Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 151: – Evil Dragon-sama Great Parade Strategy

[previous_page]

[next_page]

Ta có rất nhiều thắc mắc, nhưng ưu tiên hàng đầu lúc này là gỡ bỏ hiểu lầm về ta tại kinh đô.

May thay, ở đây có Ria, người có thể thuyết phục các thành viên giáo hội rằng「Ác Long-san không phải là người xấu」.

「…nhưng chuyện đó có thể đẩy mọi thứ đến mức họ nghĩ rằng chúng ta đã đe dọa em ấy phải nói thế.」

Đây chính là lúc mọi thứ trở nên phiền phức.

Sức thuyết phục sẽ đạt đến đỉnh điểm nếu chính vị thần linh kia nhập vào người con bé và tự mình thuyết phục họ, nhưng ta cảm thấy sức nặng từ lời khẳng định của một mình Ria là chưa đủ.

Khi ta đang tự hỏi phải làm sao đây, Rēko và Ria bước về phía ta sau buổi bàn bạc chiến lược.

「Ác Long-sama, chúng em đã thống nhất được một ý kiến tạm thời, ngài thấy có ổn không nếu trình bày nó với ngài ạ?」

「Ồ, ta đang trông cậy vào hai người đây. Ý kiến đó là gì thế?」

「Trước hết, em đề xuất chúng ta thiêu rụi mọi kẻ địch bằng hơi thở lửa để xoa dịu tình hình…」

「Đó không phải là xoa dịu, đó là tiễn bọn họ về chầu trời rồi.」

Khi ấy ta sẽ mang danh hiệu Ác Long trên toàn thế giới, cả trên danh nghĩa lẫn thực tế.

「Vâng.」Rēko vừa nói vừa cúi gằm mặt xuống.

「Cô bé Thiếu Nữ Thần Xạ đã chỉ ra điều đó… Và con bé đã đề xuất một ý kiến thay thế này.」

Đánh giá qua những gì chúng ta trao đổi nãy giờ, không còn nghi ngờ gì nữa, con bé là một đứa trẻ tử tế. Ta chắc chắn rằng nó sẽ không đề xuất một chiến lược gây hại cho người dân trong thành.

「Những đợt tấn công dữ dội từ mọi hướng chắc chắn sẽ giáng xuống nếu Ác Long-sama bước chân vào kinh đô. Thế nên, con bé này đã nói rằng「Nó muốn Ác Long-sama thể hiện lòng bao dung sâu tựa đại dương, và kiên nhẫn chịu đựng loạt đợt oanh tạc đó」.」

「À, ta hiểu rồi. Làm vậy thì người dân trong thành sẽ bình an vô sự nhỉ….」

Giữa lúc đang nói câu đó, máu trong người ta dồn cả lên mặt.

「Khoan đã, thế thì không ổn chút nào! Ta sẽ bốc hơi thành tro bụi với chiến lược đó mất… *khụ*!」

Ta ngừng lời và hắng giọng, rồi hạ thấp giọng sát bên tai Ria và thì thầm.

「Ừm, Ria. Xin hãy giữ bí mật chuyện này với Rēko, nhưng ta không hề tự tin rằng mình có thể chịu đựng được những đòn tấn công đó…」

「Không có gì phải lo lắng cả. Long-san là người được vị thần linh đó chú ý tới, thế nên nếu Long-san gặp rắc rối… Phép màu của vị thần linh đó chắc chắn sẽ xuất hiện để cứu ngài. Có lẽ vậy.」

「Dù vậy thì ta cũng chẳng muốn đánh cược mạng sống của mình vào một tia hy vọng mong manh từ phép màu đâu.」

「Mọi chuyện sẽ ổn thôi nếu ngài cầu nguyện với vị thần linh đó. Nào, hãy đặt niềm tin vào vị thần linh ấy nhé.」

Đôi mắt Ria lấp lánh khi em chắp tay lại cầu nguyện. Em không phải là một cô bé xấu, nhưng vì là Thiếu Nữ Thần Xạ, em lại đặt quá nhiều niềm tin vào vị thần linh đó.

Và hơn thế nữa, dù con bé có bảo ta “Hãy tin tưởng”, thú thật là ta không tài nào tin nổi cái vị thần linh đó cho cam. Ta chỉ vừa trò chuyện với ngài ta một chút thôi, nhưng ta đã có thể nhận ra ngài ta có một nhân cách vô cùng rắc rối.

Lúc đó, Rēko vỗ tay một cái và tách ta ra khỏi Ria.

「Cô bé Thiếu Nữ Thần Xạ. Ta tin là mình đã bác bỏ ý kiến đó rồi mà.」

「À… đúng thế nhỉ! Em xin lỗi!」

「Hả? Vậy sao?」

Khi ta còn đang chớp mắt vì ngạc nhiên, Rēko quỳ một chân xuống và cúi đầu trước ta.

