôi. Sau chuyến du hành trên không không nghỉ, không phanh với tốc độ hơn năm sáu trăm cây số một giờ, hành đủ thứ trò, lại còn từ trên trời lao thẳng xuống nước thì gục ngã cũng là điều dễ hiểu.
Mặc dù tôi đã kết nối 〝Ảnh Ty〟 tiện lợi – thứ có thể tạo ra hiệu ứng vận chuyển đi kèm hiệu ứng va chạm – để đưa cả bốn người vào dưới sự bảo hộ của 《Nguyệt Dao Chi Thủ Hộ Giả (Luna Nobody)》…… nhưng mà, lần đầu trải nghiệm thì đành chịu thôi.
Nhân tiện, không bàn đến chị Sora vốn đã quá quen thuộc với mọi thứ, ngay cả vị 【Kiếm Thánh】 điện hạ tự mình rèn luyện khả năng di chuyển phi nhân loại cũng hoàn toàn không hề tổn hại chút nào. Quả không hổ danh.
Thôi thì, dù sao đi nữa.
“Ừmー…… Chịu rồi. Trước khi khám phá thì nghỉ ngơi một chút vậy.”
“Trước khi sái cổ lao thẳng xuống sông thì xin cậu hãy nghĩ đến chuyện đó giùm cái?”
Nhìn hai người đang dật dờ rồi lẩm bẩm, tôi liền bị nhận lại một ánh nhìn có phần lạnh lẽo từ vị 【Ngân Mạc】 điện hạ. Ngay khi vừa đến một trong những tọa độ được ghi trên dữ liệu bản đồ – bản hợp đồng trao đổi với cô ấy – sự tò mò đã chiến thắng và tôi gần như chẳng tốn một giây suy nghĩ mà lao mình xuống nước.
Tôi xin lỗi mà. Tại thấy nước không sâu lắm với cả xác nhận không có bóng dáng con cá nào sau làn nước trong suốt, cảm giác phấn khích tích tụ suốt chuyến đi dài liền bùng nổ mất――――
“……Haru.”
“Vâng.”
“Cậu đang sướng rơn lên đúng không.”
Ừ thì, rõ ràng rồi còn gì.
Chuyến phiêu lưu cùng với nhóm người nhà đấy nhé? Không cháy hết mình thì đúng là nói dối rồi.
Truyện liên quan
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí
Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...