Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Một, hai, trời rạng sáng

「――――――――――――………………」

Mở mắt ra, cảm giác đầu tiên thức tỉnh trong tôi là sự nặng trịch nơi đầu óc. Chẳng cần nhìn độ chếch của ánh nắng rọi qua ô cửa sổ cao cũng biết, cái uể uả của cơ thể này là do đã ngủ quên đến tận quá trưa.

Thức dậy chẳng chút sảng khoái, cũng không buồn nhấc người đứng dậy――――mà nguyên nhân thì, nào phải chỉ riêng do tình trạng thể chất.

"…………Bình thường cứ ngủ một giấc dậy là tôi gạt bỏ được hầu hết mọi chuyện cơ mà……"

Thế nhưng, cái bản tính đó chỉ giới hạn trong cái tiền đề là 'với những chuyện vặt vãnh'……Còn với mấy việc khiến cảm xúc bị lay động dữ dội thế này thì đành chịu chết.

Mò mẫm nơi đầu giường, tôi vơ lấy cái điện thoại.

Dạo gần đây cuối cùng tôi cũng luyện được chút khả năng kháng cự, miễn không phải chuyện chính liên quan trực tiếp đến bản thân thì cũng đã có thể liếc qua mấy tin tức kiểu này.

Thế nên, ngón tay vừa quẹt quẹt lướt qua màn hình hiện ra dòng tiêu đề(・・・)……

――――『Liên minh Sortarm & Nortalia thắng lớn! "Công chúa" vô địch phong độ tuyệt đỉnh!!!』

"………………Mẹ kiếp. Lần tới không thua đâu."

Văn phong cực kỳ hào hứng lấp lánh này nằm ngoài dự đoán, à không, phải nói là nó chọc tức tôi một tẹo, mà thôi được rồi, là chọc tức bằng chừng cái đầu ngón tay út, khiến tôi hậm hực thốt ra lời bào chữa lẩm nhẩm một mình.

Lại phải nhắc lại, đây quả là một giấc ngủ dậy còn lâu mới đạt đến hai chữ sảng khoái.

◇◆◇◆◇

Tính tổng thể thì, ừ thì đã chiến đấu tốt, hay nói đúng hơn là một trận đấu khá vui.

Ai ngờ ngay từ đầu gã Samurai vô địch đã bị hạ, ngay sau đó ngài Đại tướng cũng nối gót theo sau, mất sạch hai tay đấm chủ lực với tốc độ ánh sáng nhưng các thành viên còn lại vẫn cố gắng hết sức.

Dưới sự chỉ huy tiếp quản của Lotta, nhờ khoảng thời gian mà chú Gen liều mạng tạo ra, Minarina & chị Hina đã xả toàn bộ hỏa lực đè lên nhau đánh bật lại thế tiến công dù chỉ là tạm thời, thêm vào đó các thành viên phổ thông liên tục dùng thuật thây ma dựng tường bảo vệ để dàn nhân vật nữ dốc sức chiến đấu.

Thêm nữa Tetra cũng đã làm rất tốt.

Chiến tích vừa bổ sung MP đang tiêu tốn như nước cho dàn thành viên mà đứng đầu là chị Hina, vừa kết hợp ẩn mật lẻn vào hạ gục một người thuộc hàng Xếp hạng ở phía Bắc đúng là chỉ biết thốt lên hai từ tuyệt vời. Việc ngay sau đó bị rơi vào tay của 【Biến Ảo Khôn Lường】 thì, ừ thì đành chịu thôi. Rất đáng khen ngợi.

Nhưng sau đó, mọi chuyện nhích dần……nào có êm đềm như thế, dưới sự trợ lực từ 【Chân Dài】 và 【Cuộn Chỉ】, 【Kiếm Chi Nữ Vương】 Bệ hạ một thân một mình lao vào quẹt một cái, xé một phát rồi chém một hơi khiến dàn nhân vật nữ bị loại sạch trong một nốt nhạc. Bất quá chưa đầy năm phút, dàn Xếp hạng phía Đông gần như quét sạch.

Rồi thì, gạt sang một bên, cái chính là bản thân tôi đã làm cái gì……――Không, tôi cũng cố gắng lắm đấy chứ. Lôi hết cả ngón bài tẩy lẫn quân bài chiến thắng ra, tự bản thân nói thì hơi ngại nhưng tôi đã bùng nổ với khí thế như mãnh hổ xuất sơn, làm một trận náo loạn hoành tráng lắm đấy.

