Tôi Đã Kết Hôn Với Công Tước Điên Rồ, Kẻ Đã Giết Chồng Tôi. - Chương 43
“Asil. Em học cưỡi ngựa tử tế đấy chứ? Macey chẳng nói gì cả, em không lén đi đâu khác đấy chứ?”
“……”
Đi đâu khác cơ chứ? Làm gì có chuyện đó. Dù đã luyện tập suốt nửa ngày trời, khác hẳn với khí thế hừng hực ban đầu, tôi đã hoàn toàn chịu thất bại trước con ngựa.
“Sao em không trả lời? Rốt cuộc có phải em lại đi làm việc khác không?”
“Bệ hạ thế nào rồi? Phản ứng của Hoàng hậu ra sao khi ngài nhắc đến chuyến du ngoạn trăng mật của chúng ta?”
“Đừng có lái sang chuyện khác. Ta cũng sẽ không trả lời đâu.”
“……Tch. Em đâu có lái sang chuyện khác. Em hỏi trước vì đó là việc quan trọng mà….. Em chẳng đi đâu cả. Cả ngày nay em chỉ tập cưỡi ngựa thôi.”
“Có vẻ như có gì đó rất khả nghi.”
Thật là bất công quá đi mà. Tôi chẳng làm gì sai mà lại bị nghi ngờ. Nhưng lòng tự trọng không cho phép tôi thú nhận sự thật.
Nói thật nhé, từ khi sinh ra tôi đã là một thiên tài giỏi giang ở mọi lĩnh vực.
Sở hữu vẻ đẹp trời ban, đầu óc lẫn thân thủ đều tiếp thu nhanh nhạy, lại chẳng biết sợ độ cao, sâu bọ hay ma quỷ. Một người bất bại như tôi mà lại thua một con ngựa ư. Một con ngựa đấy!
“Nếu em thật sự đã học, ta phải tận mắt chứng kiến mới được.”
“……Bây giờ sao? Sắp đến giờ ăn tối rồi.”
“Vẫn còn sớm chán. Kiểm tra qua một chút rồi đi ăn là vừa.”
“Chúng ta cần rửa tay trước khi ăn….. Mới lại ngài chắc cũng mệt rồi.”
“……”
Tôi càng viện lý do thì ánh mắt của Cassion lại càng trở nên sắc bén. Có vẻ như không còn cách nào khác rồi.
“Được thôi. Vậy thì kiểm tra đi.”
Tôi lê từng bước chân nặng nề tiến về phía con ngựa mà mình đã gắn bó suốt cả buổi chiều. Cố giữ cho đôi bàn tay bớt run rẩy, tôi nhẹ nhàng vuốt ve mặt nó rồi thì thầm: “Cứu tôi với. Làm ơn cứu tôi.”
Thế nhưng từ khoảng cách vài bước chân, dáng vẻ đó chắc hẳn trông rất thân thiết và quen thuộc, khiến Cassion cất tiếng “Ừm” đầy hài lòng. Xin hãy giữ nguyên như thế này nhé.
“Khoan đã, cái gì thế kia?”
“Là bục bước lên ngựa. Thay vì đứng đó, ngài lại đây giữ dây cương giúp em đi.”
“Bục bước lên ngựa? Cái đó dùng để làm gì?”
“Để trèo lên ngựa chứ làm gì nữa.”
Chưa đầy vài giây, nét mặt hài lòng của Cassion đã chuyển thành sự hoang mang tột độ. Anh nhìn chiếc bục tôi đặt cạnh con ngựa như thể vừa trông thấy một thứ kỳ lạ nhất trên đời. Những lúc thế này, tôi phải thật mặt dày mới được.
“……Em cần cả bục bước để trèo lên một con ngựa nhỏ thế này sao?”
“Nhỏ đâu mà nhỏ? Con này to lắm đấy chứ. Với lại em được dạy như thế mà.”
Tất nhiên, vị hiệp sĩ ban đầu chỉ định dùng bục cho lần thử đầu tiên rồi sẽ cất đi, nhưng việc đó là không thể. Chỉ đến khi tôi suýt ngã nhào sang phía bên kia, anh ta mới ngậm ngùi chấp nhận rằng không thể bỏ chiếc bục đi được.
“Em học cưỡi ngựa bằng cách dùng bục bước và có người giữ dây cương sao?”
“Đúng vậy.”
“……Bình thường họ dạy phụ nữ như thế à?”
May mắn thay, Cassion vốn chỉ làm việc với những hiệp sĩ đã thuần thục, thành ra anh chẳng có chút khái niệm nào về người mới bắt đầu.
Anh tiến lại gần với vẻ mặt bán nghi bán tín rồi cầm lấy dây cương.
Đừng có cầm lỏng lẻo thế chứ. Ngài phải nắm thật chặt vào.
“Em chuẩn bị trèo lên đây.”
“Chắc mất nửa ngày chỉ để trèo lên mất thôi.”
