Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 94: – Contrary to the truth – part 2
[previous_page]
[next_page]
「Thế sao? Chỉ từ cái tên “Tống Táng” thì đó là năng lực thế nào?」
『Vốn dĩ, búp bê được dùng làm vật thay thế để “chứa đựng linh hồn.” Với vai trò này, năng lực ấy được đẩy tiến xa hơn một bước– chính là nuốt chửng kẻ khác vào trong cơ thể và “giam giữ” họ. Lần này, đối tượng là Hắc Long đại nhân nên nó sẽ không cử một con tốt thí mà xuất động bản thể luôn.」
「Ngay cả Hắc Long cũng không thoát được sao?」
Kẻ thuộc hạ lập tức phủ nhận điều đó.
『Nếu Hắc Long đại nhân nổi giận thật sự, ngài ấy có thể dễ dàng xé nát thân xác con búp bê. Vả lại, nó chỉ đóng vai trò như một thứ ràng buộc để câu giờ trước những ma vương cường đại mà thôi. Nếu ngươi có ý chí kháng cự cùng một mức sức mạnh đủ lớn, thì Tống Táng sẽ không còn cách nào khác ngoài việc phun ngươi ra. Giống như việc ngươi ăn phải thứ gì đó rồi nó làm loạn trong dạ dày, ngươi sẽ nôn nó ra phải không?」
「Cách ví von nghe kỳ cục thật đấy.」
『Ta thành thật xin lỗi. Chà, theo lý thuyết đó, Tống Táng thường sẽ không dùng năng lực này lên những thực thể có ý thức. Những thứ như linh hồn với cái tôi yếu ớt sẽ có sức kháng cự kém hơn, nên việc phong ấn sẽ diễn ra vô cùng dễ dàng.』
Linh hồn? Raiotto thầm nghĩ nhưng rồi nhanh chóng gạt phăng ý nghĩ đó đi. Giờ không phải lúc để bận tâm đến những chuyện khác.
「Vậy thì tại sao Hắc Long và Rēko lại không thể ra ngoài? Chẳng phải ngươi bảo rằng có thể trốn thoát ngay khi kháng cự sao?」
『Tống Táng có thể khiến họ không muốn kháng cự.』
「Là thứ mưu mô gì chứ…?」
『Ví dụ như, làm cho bên trong phong ấn giống hệt thế giới thực và thậm chí không để họ nhận ra mình đang ở trong kết giới. Chỉ với điều này, sức kháng cự của con mồi bị bắt sẽ suy giảm đi rất nhiều.』
「Gì thế chứ? Nó đang diễn kịch để đánh lạc hướng họ à? Chẳng lẽ Hắc Long đến cả điều đó cũng không nhìn thấu sao? Bất ngờ thật đấy, Hắc Long hóa ra lại đầy sơ hở.」
『Ta mong ngài đừng lăng mạ chủ nhân của ta.』
Raiotto có thể cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Sau nãy giờ nói những lời ba xàm ba láp đó, hễ nhắc đến Hắc Long là một áp lực khủng khiếp lại tỏa ra từ chiếc máy truyền tin.
『….Thứ lỗi cho ta. Ta có thói quen trở nên kích động mỗi khi nhắc đến chủ nhân của mình. Đây không hẳn là ngụy biện nhưng chủ nhân ta, Revendia, đáng lẽ ra phải nhận ra vở kịch của Tống Táng từ lâu rồi mới phải.』
「Nếu vậy thì ngài ấy phải bước ra chứ nhỉ?」
『Đúng là thế, nhưng thực tế là ngài ấy vẫn chưa xuất hiện. Vậy nên ta tin rằng nguyên nhân không nằm ở Hắc Long đại nhân mà là ở Rēko』
「Ở Rēko…?」
『Chính xác, ta tin rằng cô bé đã trở thành gánh nặng khiến họ không thể thoát ra được.』
Lý do đó không thực sự tác động mạnh đến Raiotto. Nếu Hắc Long nhận ra “Đây là bên trong kết giới” và ra lệnh cho Rēko trốn thoát, thì mọi chuyện đã kết thúc rồi. Nhìn lại thời điểm ở ngôi làng, Rēko đã thức tỉnh một sức mạnh khá lớn với tư cách là thuộc hạ.
