Giáo Sư Thiên Tài Muốn Một Cuộc Sống Nhàn Hạ - Chương 87
Ta khẽ nhíu mày.
Có một lý do.
‘Chẳng mấy chốc, tập phim màn đêm bị xóa sổ sẽ bắt đầu.’
Điều đó có nghĩa là học viện không còn là một chốn bình yên vô sự.
Đủ loại hiểm họa sẽ kéo đến.
‘Ta không thể mãi trông chờ vào vận may nữa. Ta phải trở nên mạnh mẽ hơn.’
Đương nhiên, so với trước đây, ta đã mạnh lên rất nhiều nhờ có được những thứ như Hắc Ảnh Kiếm và sức mạnh Hỗn Mang.
Thế nhưng, sức mạnh mà ta đang nói đến không phải là cái thứ ‘đường tắt’ ấy.
‘Bây giờ, ta cũng phải chạm đến cảnh giới nhị tinh.’
Cảnh giới nhị tinh.
Lĩnh vực của một ‘kẻ nhập môn’.
Đúng như cái tên ‘nhập môn’ gợi lên, đây là cấp độ mà ngay cả học viên hay thường dân cũng có thể dễ dàng đạt tới mà không cần được công nhận là một pháp sư chính thức, nhưng với ta, đó lại là một đỉnh cao không thể với tới.
Ta chưa bao giờ có thể chạm đến cảnh giới nhị tinh bằng con đường bình thường.
‘Nhưng ở đây, mọi chuyện lại khác.’
Ta chuyển ánh nhìn sang nơi khác.
Một cơn lốc xoáy khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ hòn đảo.
Bên trong dòng xoáy đó chính là những ‘nguyên liệu’ để vươn tới cảnh giới nhị tinh mà ta buộc phải đoạt lấy.
Tiện thể, ta cũng sẽ thức tỉnh Catherine.
“Đừng lo và hãy tin tưởng ta. Đi thôi.”
Catherine cắn môi, trầm ngâm, nhưng bất ngờ lại ngoan ngoãn gật đầu.
“Được rồi.”
“Hửm?”
Catherine nhanh chóng quay phắt đầu đi, tránh né ánh mắt của ta.
“Anh bảo em phải tin tưởng anh mà. Chắc hẳn anh có kế hoạch gì đó rồi. Trông anh thế thôi chứ nói là giữ lời bằng sạch.”
“Trông ta có vẻ không đáng tin ở bề ngoài lắm sao?”
“Cái vẻ cau có khó ưa đó lại khiến anh trông giống một tên lừa đảo hơn đấy chứ? Dù sao thì, đi thôi!”
Khi chúng tôi bước vào trong hòn đảo, một hiện tượng kỳ lạ diễn ra.
Ngay cả khi đến gần cơn lốc, chỉ có tiếng ồn lớn chứ hoàn toàn không cảm nhận được chút áp lực nào.
“Tại sao lại thế?”
“Nó vẫn chưa coi chúng ta là kẻ địch. Đây không phải là một cơn lốc đơn thuần đâu. Cứ chờ đi.”
Khoảnh khắc những lời đó vừa thốt ra khỏi miệng ta:
Chào mừng các vị khách!
Đang xác thực tư cách! Đã xác nhận tư cách! Các ngươi có thể khiêu chiến di vật của Tốc Kiếm!
“Những tư cách này là sao chứ?”
“Đó là cấp độ. Tổng cấp độ của nhóm khiêu chiến không được vượt quá 2, nếu không thì không thể khiêu chiến di vật này. Vì cả hai chúng ta đều dưới cấp 1, nên chúng ta đủ điều kiện để cùng nhau khiêu chiến.”
Catherine trông có vẻ bực bội.
“Cấp 2 thì thấp quá phải không ạ?”
“Đó là lý do tại sao đây lại là một di vật vô cùng chết chóc. Chỉ có trẻ con mới có thể khiêu chiến nó.”
“Nhưng có giáo sư ở đây thì chắc sẽ ổn thôi nhỉ? Thưa giáo sư, nói thật nhé, anh có thể chỉ là cấp 1 trên danh nghĩa, nhưng anh mạnh hơn hầu hết các cấp cao phải không ạ?”
