Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Đỏ, xanh và trắng
"...Khoảng cách điểm chưa từng thấy luôn."
"Cảm giác nó dị dị kiểu gì ấy nhỉ."
Có vẻ vì đang rảnh rỗi, nên lần nào tôi trở về mấy đứa nhỏ cũng lại gần, mà cảm giác này chẳng tồi chút nào. Riina, cô nàng trông có vẻ trầm lắng nhưng thực chất lại là một đứa trẻ ngoan vô cùng nghiêm túc, lúc nào cũng an ủi tôi rất bình thường.
Tôi cũng chẳng hề bận tâm việc tụi nó thích thong thả tán phét quanh chỗ tôi nghỉ ngơi. Cả việc tụi nó buông mấy lời nhận xét bất lịch sự ngay trước mặt chủ nhân câu chuyện thì tôi cũng có thể nhắm mắt bỏ qua.
Thế nhưng cái đứa màu đỏ kia thì nhất quyết là không được.
"Nếu trong ba giây không xích ra là tôi nhấn chìm cô luôn đấy, chuẩn bị tinh thần đi."
Tại một vùng cao nguyên nhỏ hẹp chưa bị nước nhấn chìm quanh tòa thành vốn là căn cứ thời chiến.
Đang nằm ườn ra rũ rượi trên cái gối ôm khổng lồ thuộc loại làm con người ta trở nên lười biếng, tôi cất giọng đe dọa đầy trầm đục hướng về kẻ vô liêm xỉ lúc nào cũng sẵn sàng được đằng chân lên đằng đầu nếu lơ đễnh.
Nghe vậy, Miina, kẻ đang ngồi chễm chệ trên lưng tôi trong lúc tôi nằm úp mặt, lập tức vội vã bỏ chạy. Chẳng hiểu sao sức phòng thủ bằng không mà lần nào cũng mò đến chọc phá, thật chẳng thể nào hiểu nổi.
"Gì mà thiếu hợp tác thế không biết~ Được làm ghế cho một mỹ thiếu nữ chẳng phải là phần thưởng sao? Tức là cái này cũng là một sự an ủi tuyệt vời đấy chứ---"
"Hừ."
"Kìa, cái kiểu cười như Irorin đó là sao hả!! Đang chê đứa nhỏ dễ thương Miina-chan, người được thế gian tụng xưng là 'bên năng động của MinaRina' không đáng yêu đấy à!!"
Bên năng động cơ đấy... Mà thôi, tôi hiểu đó cũng chẳng phải là một đánh giá tiêu cực gì.
"Thế còn Riina thì được gọi là gì?"
Tôi vừa liếc nửa mắt nhìn cái kẻ tự xưng 'bên năng động' vừa cất tiếng hỏi nửa còn lại... Cô gái với biểu tượng màu xanh lam khẽ tỏ vẻ ngập ngừng một chút, rồi
".....................Bên, dễ thương."
"...Thì ra là vậy, dù sao cũng có người làm nền mà."
"---Được rồi, chiến tranh nhé. Thế là có ý gì hả cừuuu!!!"
Rất tiếc, nếu mong đợi sự đối xử tử tế từ tôi chỉ nhờ vào cái mặt đẹp thì cô chọn nhầm người rồi. Dù là tự hoa mỹ, nhưng hiện tại bên cạnh tôi đã có một cậu bạn đồng hành vừa đẹp trai, tính nết lại tốt mà đánh đấm cũng cừ nữa.
"...Cơ thể, nhúc nhích được không?"
Trong lúc tôi dùng một tay khống chế con mắm ngốc nghếch vừa lao vào tấn công, Riina, đứa vẫn tranh thủ thời cơ sờ sờ nắn nắn như mọi khi, đang nghiêng đầu nhìn tôi.
"Ừ, không sao cả. Cứ định kỳ nghỉ ngơi một chút để lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng chiến đấu... đó là điều Gossan dặn nên tôi tuân thủ thôi."
Có lẽ vì lúc đến thăm quân trại, ông ấy đã chứng kiến cảnh tôi nằm bẹp dí không nhúc nhích nổi một ngón tay. Tôi mỉm cười đáp lại đôi mắt màu xanh lam đang đượm chút lo lắng, rồi ngồi dậy khỏi chiếc gối---đúng hơn là một khối vật chất bí ẩn có kích thước bằng ghế sofa.