Dù với sức mạnh đó mà vẫn bị coi là gánh nặng, Raiotto tài nào tưởng tượng nổi.
Kẻ thuộc hạ tiếp tục…
『Theo những gì ta thấy, Rēko là một cô bé nhân hậu luôn khao khát hòa bình. Ngươi cũng nghĩ vậy phải không?』
「….Gì thế tự dưng lại nói mấy câu này.」
『Ví dụ như, bên trong kết giới, Rēko nhìn thấy khung cảnh của một “ngôi làng bình yên,” rồi vì bản tính lương thiện vốn có, cô bé sẽ đem lòng yêu mến môi trường đó dẫu biết rằng nó chỉ là giả dối.』
「…..!」
Raiotto mở trừng hai mắt. Cậu không biết tình hình bên trong thế nào nhưng nghe có vẻ rất hợp lý.
Rēko là một cô bé đủ tốt bụng để tự nguyện hiến dâng bản thân cho Hắc Long.
Raiotto không nghĩ Rēko có tố chất để làm thuộc hạ của Hắc Long.
Được chứng kiến một ảo ảnh hòa bình bên trong kết giới, trái tim của một thiếu nữ bình thường như Rēko sẽ bị chao đảo.
『Hắc Long đại nhân cũng sẽ dõi theo và chờ đợi cô bé vứt bỏ trái tim con người, nhưng nếu Rēko, sau một thời gian dài chờ đợi, vẫn không thể vứt bỏ nhân tính và tiếp tục có những hành động không giống thuộc hạ của Hắc Long thì…』
「Ta hiểu rồi.」
Raiotto ngay lập tức rời khỏi thiết bị truyền tin rồi rút thanh kiếm đang cắm trên tường ra.
「Trước khi Hắc Long cảm thấy thất vọng về Rēko, ta chỉ việc kéo Rēko trở lại thực tại thôi phải không? Nếu không, Rēko sẽ bị coi là không thể sử dụng như một thuộc hạ và– bị Hắc Long kết liễu.」
『Đó mới là suy nghĩ đúng đắn.』
「Xin lỗi vì cách nói chuyện thô lỗ của ta, nói điều này với một con quỷ thì thật kỳ cục, nhưng, cảm ơn ngươi.」
Con quỷ đó không chỉ nghĩ cho Hắc Long mà còn quan tâm đến sự an yên của Rēko.
Gạt đi những điểm khác không thể tin tưởng, đó là điều duy nhất mà cậu có thể gửi lời cảm ơn.
『Được hậu duệ của dũng giả cảm ơn, đó là vinh hạnh của ta. Vậy thì, dẫu có trái với quy tắc của một Tư lệnh Ma Vương đi nữa, ta sẽ đưa ngươi vào bên trong kết giới của Tống Táng. Một lần nữa, đừng nhắc gì đến việc ta nhúng tay vào chuyện này nhé.』
「Được rồi, đành nhờ ngươi vậy.」
Không phải là đi đánh nhau, nếu chỉ là thuyết phục thì Raiotto nghĩ bản thân thế là đủ.
Tuy nhiên, đề phòng trường hợp chạm trán Revendia, cậu vẫn cầm lấy thanh kiếm và siết chặt lấy nó.
『Cuối cùng là một điều nữa, ta nói được chứ?』
「Hửm?」
『Bên trong kết giới, nếu ngươi có chạm trán chủ nhân của ta là Hắc Long Revendia, tuyệt đối đừng ra tay với ngài ấy. Hãy nhớ kỹ lấy điều đó.』
Raiotto không hiểu tại sao nhưng cậu lại mỉm cười nhẹ sau khi nghe câu nói đó.
Dường như trong lòng hắn có muốn làm như vậy hay không.
Thậm chí còn chưa kịp đáp lời, ánh phép thuật đã lan ra từ dưới chân hắn và ngay khoảnh khắc tiếp theo tầm nhìn của Raiotto méo mó đi.
