Hình Xăm Hoa Trà - Chương 116

Có lẽ vẫn là do lòng tự trọng, Amber không muốn bản thân vung tay chìm xuống đáy sâu.

Ở Shadroch, những người phụ nữ bất hạnh thường phải nếm trải mối tình đơn phương.

Amber không muốn trở nên như thế. Cô không hề muốn vậy.

Cho nên, cô càng cố gạt đi, quay lưng lại, gồng mình để không xiêu lòng vì anh… tự thuyết phục bản thân rằng đây chẳng phải là yêu. Chỉ cần cả hai ôm lấy nhau ở một mức nhiệt độ vừa vặn là đủ rồi.

Để không tổn thương, để ngăn chặn đớn đau, để cuộc đời không trở nên vất vả.

Cô đã hèn nhát như thế, ngay cả khi chưa có điều gì bắt đầu.

‘Đừng làm vậy nữa. Hãy thử một lần đặt cược xem sao.’

Amber ôm lấy đầu gối, gom hết sức lực dưới ánh nắng ban mai.

Đã đến lúc ngừng chạy trốn. Thế nên, cô quyết định không quay đầu né tránh, không cố nhắm mắt phớt lờ anh nữa.

Lúc này, Igmeyer đang nằm sấp, bán thân trần trụi. Đó là cơ hội hoàn hảo để ngắm nhìn tấm lưng trần của anh.

Amber nhắm chặt mắt, trán tựa vào đầu gối, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.

Siết chặt nắm tay nhỏ bé và cắn môi mấy bận, cô hít một hơi thật sâu rồi nhìn về phía Igmeyer.

“……!”

Có cái gì đó.

Ở đó thực sự có một thứ gì đó.

Vệt nắng lọt qua rèm cửa, chảy tràn trên tấm lưng vững chãi của anh. Đôi mắt hồng ngọc của Amber chậm rãi dõi theo ánh mặt trời.

Một, hai, ba… sáu bông.

Những bông hoa phủ kín tấm lưng rộng lớn của anh là loài hoa cô vô cùng quen thuộc.

Loài hoa duy nhất nở rộ ở phương Bắc, hoa trà.

Sắc hoa trùng khớp với màu mắt cô, lấp lánh như một phần cơ thể anh.

“Á…”

Hẫng mất một nhịp, Amber vô thức thốt lên.

Thình thịch, thình thịch, thình thịch.

Trái tim đột nhiên đập liên hồi, tưởng như cả cơ thể cô đang rung lên bần bật. Amber vội lấy tay che miệng.

‘Nó ở đó! Có một hình xăm trên lưng anh ấy… một hình xăm!’

Cô nhớ lại lời các hiệp sĩ từng nói. Họ bảo chẳng có hiệp sĩ nào lại chịu khắc lên mình hình xăm đau đớn đến thế chỉ vì lòng trung thành.

Nếu đảo ngược lại… điều đó có nghĩa là những hình xăm này được tạo ra từ tình yêu. Để trở về bên người mình yêu, dẫu cho có phải chết.

‘Igmeyer yêu mình sao?’

Nó giống như một cơn run rẩy dâng trào.

Các ngón chân cô quắp lại, một niềm hạnh phúc không thể gọi tên cuộn trào dọc sống lưng.

Khoe miệng vốn siết chặt nát đáy tự nhiên thả lỏng, đôi mắt rủ xuống bởi giọt lệ chực trào tràn mi.

Đôi mắt vốn đã sưng húp vì khóc suốt đêm có lẽ trông chẳng khác nào mắt cá. Cô đã tự dặn lòng hôm nay sẽ không khóc, nhưng quyết tâm lý trí làm sao địch nổi dòng chảy cảm xúc.

‘Anh ấy cũng có một hình xăm dành riêng cho mình.’

Mình có một người chồng yêu thương mình.

