Tôi Đã Kết Hôn Với Công Tước Điên Rồ, Kẻ Đã Giết Chồng Tôi. - Chương 110

Sau khi cuộc tranh giành vương quyền ngã ngũ nhờ sự trợ giúp của Công tước vợ chồng, Eugene thấy mọi thứ còn lại thật tẻ nhạt.

Chính vì vậy, khác với những ngày tháng trôi qua như guồng quay vô tận, hắn cảm thấy có chút khác lạ trước lệnh triệu tập đột ngột từ chủ nhân, nhưng hắn không bao giờ ngờ mình lại được giao một nhiệm vụ như thế.

“Ta nghe nói Công tước phu nhân đã mang thai. Ta muốn ngươi đi chuyển món quà chúc mừng.”

“Vâng, Thần hạ nghe lệnh.”

Từ khi trở thành Thái tử, số lần hắn phải làm những công việc bẩn thỉu nơi hậu trường đã giảm đi, nhưng ngài ấy vốn không phải kiểu người lại giao nhiệm vụ như vậy cho một gián điệp.

Eugene trong thoáng chốc thấy hoang mang, nhưng giọng hắn trả lời mệnh lệnh không hề có lấy một chút ngập ngừng. Dù sao thì, gián điệp chỉ việc làm theo lệnh.

“Và ngươi không cần quay về nữa.”

“……Vâng. Được phụng sự Điện hạ bấy lâu nay là vinh hạnh của thần.”

Tuy nhiên, ngay cả Eugene cũng không thể không im lặng trong giây lát trước mệnh lệnh tiếp theo của chủ nhân, một mệnh lệnh chẳng để lại chút nghi ngờ nào. Vậy là, rốt cuộc mình cũng đã trở thành một con chó hoang.

“Cẩn thận đấy, có nhiều đồ đắt tiền không được làm rung lắc đâu. Lại còn, bảo Công tước thỉnh thoảng hãy ghé thăm, đừng chỉ ru rú ở lãnh địa của mình.”

“Vâng. Thần sẽ cẩn thận.”

“Tốt.”

Thế là kết thúc.

Không có những lời khách khí kiểu ‘ngươi đã vất vả rồi,’ nhưng giờ hắn nhận ra mình không còn là gián điệp của Thái tử nữa.

Suy cho cùng, đâu phải con chó nào cũng giống nhau.

Nếu Công tước là con chó xông xới nơi đầu sóng ngọn gió chiến tranh, ở bên Nhị Hoàng tử vào những thời điểm tăm tối nhất, thì hắn chẳng khác nào kẻ móc họng một cái xác chết dở chưa trút hơi thở cuối cùng sau khi chiến tranh kết thúc.

Một con chó săn sẽ không còn cần thiết khi cuộc săn kết thúc. Con chó điên Công tước, kẻ từng được gọi là con chó của Nhị Hoàng tử, đã tìm thấy một chủ nhân mới, nhưng…

“Eugene.”

“Thần xin lỗi.”

Dù là hồi kết, mình đã quá xúc động rồi.

Ngay từ đầu, chẳng có lòng trung thành cá nhân nào khi chọn Nhị Hoàng tử làm chủ nhân. Đó chỉ là vì đó là con đường tốt nhất mà hắn nghĩ ra, và hắn không phải kiểu người dễ dàng đổi ý một khi đã chọn chỗ đứng.

Eugene nhanh chóng chớp mắt một cái rồi đứng dậy, định cúi chào Thái tử lần nữa thì ánh mắt họ chạm nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Hắn giật mình trước ánh mắt của Thái tử, người trông có vẻ hơi thích thú với đôi mắt nheo lại, rồi hắn quay đi.

“Tạm biệt. Ta khá là thích ngươi đấy.”

…Điều này có nghĩa là gì?

***

‘Khi con chúng ta ra đời, ta muốn ngươi chịu trách nhiệm bảo vệ đứa trẻ.’