Nhưng mà nhé, không thể nào. Ngay cả cái sự phối hợp mất dạy của 【Âm Giáp (Bellemail)】【Toàn Tự Động (Automata)】【Quần Lang】 đã khiến tôi chạm đến giới hạn rồi, thế mà vừa thấy tôi hì hục duy trì cuộc kháng cự một cái là Mr. Maru II cùng Yuni đang rảnh tay liền bay ngay tới.

Và rồi vâng, bị tiêu diệt trong chớp mắt. Năm đấu một thì thắng làm sao được, vừa vừa phai phải thôi chứ.

Do đó, kết cục của Istia chúng tôi sau khi bị tiêu diệt hoàn toàn lực lượng đặc biệt chỉ có một. Nàng công chúa thong dong bước vào tòa thành, chạm tay vào đại thủy tinh, và game set.

Nói thật lòng thì, có rất nhiều điểm cần phản tỉnh. Những người hoạt động không có gì để chê trách tùy theo tình hình chỉ có chú Gen, Tetra, cùng lắm là thêm chị Hina.

Chẳng những hai kẻ ngốc không lường trước đủ tình trạng lẫn khí thế của Ashe mà lao thẳng diện đối diện để rồi gục trong vài giây, Minarina thì bối rối & hoảng sợ trước sự cuồng loạn vượt xa dự đoán nên phán đoán niệm chú sai bét, và cả tôi, kẻ làm màu cho lắm vào rồi cuối cùng chẳng hạ được ai mà còn bị vây đánh cho bẹp dí. Nói chung tổng thể lại, thật sự rất lấy làm tiếc.

Tùy thuộc vào cách xử lý, tôi tin chắc rằng chúng tôi đã có thể chống đỡ khá hơn một chút. Thế nên mới cay đắng, siêu cay đắng, cay đắng đến tận đáy lòng……――――thế nhưng.

Bỏ qua sự kém cỏi đến từ vị thế của một người thuộc hàng Xếp hạng sang một bên, nếu chỉ thuần túy nói về cảm tưởng trận chiến lần này dưới góc độ một người chơi.

"Thôi thì, vui là được rồi."

Có lẽ là như vậy đi.

Tuy nhiên,

"――――Ừm. Tôi cũng, rất vui."

"Thì cái gã chiến thắng(・・・)như cô đương nhiên là vui vẻ trọn vẹn rồi. Lần tới nhớ mặt tôi đấy……"

Tôi hoàn toàn không có ý định chấp nhận thất bại một cách vui vẻ. Thế nên, tôi giương ánh mắt đe dọa đầy nhập tâm hướng về phía Ashe, người vừa ghé thăm phòng kẻ thua cuộc với khuôn mặt như muốn nói chuyện ngày hôm qua hôm nay chẳng có vấn đề gì to tát.

Mà có vẻ như cô ấy đã lờ nó đi bằng một nụ cười cực kỳ tươi tắn. Thua liên tiếp hai trận tốc độ ánh sáng làm tôi muốn ứa nước mắt.

"Rồi, có chuyện gì à?"

Việc hỏi han trước khi mời vào phòng đã là chuyện quá đỗi quen thuộc.

Mặt trời đã qua đỉnh đầu, thời gian đã hơn hai giờ chiều. Như thường lệ, vừa pha cà phê tôi vừa hỏi, còn Ashe kẻ xông đến không báo trước vừa cất lời cảm ơn vừa nghiêng đầu làm vẻ.

"Có việc thì có, nhưng trên hết là vì tôi muốn gặp câu."

"…………"

"Hừm……Cái mặt vẻ khó chịu nhỉ."

Hai phần cay đắng chưa tiêu hóa hết, ba phần ngượng ngùng giấu đi, năm phần buông xuôi. Dù có mồm mạo gào lên thì cũng chẳng thấy cơ hội chiến thắng, nên ít nhất chỉ còn cách dùng nét mặt để đáp trả.

Thế nhưng, chắc hẳn ý chí vững chắc không muốn đón nhận những cuộc đối thoại ngại ngùng này đã truyền đến cô ấy. Đứng trước lựa chọn có nên tiếp tục trêu chọc hay không, Ashe thoáng hiện lên vẻ phân vân……Đúng vậy, cô ấy cố tình biểu lộ(・・・)cho tôi thấy, nhưng rồi lập tức thu lại và gật đầu nhẹ.

"Bữa tiệc mừng hôm nay. Nếu được, ba phe liên minh cùng tổ chức nhé."

"Hả, hả, hảaaa……? Kẻ thắng và người thua chung á?"

"Tuy người chiến thắng(tôi)nói điều này có lẽ không hợp lắm, nhưng chắc chắn sẽ chẳng ai để ý đâu? Mà vốn dĩ, ý tưởng này là từ phía các cậu mà."