‘Đã phải đau đớn đến nhường nào để khắc nên những đường nét này? Không chỉ một bông, mà là sáu bông…’

Chắc hẳn anh đã nghĩ về mình trong suốt thời gian xăm nó. Có lẽ anh còn đón nhận sự đau đớn khi mũi kim đâm thấu da thịt.

“Ôi… đáng yêu làm sao.”

Suy nghĩ ấy khiến cô không sao kiềm chế nổi.

Amber buông tay khỏi miệng, vô thức dùng ánh mắt mơn trún chồng mình hết lần này đến lần khác. Cô cũng đành nén lại ham muốn được ôm lấy anh, sợ rằng chạm vào sẽ làm anh tỉnh giấc.

‘Đây chính là điều có thể thay đổi tương lai nhiều nhất.’

Nếu trái tim anh và cô cùng chung một nhịp, thì kiếp này sống không hề hoài phí.

Cuộc đời này sẽ khác xa với quá khứ.

Niềm vui sướng ấy lấp đầy trái tim cô.

‘Nhưng… anh ấy đã có hình xăm này từ trước khi trọng sinh sao? Hay chỉ là do mình không biết?’

Nếu ngày xưa cô biết, có lẽ nhiều thứ đã đổi thay.

Dẫu vậy, Amber quyết định không hối tiếc về quá khứ. Nhờ có ân huệ của sự hối hận, cô đang được sống một cuộc đời mới và sẽ có thể thay đổi những điều từng làm cô nuối tiếc.

“Sao em không khen anh thêm vài câu nữa? Anh vẫn đang chờ đấy.”

Chính vào lúc đó.

Igmeyer, người mà cô tưởng đang say ngủ, đột nhiên bắt lấy ánh mắt cô.

Đôi mắt đỏ rực của anh hoàn toàn tỉnh táo, khiến mặt Amber nóng bừng lên. Có phải anh đã thấy hết những gì cô vừa nói và làm không?

“Anh đang suy nghĩ xem khi nào thì nên cho em xem đây.”

Giọng anh trầm thấp và uể uả.

Trong chớp mắt, anh kéo Amber lại gần, bao trọn cô vào lòng và khẽ chạm vào đầu mũi cô với nụ cười trêu chọc.

“Công chúa có thích không?”

“Từ… từ khi nào anh lại làm nó? Em cứ nghĩ chắc chắn anh không có hình xăm nào cơ mà.”

Cô không muốn giọng mình nghe như sắp khóc, nhưng nó cứ run lên bần bật.

Igmeyer đáp lại bằng một nét mặt nghiêm nghị.

“Em có nhớ cái ngày anh về nhà muộn một lần không?”

“Á…!”

Amber nhớ lại cái ngày cô từng dỗi hường vì không được gặp anh.

Sau đó, họ đã cùng nhau đi ngắm hoa trên sườn núi Hoa Trà, rồi lại hướng về phía núi Cyprus.

Nhưng chẳng phải lúc đó Igmeyer đã nói điều gì đó sao?

‘Từ bây giờ anh muốn bắt đầu thích em.’

‘!’

‘Dù có suy nghĩ thế nào, anh thấy chúng ta còn hơn cả bạn bè hay đồng nghiệp.’

Vào thời điểm đó, cô lại bận tâm đến chuyện trượt tuyết.

Rồi cô chán nản khi nghe anh nói không muốn có con, và ngay sau đó… đột nhiên Iona xuất hiện. Thế nên cô đã quên sạch những gì Igmeyer từng nói.

‘Sao mình có thể quên mất điều này cơ chứ!’

Bị chấn động bủa vây, Amber không thể ngăn được khuôn miệng há hốc. Cùng lúc đó, cô cảm thấy xấu hổ đến mức toàn thân đỏ bừng lên.

Truyện liên quan

Lớp Học Cô Dâu Hoàn thành Hàn Quốc

Lớp Học Cô Dâu

Web Novel R19
Cập nhật: 5 giờ trước

Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...

85 55
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất Hoàn thành Hàn Quốc

Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất

Web Novel
Cập nhật: 6 ngày trước

Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".

51 462