Nhưng ai mà ngờ được chiếc sợi xích đã đứt lại được buộc vào một nơi mới? Giống như Công tước tìm được chủ nhân mới, chỉ với một lời của Phu nhân, hắn cũng đã tìm thấy chủ nhân mới.

“Eugene! Eugene, ngươi ở đâu? Ta biết ngươi đang ở đâu đó quanh đây mà!”

Airis. Người chủ mới nhỏ nhắn và mỏng mong của hắn lại chín chắn và tự tin hơn những đứa trẻ cùng lứa. Đó là một sự tự tin khác hẳn với sự ngây thơ trẻ con.

“Thần đã chẳng dặn Tiểu thư phải đặc biệt cẩn thận trong Hoàng cung rồi sao?”

“Ôi dào, ta chỉ muốn xem Thư viện Hoàng gia thôi mà. Ta nghe nói huynh ấy không thường đến đây, nên ta mới khó khăn lắm mới xin phép được với điều kiện ngươi đi cùng. Với lại, ta nghe nói huynh ấy đang học giáo dục hoàng gia vào giờ này.”

“Ngài ấy chắc chắn đã bỏ học để đến gặp Tiểu thư đấy.”

Hãy nhìn con trai của chủ nhân cũ, giờ là Hoàng đế mà xem. Đó điển hình là dáng vẻ tự tin của một đứa trẻ được nuông chiều và nuôi dạy một cách ngạo mạn.

Sự tự tin của tiểu thư thực sự rất… giống phu nhân. Hầu hết mọi người đều nói rằng tuy vẻ ngoài giống phu nhân, nhưng tính cách trầm lặng lại giống Công tước đại nhân, nhưng thần thì không chắc lắm.

Đối với Eugene, tiểu thư này giống như một đứa trẻ được sinh ra chỉ từ phu nhân vậy.

“Ôi, thật đấy. Thế này nguy hiểm lắm. Nếu gặp nhau thường xuyên từ nhỏ, cờ sẽ được cắm rất sâu đấy.”

“Xin hãy cố tránh mặt ngài ấy. Nhưng đừng nhảy qua cửa sổ như lần này đấy ạ.”

“Ngươi có hiểu ngươi đang khuyên cái gì không đấy?”

“Đó là điều phu nhân và tiểu thư thường nói. Thần đoán đó là một loại vũ khí nào đó, đúng không?”

Tiểu thư này chắc chắn sẽ nhảy ra ngoài gọi hắn ngay cả khi Thư viện Hoàng gia không nằm ở tầng một.

Bất giác, hắn nhớ lại lần mình bỏ độc vào thức ăn của Công tước phu nhân. Tim hắn khi đó đập nhanh một cách khác thường. Đó là sự căng thẳng vì có điều gì đó đi sai hướng hay nỗi sợ bị phạt vì hành động mà không có lệnh? Nhưng giờ hắn đã biết.

Hắn đã thực sự căng thẳng về việc liệu Phu nhân có thực sự ăn nó hay không, và liệu hắn đã điều chỉnh loại và lượng chất độc đủ tốt để không làm cô ấy chết hay chưa.

‘Khụ.’

Ngay cả khi ho ra máu, đôi mắt ấy vẫn tính toán và lạnh lẽo.

Đôi mắt tìm kiếm hắn trong khi ném cơ thể nhỏ bé ra ngoài cửa sổ để tránh hoàng tử cũng hoàn toàn giống hệt. Thái độ không một chút ngập ngừng hay sợ hãi đó, khi lao về phía trước.

Cặp mẹ con này thu hút người khác một cách kỳ lạ.

“Xin hãy nghe lời thần khi chúng ta trở về. Và đừng nghĩ đến chuyện ghé qua tiệm nghệ thuật nữa.”

“……Ngươi nhận ra rồi à?”

“Thay vì tránh nó, Tiểu thư lại đang cắm một 'lá cờ' khác đúng không?”