Dù Cassion đang trêu chọc, nhưng lần này tôi không thể cãi lại. Tôi cần phải tập trung cao độ.
Xỏ một bên chân vào bàn đạp rồi đu người sang để đặt chân còn lại vào bên đối diện đòi hỏi sự tập trung cao độ và khả năng điều phối lực thật chuẩn xác. Tôi hít một hơi thật sâu rồi bật người lên.
“……!”
May mắn thay, đã không có thảm họa nào như việc ngã nhào qua thồ ngựa xảy ra trước mặt Cassion. Có lẽ nửa ngày luyện tập cũng không đến mức hoàn toàn vô ích, khi tôi đã thành công ngồi vững vàng trên thồ.
“Thấy chưa? Em đã bảo là em có học mà! Em trèo lên giỏi đúng không?!”
“……Thế thôi sao?”
“Ngài làm gì đấy? Đừng có thả dây cương ra chứ!”
“Trèo lên ngựa rồi thì em phải di chuyển chứ? Chẳng phải ta chỉ cần giữ dây cương cho em trèo lên thôi sao?”
“Ngài nói gì thế? Ngài phải dắt ngựa suốt cả quá trình chứ. Em mới học hôm nay thì làm sao tự điều khiển ngựa một mình được?”
“……Asil. Em thật sự đã học như thế sao?”
“Sao ngài cứ biến em thành kẻ nói dối thế nhỉ? Em đã bảo đúng là như thế mà!”
Tôi không hề nói dối. Vị hiệp sĩ kia ban đầu cũng định thả dây cương ra, nhưng nghe tiếng la hét đến mức gần như fainting của tôi, cuối cùng anh ta đành phải giữ dây cương suốt cả buổi học.
“Hà.”
Nhìn tôi ngồi thẳng đột với đôi mắt rung rẩy chẳng biết nhìn đi đâu, Cassion cất tiếng cười ngắn như thể đã vỡ lỡ ra điều gì đó.
“Ta hiểu rồi. Có vẻ đúng là em không đi đâu khác thật, Asil. Và ta cũng hiểu lý do tại sao Macey lại không thể nói gì rồi.”
“……Ý ngài là sao?”
“Ngồi yên đó. Ta sắp trèo lên đây, đừng để bị giật mình.”
Vừa dứt lời, Cassion đã nhanh nhạn đu người leo lên ngồi phía sau tôi, ngay trên lưng ngựa trần. Mọi chuyện diễn ra chỉ trong chớp mắt.
“Ôi, chà! Chà….. Sao ngài làm được thế hay vậy?”
Mặc dù tôi thốt lên đầy kinh ngạc, Cassion không trả lời mà chỉ khẽ cười thêm một tiếng. Sau đó, từ phía sau, anh áp sát người như thể đang ôm trọn lấy tôi rồi vươn tay cầm lấy dây cương ở phía trước.
“Toàn thân em đang quá cứng đờ đấy. Như vậy rất nguy hiểm vì nếu ngựa phi nhanh hoặc mặt đất gồ ghề, lực va đập sẽ dồn thẳng vào lưng em. Hãy thử dựa vào ta và cầm lấy dây cương xem nào.”
“Ngài muốn em cầm dây cương sao?”
“Ta sẽ cầm cùng em, nên không sao đâu.”
Khi tôi vô thức rụt người lại, Cassion liền trực tiếp chuyển tay tôi đặt lên dây cương. Đôi bàn tay của chúng tôi chồng lên nhau, cùng nhau nắm lấy nó.
“Thả lỏng thêm chút nữa. Bây giờ, con ngựa sẽ tiến về phía trước.”
“Vâng, vâng, vâng.”
“Phụt.”
Anh ta vừa mới cười nhạo mình đấy à? Nhưng tôi chẳng thể làm gì khác ngoài việc hừ mũi một cái. Chờ xuống khỏi lưng ngựa rồi tôi sẽ trả thù sau.
“Thấy chưa? Đâu đến mức khó lắm đúng không?”
Quả thực, có anh cầm dây cương từ phía sau và cùng điều khiển thoải mái hơn hẳn so với việc vị hiệp sĩ đứng bên cạnh dắt đi. Bây giờ tôi thậm chí còn bắt đầu cảm nhận được nhịp điệu rồi.
“Tch. Tại lúc chiều em chỉ học với người dắt bên cạnh thôi. Nếu ngay từ đầu được học thế này thì em đã tiếp thu nhanh rồi.”
Sau khi đi hết một vòng quanh sân tập cùng Cassion, tôi bắt đầu trở nên hơi tự cao một chút. Đúng là không ngoài dự đoán về bản thân mà. Biết đâu chừng mình lại có chút tài năng thiên bẩm thì sao.
“Cứ đà này thì em sẽ học xong thật nhanh để chúng ta đi trăng mật— ÁÁÁÁÁ!”
Nhưng sự tự tin của tôi chẳng kéo dài được lâu. Cassion đã âm thầm rút đôi bàn tay đang chồng lên ra và đột ngột nhảy xuống khỏi lưng ngựa. Tôi không thể ngăn được tiếng la hét kinh hãi thốt ra từ cổ họng mình.