—–
「Uwashooi!! Uwashoi!! Tung hô Rēko! Tung hô Ma Long đại nhân!」
「Quốc gia Granard của chúng ta xin thề sẽ đi chung con đường với Ma Long!」
「Từ ngày hôm nay, đất nước này sẽ được đổi tên thành Đế Quốc Thần Chủ Ma Long!」
Ngay khi chúng ta bước vào thủ đô phủ đầy sương mù, buổi diễu hành kiểu này đã bắt đầu, đã hai tuần rồi mà nó vẫn tiếp tục.
Được khiêng trên một cỗ kiệu di động, mỗi ngày Rēko đều nở một biểu cảm thỏa mãn, cô bé tràn ngập cảm giác thành tựu vì đã vượt qua được nhiệm vụ đầu tiên của mình.
Mặt khác, nhìn chằm chằm vào cô bé từ đằng xa.
「Chào mừng Ma Long đại nhân!」
「Xin hãy cứ thoải mái ở lại thành phố này bao lâu tùy thích thưa Ma Long đại nhân!」
Nhận được sự chào đón với mức độ chưa từng thấy trước đây, mắt tôi rưng rưng vì những cảm xúc sâu sắc mà tôi cảm nhận được ngay cả sau hai tuần ở lại.
Nếu tôi yêu cầu, người dân sẽ mang cho tôi bất kỳ lượng cỏ khô nào tôi muốn và trên hết, không một ai sợ hãi tôi cả.
Dù ngoại hình của tôi đã thu nhỏ lại nhờ loại thuốc đó, việc nhận được sự đối đãi thế này ngay cả sau khi đã biết thân phận của tôi, đây thực chất là sự bình yên mà trái tim tôi hằng khao khát và là sự bình yên mà tôi cứ mãi mong mỏi.
Nhìn chúng tôi với linh thú cưỡi trên vai là Sheina, người đang mang đôi mắt lạnh lùng.
「Ma Long đại nhân…. Tôi nghĩ đây có lẽ không phải là thủ đô. Ngoại trừ tuyến đường diễu hành, mọi thứ khác đều trống rỗng như đồ bồi giấy. Hầu hết cư dân, nếu ngài nói chuyện với họ, họ cũng chỉ nói những câu giống nhau. Tôi cứ nói thẳng ra nhé, đây là… một mô hình thu nhỏ với các chi tiết được làm một cách cẩu thả.」
「Ta biết chứ… Ngay cả ta cũng nhận ra các chi tiết của thành phố này có điều kỳ lạ. Ta đã lén lút lẻn ra sau cung điện hoàng gia và tất cả chỉ toàn là ván ép…」
「Ngay từ đầu, khuôn mặt của tất cả mọi người ở đây đều rất lạ lẫm. Ngay cả khi tôi quay về nhà mình, cũng chẳng có ai ở đó cả – không, nó cũng được làm bằng giấy bồi nữa. Đi đến mức này rồi, cảm giác cứ như một bộ phim kinh dị vậy.」
「Ta không có lời bào chữa nào cho việc để em phải trải nghiệm một chuyện đáng sợ như thế.」
「Thôi, không sao đâu. Nếu phải nói thì mọi thứ cẩu thả đến mức buồn cười. Ngoài ra, Ma Long đại nhân, chẳng phải đã đến lúc ngài nên nghiêm túc giải quyết vấn đề rồi sao? Đã hai tuần rồi đấy, ngài biết chứ? Nếu chúng ta không mau quay về, bên ngoài sẽ xảy ra náo loạn mất.」
Được Sheina trên lưng khích lệ, tôi bắt đầu đối mặt trực diện với vấn đề trong khi nội tâm đang rơi lệ. Có một lý do sâu xa và phức tạp khiến chúng ta không thể bước ra khỏi cái thủ đô giả mạo này.
Trong tầm mắt tôi, Rēko vẫn đang liên tục đón nhận tràng pháo tay như sấm dậy, điều đó càng làm củng cố thêm cảm giác thành tựu vì đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên của cô bé. Biểu cảm say sưa của cô bé trông giống như kẻ vừa mới chinh phục được thế giới.
「Vậy từ đây, làm thế nào để hạ nhiệt độ của Rēko xuống mức an toàn đây….」
Nếu Rēko tiếp cận thủ đô thật với mức độ căng thẳng này thì nó sẽ giống như cảnh tượng diệt vong của đất nước đang đến gần.
Truyện liên quan
Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười
Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...