“Ngươi dùng thuật ngữ đó khá thích hợp đấy, như thể ngươi thực sự hiểu vậy. Nhưng không giống như hoàng tử, huynh ấy… đáng lo ngại lắm. Huỳnh ấy nên u uất hơn mới phải.”

Nếu có bất kỳ sự an ủi nào, thì đó là việc tiểu thư nhà mình chậm nhận ra cảm xúc của bản thân hơn phu nhân. Mặc dù đây có thực sự là một sự an ủi không?

Nếu buộc phải chọn giữa hai người, thần thà chọn vị hoàng tử ngang ngược còn hơn.

Vài tháng trước, tại tiệc sinh nhật của hoàng tử, tiểu thư đã đánh ngã cậu bé nhỏ đang lẩm bẩm những điều chán nản về việc mình nên chết đi. Kể từ đó, cô ấy khá quan tâm đến cậu ta.

Thậm chí còn đồng ý làm mẫu cho cậu ta luyện vẽ.

“Nếu chuyện này bị phát hiện, đầu thần sẽ rơi đấy, tiểu thư.”

Phu nhân đã yêu cầu thần làm gián điệp có thể bỏ độc vì lợi ích của tiểu thư. Nếu thần vẫn còn phụng sự Nhị Hoàng tử, thần nên vặn cổ cậu bé u uất đó ngay lập tức.

“Chính vì vậy ngươi mới cần giúp ta không bị bắt, đúng không?”

Nhưng nhìn thấy nụ cười đó, thần đơn giản là không thể từ chối.

Hắn nhận ra, thật xấu hổ làm sao, rằng 'điều gì tốt cho chủ nhân' và 'điều chủ nhân muốn' là hai việc hoàn toàn khác nhau.

Mặc dù hắn không biết tại sao, nếu Công tước và Phu nhân, những người ghét con trai Tieche của Lorang như hoàng tử, mà biết chuyện, đầu hắn sẽ thực sự rơi chứ không còn là nghĩa bóng nữa.

Dù mọi thứ bề ngoài có vẻ ổn thỏa, Công tước, người sẽ không bao giờ quên rằng hắn từng bỏ độc phu nhân, chắc chắn đang rình rập một sơ hở.

“Tiểu thư, nhà của cậu bé đó…”

“Ah, hôm nay chúng ta gặp nhau trên đường chứ không phải ở nhà huynh ấy. Đi đường này đi!”

“……Đó là một con hẻm, không phải con đường đâu ạ.”

Thực sự, Eugene đã lộ diện, cảm thấy cổ mình sẽ không trụ được lâu hơn nữa. Dù sao nếu là một con hẻm vắng người, thà cứ công khai xuất hiện và đe dọa cậu bé một chút có khi lại tốt hơn.

“Dù sao thì ở lại lâu cũng chẳng có tác dụng gì vì thế nào cũng bị bắt thôi. Với lại luyện vẽ mà cứ vẽ cùng một không gian mỗi ngày thì không tốt đâu.”

“Cậu bé đó sẽ không quan tâm đến những chuyện như vậy đâu.”

“Airis!”

Trong khi thần cố tình chắn tiểu thư khỏi cậu bé đang trốn như chuột ở cuối ngõ, cậu ta lại kêu lên một tiếng thật to. Đối với một đứa trẻ vợ lẽ mới sáu tuổi mà lại lao về phía trước mà không khóc lóc khi bị đe dọa, điều đó chứng tỏ cậu ta cũng khác biệt so với những đứa trẻ khác theo một cách riêng.

“Tieche! Cậu đợi có lâu không?”

“Ưm, chỉ một chút thôi…”

“Bao dung quá nhỉ, chúng ta phải vẽ tranh rồi mà xem tay cậu lạnh chưa này. Cậu đã ở ngoài này từ sáng rồi đúng không? Tớ không cần nhìn cũng biết thừa.”

“Tớ không ngại chờ đâu, vì tớ muốn được gặp Airis mà.”