“Không, lần này ta sẽ không dùng sức mạnh của mình đâu.”
“Ý anh là sao ạ?”
Ta liếc nhìn cơn lốc xoáy.
“Ta sẽ tập trung vào việc thu thập các ‘nguyên liệu’ để nâng cao mức độ thành tựu của bản thân. Đó là một quá trình cực kỳ phức tạp, nên ta sẽ hoàn toàn sơ hở không thể tự vệ. Trong lúc đó, em sẽ phải bảo vệ ta.”
“Ý anh là em phải một mình vượt qua những thử thách của di vật? Vừa phải bảo vệ anh nữa ư?”
“Em hiểu đúng rồi đấy. Phải.”
Catherine há hốc miệng, trông ngơ ngác vô cùng.
“Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Em làm được mà.”
“Không, đúng là một chuyện nực cười! Em đời nào làm được!”
“Ta tin em làm được.”
Catherine nghiến chặt răng.
“Hừ, em chẳng biết nữa! Vì em đang làm theo lời giáo sư, nên nếu có chuyện gì xảy ra, anh hoàn toàn chịu trách nhiệm đấy nhé!”
Khiêu chiến bắt đầu!
Đang tiến vào di vật của Tốc Kiếm!
Paaaaat!
Với một tia chớp lóe lên, hai chúng ta dịch chuyển vào chính giữa tâm của dòng xoáy.
Điều kiện phá đảo là trốn thoát!
Trốn thoát khỏi bên trong cơn lốc xoáy trong vòng 5 ngày!
Không thể trốn thoát trong vòng 5 ngày sẽ khiến cơn lốc xoáy biến thành những lưỡi kiếm, xé nát cơ thể những kẻ khiêu chiến!
Nếu phá đảo thành công, Bát Đại Tốc Kiếm Anh Hùng sẽ giáng lâm và ban ơn phước!
Catherine vội vã giục giã,
“Giờ chúng ta vào trong rồi đấy, nói cho em nghe đi. Bây giờ em phải làm gì đây?”
“Ta không biết. Từ giờ trở đi, em sẽ phải tự mình tìm cách thôi.”
“Không đời nào!!”
“Ta nói là sẽ giúp em, nhưng ta không hề bảo là sẽ đút tận miệng mọi thứ cho em đâu.”
“!!”
Catherine mím chặt môi.
Cô bé đã nhận ra sai lầm của chính mình.
Vẻ ngoài hiện tại của cô chẳng hề phù hợp với nữ chính chút nào.
“Điều duy nhất ta biết là em chắc chắn có thể vượt qua thử thách này mà không cần sự trợ giúp của ta.”
“……”
Nắm tay Catherine siết chặt lại.
Có vẻ cô ấy đang chìm sâu vào suy nghĩ.
Tôi để kệ cô ấy và quay ánh mắt đi nơi khác.
‘Thực ra, đó là lời nói dối.’
Catherine không đời nào có thể vượt qua những thử thách của di tích Tật Phong Kiếm này.
Một thông báo như thế này hiện lên:
0%
Không phải 0.1%, mà là một con số 0 tròn trĩnh.
Tuy nhiên,
100%
Tôi có cách để hóa giải trận cuồng phong này.
Nhưng tôi lắc đầu.
‘Lần này, mình không thể ra tay. Mình phải để Catherine tự tìm cách giải quyết. Để cô ấy có thể tạo nên một phép màu.’
Sẽ chẳng dễ dàng gì.
Nếu cô ấy thất bại, mình cũng sẽ chết.
Liệu ngay cả khi tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, mình vẫn có thể tiếp tục tin tưởng vào cô ấy?
‘Mình phải làm vậy. Điều này không chỉ vì Catherine, mà còn vì chính bản thân mình.’
Tôi nhìn vào trận cuồng phong đang xoáy cuộn quanh hòn đảo.
Tất nhiên, đó không phải là một trận cuồng phong tự nhiên.