「Vâng. Nếu chúng ta dùng chiến lược đó, cho dù Ác Long-sama có thể hiện lòng bao dung sâu tựa đại dương đi chăng nữa, em cũng không thể đứng yên nhìn được. Em sẽ bốc đồng mà phá nát kinh đô mất. Đó là lý do em đã bác bỏ nó.」

「U, un… Ta không nghĩ là nên ca ngợi cô quá đà đâu, nhưng lần này thì ta muốn cảm ơn cô vì điều đó.」

「Em rất vinh hạnh khi nhận được lời khen ngợi của ngài.」

Rēko hơi vui mừng, nâng đầu gối khỏi mặt đất và đứng dậy…

「Đó là lý do cho phương án cuối cùng, em đang nghĩ đến việc sử dụng bọn họ.」

`「Bọn họ?」

Rēko quay người lại và chỉ về phía những con thánh thú đang thơ thẩn ở quanh đây. Có cảm giác như chúng đã mất đi động lực sau khi vị thần linh đó đi chánh niệm và giờ chỉ đang nằm dài lười biếng như thú cưng sau bữa trưa.

「Những con thú đó, tạm thời là các vị thần bảo hộ của đất nước này. Và nếu Ác Long-sama bước vào kinh đô cùng chúng đi bên cạnh, ngài có thể cho họ thấy uy quyền của Ác Long-sama.」

「À, cách đó có lẽ dùng được đấy… nhưng mà, ta vẫn thấy nó có vẻ hơi kém ấn tượng một chút.」

Dàn thánh thú xếp hàng hai bên tùng hộ ta bước đi…

Dù vậy, ta vẫn muốn tạo ấn tượng ôn hòa hơn một chút để không khơi gợi sự bài xích từ họ.

「Ở đây, em muốn sử dụng “Quốc ca Đế quốc Thánh Ác Long-sama” mà em đã dạy cho lũ thú đó trước đó. Chúng ta sẽ để lũ thú nhảy múa theo bài hát và khẳng định thực tế rằng chúng đang nằm dưới quyền chỉ huy của chúng ta.」

「Ừm Rēko, làm thế thì ấn tượng về ta sẽ càng trở nên tồi tệ hơn đấy.」

Hửm? Ta nghiêng đầu thắc mắc.

「Này Rēko. Lời của bài quốc ca đó khá là nguy hiểm đấy, nhưng cô có thể biểu diễn mà không cần lời không?」

「Một màn trình diễn không lời tất nhiên là khả thi rồi.」

Lũ thú nhảy múa theo giai điệu đã gợi lại trong ta những ký ức cũ.

Đó là câu chuyện khi ta chưa tròn một trăm tuổi, câu chuyện khi ta bị đem bán như một loài động vật quý hiếm và bị nhốt trong một buổi triển lãm sinh vật lạ.

Cưỡi bóng và chui qua vòng lửa — ta không thể thuần thục bất kỳ trò nào trong số đó cho đến tận cuối cùng, nhưng ta vẫn nhớ buổi biểu diễn ngoạn mục hồi ấy có một trò là bắt động vật nhảy múa theo nhạc cụ.

Hồi đó ta không có khiếu nhịp điệu cho lắm, thế nên ta không được phép tham gia.

Nhưng còn bây giờ thì sao?

Qua cuộc hành trình với Rēko cho đến nay, ta đã lớn khôn để có thể bay lượn miễn là ta còn ma lực.

So với cảm giác thăng bằng khi bay trên không trung, việc cưỡi trên một quả bóng có lẽ chẳng khác nào bữa sáng.

「Nếu ta vừa chơi nhạc vừa cưỡi bóng… Chà, ta không nghĩ nó sẽ tuyệt lắm đâu.」

Ta tưởng tượng ra khung cảnh đó, nhưng dù nhìn thế nào đi nữa thì nó cũng chỉ giống một cuộc diễu hành của loài thú. Nó sẽ không mang lại cho người ta ấn tượng kiêu hãnh nào, và có lẽ nó có thể cho thấy rằng bạn không hề thù địch.

「Được rồi, Rēko, chúng ta sẽ theo kế hoạch đó.」

「Em rất xin lỗi vì đã liên lụy đến ngài.」

Sau khi ta nói vậy, ta liền làm cho chiếc móng vuốt màu đen của Thần Săn Bắn phồng lên thành hình một quả bóng.

Vì việc biến đổi nó tiêu tốn sức lực của ta, nên ta dự định sau việc này sẽ bảo Rēko tạo lại quả bóng khác, nhưng tạm thời thì ta muốn cưỡi thử nó một lần để kiểm tra cảm giác.

「Ta sẽ cưỡi quả bóng thế này, em có thể nhìn thử được không?」

Ta mỉm cười với Rēko và Ria, rồi nhảy phốc lên đỉnh quả bóng.

Ta không cảm thấy bất an chút nào cả. Ta chắc chắn đã tiến bộ hơn so với bản thân của 5000 năm trước. Ta thậm chí còn có thể bay trên bầu trời (miễn là ta có ma lực). Có lẽ kế hoạch này sẽ thành công—

—Zube.

Có cảm giác như ta đã trượt chân hết mức có thể, và thế giới bỗng đảo lộn hoàn toàn.

Truyện liên quan

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười Hoàn thành Nhật Bản

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười

Light Novel 三木なずな
Cập nhật: 3 ngày trước

Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...

176 340