“…Chà chà, là vì cậu là nhân vật chính sao? Hay vì cậu là một nghệ sĩ? Lớn lên chắc cậu sẽ làm trái tim bao nhiêu cô gái tan vỡ mất thôi.”

“Tớ chẳng hiểu Airis đang nói gì cả.”

Cậu bé mỉm cười một cách ma mị, nương theo vóc dáng nhỏ bé của mình mà rúc vào lòng tiểu thư. Cái cách cậu ta cuộn tròn người lại trông đầy tội nghiệp và u sầu khác hẳn với ngày đầu tiên trên ban công, nhưng đáng tức là tiểu thư lại chẳng hề nhận ra.

Chẳng hiểu sao hai mẹ con nhà này sắc sảo và lý trí đến thế, mà riêng trong mấy chuyện này lại mù mờ vô cùng?

Trong khi Eugene tiếp tục hướng ánh mắt thù địch về phía thằng nhóc bẩn thỉu, thầm thắc mắc liệu hai người họ có nhất thiết phải giống nhau đến thế không, thì cặp đôi đang đối diện nhau cũng chuẩn bị xong đồ vẽ.

“Con hẻm này tuy hẹp và bẩn, nhưng những bức tường lại rất đẹp. Lên hình chắc chắn sẽ đẹp lắm.”

“Ừm, đúng vậy.”

“Dĩ nhiên, điều quan trọng nhất vẫn là vì tớ là một người mẫu tuyệt vời.”

“Airis nói gì cũng đúng hết.”

“Cậu chẳng thèm nghe tớ nói từ nào đúng không, vì cậu đang tập trung vẽ tranh mà? Thật là.”

…Có lẽ giác quan thứ sáu ấy của phu nhân đã hoàn toàn biến mất trong quá trình truyền lại cho tiểu thư rồi. Nhìn thằng nhóc cứ chăm chăm dán mắt vào tiểu thư trong lúc vẽ, Eugene cân nhắc xem liệu hôm nay mình có nên bẻ gãy cái cổ mảnh khảnh, bẩn thỉu đó hay không.

“Cậu biết nhà Nam tước ở đâu rồi đúng không? Không xa nhà cậu đâu, nơi họ vẫn thường xuyên mua tranh của cha cậu đấy.”

Cậu bé, người vốn không thích nhắc đến cha mình, lần đầu tiên không đáp lại lời tiểu thư, nhưng cô vẫn hồn nhiên líu lo như một chú chim nhỏ.

“Con gái của họ đã biết nói và biết đi rồi đấy! Cậu có biết em ấy đáng yêu đến mức nào không? Sắp tới nhà tớ có một buổi tiệc nhỏ, vợ chồng Nam tước sẽ đến, lúc đó cậu nên gặp em ấy nhé. Cậu sẽ không cưỡng lại được sự đáng yêu đó đâu.”

“…Ưm. Nhưng tớ chỉ muốn chơi với Airis và vẽ Airis thôi.”

“Không đâu, gặp rồi cậu sẽ nghĩ khác ngay. Cứ gặp em ấy một lần đi. Em ấy thực sự rất đáng yêu.”

Dù tiểu thư có vẻ đang cố gắng nhổ đi cái ‘flag’ đã cắm sâu theo cách riêng của mình, nhưng việc cố gắng xếp đặt một cuộc hẹn giữa một đứa trẻ một tuổi và một đứa trẻ sáu tuổi thật là buồn cười.

Đặc biệt là khi đứa trẻ sáu tuổi đó lại đang mê mốt tiểu thư chín tuổi đến điên đảo.

“Airis bảo gì tớ cũng sẽ làm. Nhưng cậu phải tiếp tục chơi với tớ đấy, nhé?”

“Đương nhiên rồi!”