"Đừng hét lên, hãy cố giữ bình tĩnh nào, Asilia. Tự cưỡi một mình cũng chẳng khác mấy đâu. Từ từ thôi……"
"Anh đang làm cái gì vậy! Á, á! Anh làm cái trò gì thế! Còn tôi thì sao!"
"Asil. Asilia. Bình tĩnh lại đi."
"Ứ áaa, nó đang rung lắc kìa! Hức hức"
"……Em đang khóc đấy à?"
"Oa oa….. Tôi sợ lắm……"
Dù đã ở bên nhau suốt nửa ngày, con ngựa vẫn chẳng thể thấu hiểu cho trái tim dang bàng hoàng của tôi. Nó vẫn tiếp tục bước về phía trước như vòng quay lúc nãy, còn cơ thể tôi thì lại cứng đờ ra khi không còn Cassion nâng đỡ phía sau, khiến mọi thứ quay mòng mòng.
Rốt cuộc tôi cũng chẳng thể cầm được nước mắt, lòng tự trọng coi như vứt đi. Tầm nhìn mờ dần, nhưng tôi chẳng thể lau mắt vì đang bấu chặt lấy dây cương. Điều đó càng làm tôi hoảng sợ hơn.
"Đồ tồi này, u oa oa…… hức hức. U oa. Tôi sợ lắm! Tôi chẳng thấy gì cả!"
"Ôi, Asilia."
Ngay khi tầm nhìn hoàn toàn nhòe đi, tôi cảm nhận được một lực khác tác động lên sợi dây cương mà mình đang bám lấy như phao cứu sinh. Con ngựa dừng lại khi Cassion chộp lấy dây cương từ bên cạnh.
"Đừng khóc nữa. Anh sai rồi. Giờ em có thể xuống được rồi đấy."
"Hức hức…… Làm gì có bệ bước mà xuống"
Dù rất muốn gục xuống lưng ngựa mà khóc một trận, tôi lại chẳng thể làm thế vì sợ con ngựa vừa mới dừng lại sẽ lại di chuyển. Đúng lúc ấy, một bàn tay to lớn, ấm áp đặt lên eo tôi, và cơ thể tôi được bế bổng lên.
Rất nhanh sau đó, chân tôi đã chạm đất.
Bịch
"Asil!"
"Anh ác lắm, ác vô cùng! Sao anh có thể làm thế mà không nói một lời nào chứ!"
Khi tôi ngã xụi lơ xuống mặt đất bẩn thỉu vì toàn thân chẳng còn chút sức lực, Cassion hốt hoảng cúi người xuống theo tôi. Tôi òa khóc nức nở, đấm túi bụi vào ngực và vai anh.
"Anh xin lỗi. Anh không biết là em lại sợ đến thế này."
"Hức, tôi tưởng mình sắp chết vì sợ rồi đấy. Anh thật sự quá đáng lắm. Oa oa, hức hức"
Cơn khóc nghẹn ngào đột ngột dẫn đến những tiếng nấc. Tôi vẫn dùng hết sức đấm Cassion liên tục dù đang nấc cục. Vì đánh đấm loạn xạ nên có lẽ tôi đã đụng trúng cằm anh, nhưng anh chỉ bối rối ôm chầm lấy tôi.
"Anh sẽ không làm thế nữa đâu. Anh thật sự xin lỗi, Asil. Anh không nên tự ý xuống ngựa như thế, anh sai rồi. Suýt….. Giờ thì ổn rồi. Đừng khóc nữa mà, Asil."
Bàn tay to lớn của anh nhẹ nhàng xoa lưng để vỗ về tôi. Hơi ấm xoa dịu cơ thể giúp trái tim hoảng loạn dần bình tĩnh lại, và những cú đấm của tôi cũng thưa dần rồi dừng hẳn. Tôi chỉ còn biết nấc lên, tựa cằm vào vai anh trong vòng tay ấy.
"Hức, tôi sẽ không bao giờ…… riding horses…… hức, nữa đâu"
"Được rồi. Sau này chúng ta sẽ cưỡi cùng nhau, anh sai rồi khi ép em thế này. Tất cả là lỗi của anh."
Lý trí dần quay trở lại, tôi gục mặt vào ngực anh, cảm thấy mặt mình nóng bừng lên vì vừa trải qua trận khóc dữ dội nhất từ thời thơ ấu đến nay.
Tất cả đều là lỗi của Cassion.
Truyện liên quan
Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo
Tóm tắt. “Có ý nghĩa gì đây, Sơ Daphne?”.
Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng
Tóm tắt. 『Với điều này, tôi trịnh trọng tuyên bố trước danh nghĩa Chúa về việc thiết lập hôn ước ...
Omega Hoàn Hảo Của Tôi
Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy
Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.
Hình Xăm Hoa Trà
Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.
Lớp Học Cô Dâu
Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...