Thật khó để diễn tả bằng lời, nhưng nó giống như một loại vật liệu đàn hồi chậm sở hữu khả năng ôm ấp tuyệt hảo... Dù chẳng rõ là cái gì, nhưng đây là khu vực nghỉ ngơi dã chiến mà hai đứa nó đã dùng 'năng lực' để chuẩn bị cho tôi.
Không biết thực tế có bán cái này không nhỉ, dùng lâu là nghiện mất.
"Tu luyện, hoàn hảo chứ?"
"Bảo là hoàn hảo thì chưa tới mức đó... Nhưng tầm khoảng thời gian diễn ra của Bốn Trụ thì chắc là ổn thôi."
Nếu chỉ đơn thuần là luân phiên sử dụng hai loại đầu ra thì không sao, nhưng nếu dùng đến cả 'Matoi' thì không thể tránh khỏi mệt mỏi---dù vậy, nó cũng không đến mức làm avatar ngưng hoạt động như trước kia nữa.
Thành quả tu luyện với Sư phụ không chỉ thể hiện ở sức chiến đấu đơn thuần mà còn hiện rõ ở nhiều mặt khác... Kìa, kìa, từ từ đã... Riina-san? Nhột, nhột quá đấy...!!
"Rồi rồi, tôi hiểu rồi...! Tôi biết là cô đang cổ vũ tôi rồi, cảm ơn nhé...!"
Từ trên chiếc mũ trùm đầu, bàn tay nhỏ nhắn của Riina cứ sờ sờ nắn nắn mãi không dừng---nếu cứ để mặc thì chắc cô nàng sẽ làm vậy đến vô tận mất. Tôi đành nắm lấy tay cô ấy để ngăn lại, cô gái khẽ chớp mắt vô cảm vài cái rồi ngoan ngoãn thu tay về.
Sao nhỉ... Dù bản thân cũng có những mặt rất chín chắn, nhưng lại mang cảm giác ngây thơ hay giống trẻ con kiểu gì ấy... Mà thôi, thực tế thì hình như nhỏ tuổi hơn tôi thật.
Hồi điều tra về thứ hạng của phía bên kia, tôi cũng tiện tay thu thập chút thông tin về người nhà, dữ liệu của hai đứa này hiện ra đầu tiên---nhưng mà, hai đứa ở đời thực đâu có mang lại ấn tượng trẻ con đến mức này đâu chứ.
"Này nhé Riina-chan, hư nha"
Chẳng biết thoát khỏi sự khống chế từ lúc nào, cái đứa màu đỏ kia kéo bạn đồng hành vào lòng như để tách khỏi tôi. Chỉ riêng khung cảnh đó thôi trông cũng thật ấm áp giống như hai chị em thân thiết---dù bản thân Riina lần nào cũng tỏ thái độ bực bội trước những hành động đụng chạm của nó.
Không thể tin được đây lại là vũ khí tối thượng để đối phó với 'Công chúa'.
"Ồ?"
"Ồ ôi."
"Ừm..."
Và rồi, sau khi bước vào lần nghỉ ngơi thứ ba được một lúc. Nhìn thấy cột sáng bốc lên ở phía xa, cả lũ lượt lượt phản ứng như một thói quen.
'Trụ' lại xuất hiện---đến giờ làm việc rồi.
"Nào nào đến lượt rồi đấy ông anh, cố sức lên nhé!!"
"Thế rốt cuộc cô đóng cái vai gì vậy hả."
Tính cả thảy là lần thứ tư... Kể từ khi biến thành trò chơi rượt bắt bị vô số người chơi đuổi theo khắp nơi, đây là lần xuất quân thứ ba.
Nói thật, nếu không nhờ tập luyện với Sora để quen với mấy đợt mưa đạn truy đuổi thì chắc chắn đây sẽ là một chuỗi cảnh tượng chết ngay lập tức, quả là một khung cảnh địa ngục đúng nghĩa,
"Cố lên nhé."
"Ừ, cứ giao cho tôi."
Vừa gạt phắt mấy lời bông đùa của đứa màu đỏ, tôi vừa nén cảm giác muốn xoa đầu cô nàng màu xanh lam vốn tràn ngập dáng vẻ của một đứa em nhỏ... rồi một lần nữa hướng về phía mê cung.
Tôi không có ý định than vắn thở dài, và điều đó vốn dĩ cũng chẳng tồn tại.
Bởi vì dù sao đi nữa---'Trò rượt bắt' này, giờ đã trở thành một trong những sở trường của tôi rồi.
Truyện liên quan
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí
Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...