Eugene ngước nhìn bầu trời trong giây lát, tự hỏi liệu tiểu thư sẽ trưởng thành trước hay cái đầu của anh sẽ rơi xuống trước. Khi mặt trời lặn dần, anh cảm nhận được rằng nếu họ không trở về ngay bây giờ, hôm nay có thể là ngày đầu anh lìa khỏi cổ dưới tay Công tước.

Ngoại truyện - KẾT

Ghi chú của dịch giả:

Có ai giống tôi không, cứ kỳ vọng nhiều hơn một chút từ phần ngoại truyện này? Đừng hiểu lầm nhé, cái cú bẻ lái với cô con gái khá là thú vị, nhưng thú thực tôi đã hi vọng được thấy nhiều cảnh lãng mạn hơn và có lẽ là vài khoảnh khắc sâu lắng hơn giữa Asil và Cassis. Khóc một dòng sông mác R15 ( ╥ω╥ )

Trong truyện chính, tình cảm của họ cảm giác cứ ngắn ngủi thế nào ấy. Truyện hay, chỉ là cảm giác như thiếu thiếu cái gì đó. Thường thì tôi luôn thích những nội dung kiểu “nếu như sau câu chuyện” với những đứa trẻ, v.v., nhưng trong trường hợp này, đoạn cốt truyện ngắn về cô con gái hoàn toàn có thể bỏ qua cũng được. Nó thú vị và như đã nói ở trên, khá hài hước, nhất là khi cô bé có cùng tài năng với mẹ mình trong việc thay đổi kịch bản gốc, và với Airis thì điều đó thậm chí còn chẳng nằm trong kế hoạch xD.

Trong một hoàn cảnh khác, tôi sẽ rất thích đọc thêm về cô bé, nhưng – và đây là điểm trừ đầu tiên mà Cassis phải nhận – chính là hành vi của anh ta trong lúc cô ấy mang thai. Tôi đã thoáng nghĩ về tất cả những ông bố tồi tệ bỏ mặc con cái chỉ vì người mẹ qua đời khi sinh nở, và tôi hơi thất vọng vì đó rất có thể cũng sẽ là tương lai của anh ta nếu trường hợp xấu nhất xảy ra. Một mặt, tôi thấy cực kỳ lãng mạn khi Asil luôn là số một trong lòng anh ta, nhưng nói ra cái kiểu như anh ta đã làm lúc sinh con thì không phải là lựa chọn hay ho cho lắm.

Tóm lại, đây là một bộ tiểu thuyết rất hay, và tôi thực sự vui vì đã ngẫu hứng quyết định dịch nó. Nhưng giờ thì nhường lời lại cho các bạn đấy. Các bạn nghĩ sao về câu chuyện này? Cho tôi biết nhé, tôi luôn thích đọc bình luận lắm. Hy vọng sẽ gặp lại các bạn trong một dự án khác của tôi. ★~(◠‿◕✿)

Truyện liên quan

Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo Hoàn thành Hàn Quốc

Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo

Web Novel R19
Cập nhật: 4 giờ trước

Tóm tắt. “Có ý nghĩa gì đây, Sơ Daphne?”.

8
Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng Hoàn thành Hàn Quốc

Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng

Web Novel R19
Cập nhật: 4 giờ trước

Tóm tắt. 『Với điều này, tôi trịnh trọng tuyên bố trước danh nghĩa Chúa về việc thiết lập hôn ước ...

5 7
Omega Hoàn Hảo Của Tôi Đang ra Hàn Quốc

Omega Hoàn Hảo Của Tôi

Web Novel R19
Cập nhật: 6 giờ trước

Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.

160 247
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy Hoàn thành Hàn Quốc

Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy

Web Novel R19
Cập nhật: 7 giờ trước

Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.

52 85
Hình Xăm Hoa Trà Đang ra Hàn Quốc

Hình Xăm Hoa Trà

Web Novel R19
Cập nhật: 21 giờ trước

Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.

173 328
Lớp Học Cô Dâu Hoàn thành Hàn Quốc

Lớp Học Cô Dâu

Web Novel R19
Cập nhật: 1 ngày trước

Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...

85 176