"Cái lão già nghiện lễ hội đó……"

Chẳng cần hỏi là ai thì gương mặt của 【Tổng Đại Tướng】 đã lập tức hiện lên trong đầu tôi như lựa chọn duy nhất. Chẳng hiểu sao lần nào cũng vậy, hai vị đứng đầu này thân thiết quá mức rồi đấy.

Bộ là chú bác họ hàng đấy à.

"Thì cũng chẳng sao đâu nhưng……thế sao Ashe lại là người nói với tôi?"

"Goldou bảo kiểu gì cũng sẽ gặp nhau thôi."

"Bộ là ông chú họ hàng lắm chuyện chắc."

Đã bảo đừng có bày đặt quan tâm vớ vẩn rồi mà, ngại chết đi được.

"…………Haru, cậu không muốn gặp tôi sao?"

"Cô đang đặt cái câu hỏi gì với cái bộ mặt tủm tỉm gian tà đó thế?"

"Hừm……Giờ thì cậu đã nhìn thấu 'biểu cảm' của tôi rồi nhỉ."

"Chưa biết chừng. Mới chỉ dừng ở mức đoán mò thôi nhưng mà……――――chà, sao nhỉ."

Nếu cộng thêm sự cay đắng này nọ thì thú thật tôi chẳng muốn gặp chút nào,

Nhưng chuyện đó ra chuyện đó, có điều tôi muốn gặp để hỏi cho rõ.

"Ashe."

"Ừm."

Thế nên sẵn tiện đang ngại, tôi sẽ không ngần ngại mà hỏi luôn vậy.

"Giờ thì, cô có vẻ không còn cô đơn nữa nhỉ."

"…………"

Tôi vẫn còn nhớ khuôn mặt khi lần đầu tiên chúng tôi đối mặt nhau.

Khuôn mặt phảng phất trong ký ức, giống với bóng hình của ai đó, vì quá xuất chúng hơn người nên lúc nào cũng ôm lấy sự cô độc. Chính vì nhớ rõ nên lúc này, tôi mới đưa ra câu hỏi với sự chắc chắn.

Và rồi cô ấy, chỉ nhẹ nhàng mỉm cười.

"……Haru."

"Ừ, Haru đây."

"Ừm……――――Đừng(・)chạy(・)trốn(・)nhé."

Đặt tách cà phê xuống bàn rồi đứng dậy, cô ấy lặng lẽ bước lại gần tôi, kẻ đang ngồi trên ghế sofa giữ một khoảng cách an toàn như mọi khi.

Khẽ khàng, cô tiến lại gần... cứ thế, không một lời (lặng lẽ).

Thu hẹp khoảng cách đến mức hơi thở phả vào nhau, cô đặt một nụ hôn nhẹ nhàng, tự nhiên đến lạ lùng.

"............Cảm ơn anh. Tất cả đều là nhờ có anh."

"......................"

Chính vì cử chỉ ấy quá đỗi tự nhiên, tôi chẳng những không thể né tránh mà ngay cả một cái cử động nhỏ cũng không kịp thực hiện. Mặc cho bản thân cứng đờ, tôi vô thức đón nhận hơi ấm bất ngờ đặt lên trán.

"......,............Cái đó"

Ashe khẽ đỏ mặt, như muốn lấp liếm, cô tự mình vuốt ve nơi vừa chạm vào.

"Là chuyện như vậy đó. Hẹn gặp lại anh... sau nhé."

Cô ngoảnh mặt đi rồi cứ thế rời khỏi. Cốc cà phê uống dở vẫn còn đó.

Tiếng bước chân vội vã vang lên, rồi cánh cửa chính khép lại cái "phạch".

Vậy nên, tóm lại là.

"..........................'Nàng công chúa vô địch đang ở phong độ đỉnh cao' sao... Quả nhiên, đúng là vậy thật."

Tổng kết điểm số từ hôm qua đến hôm nay, tính ra là ba trận thua trắng.

Truyện liên quan

Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí Đang ra Nhật Bản

Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí

Cập nhật: 1 giờ trước

Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...

332
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần Đang ra Nhật Bản

Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần

Web Novel Karina
Cập nhật: 1 giờ trước

Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...

572
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt Đang ra Nhật Bản

Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt

Web Novel Mento Sakura
Cập nhật: 6 giờ trước

Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...

112 393
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO Đang ra Nhật Bản

Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO

Cập nhật: 14 giờ trước

Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...

85 535
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó. Đang ra Nhật Bản

Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.

Web Novel Aiban
Cập nhật: 14 giờ trước

Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...

34 263