Nhưng nó cũng không phải là ma pháp.
Đó là dấu vết do sức mạnh của một Đăng Tiên Giả Cấp 9 để lại trên thế giới này.
‘Để đạt đến cấp độ 2 sao, mình cần nhiều hơn là chỉ mana. Mình cần phải tạo ra một ma hạch.’
Nghĩa là một vật chứa để đựng mana.
‘Cho đến cấp độ 1 sao, không cần tạo ma hạch đặc biệt nào. Rốt cuộc thì mana cũng chỉ như một hạt bụi.’
Nhưng từ cấp độ 2 sao trở đi, mọi chuyện lại khác.
Vấn đề, như mọi khi, vẫn là chứng mù cảm nhận mana chết giát của mình.
Nếu một kẻ mù cảm nhận mana như mình cố gắng tạo ma hạch, kết quả thu được cũng chỉ là một cái giỏ thủng đầy lỗ.
‘Mình cần một ‘nguyên liệu’ khác để lấp đầy những lỗ thủng trên chiếc giỏ đó.’
Nhưng đó là nguyên liệu gì?
Sẽ dễ dàng hơn nếu sửa chữa ma hạch bị tổn thương bằng một vài loại linh dược thiên chi xảo ngọt, nhưng chẳng có thần dược nào có thể gia cố một ma hạch chằng chịt lỗ thủng.
‘Đây là lý do tại sao mình lại đến Đảo Cuồng Phong.’
Tôi đăm đăm nhìn trận cuồng phong đang cuộn xoáy quanh đảo.
Trận cuồng phong đó chính là một loại ‘vật chứa’.
Một ‘vật chứa’ được tạo ra bởi một ‘Huyễn Ảnh’.
‘Mình phải phân tích sức mạnh của huyễn ảnh ẩn chứa trong cơn lốc đó, công thức hóa nó bằng ma pháp và sử dụng nó để gia cố ma hạch của mình.’
Ngay cả với mình, đây cũng là một nhiệm vụ cực kỳ gian nan và chẳng có gì đảm bảo thành công.
Ốc còn không mang nổi mình ốc, làm sao tôi có thể nhúng tay giúp đỡ Catherine.
‘Chỉ có một cơ hội duy nhất để thử thách Đảo Cuồng Phong. Nếu lãng phí cơ hội này, mình sẽ mất đi khả năng đạt đến cấp độ 2 sao.’
Do đó, Catherine phải tự mình tạo ra phép màu mà không có sự giúp đỡ của mình.
“Bắt đầu thôi.”
Tôi nhắm mắt lại.
Mũi tên đã rời cung.
* * *
“Giáo sư? Giáo sư?”
Van không trả lời.
Có vẻ như anh đang làm một việc gì đó cực kỳ quan trọng, dù chính xác là việc gì thì cô cũng không rõ.
Vào những lúc thế này, nếu vô tình quấy rỗ có thể khiến anh bị thương nặng, nên cô không thể tiếp tục gọi.
“Anh ấy thực sự muốn mình tự làm một mình sao? Anh ấy bị điên rồi à?”
Gào o o o.
Uy lực đáng sợ của cơn lốc khiến cô nhìn mà rợn ngợp.
‘Làm sao mình có thể phá vỡ thứ đó để thoát ra ngoài?’
Điều đó là hoàn toàn không thể với lượng ma pháp tội nghiệp của cô.
“Mình có nên dùng kiếm không?”
Catherine ngơ ngác nhìn thanh kiếm bên hông mình.
Thanh kiếm mà Van đã tặng cô trên đường đến đây.
“Nhưng mình còn chưa quyết định trở thành một kỵ sĩ mà.”
Cô vẫn đang do dự vì sự do dự trong lòng.
Tuy nhiên, trước mắt, có vẻ như cô phải tìm cách thử dùng kiếm.
‘Nhưng rốt cuộc mình nên làm gì với thanh kiếm này? Mình thậm chí còn chẳng biết kiếm thuật cơ bản.’
Nếu ma pháp của cô ở cấp độ 1 sao, thì kiếm thuật của cô lại là một kẻ hoàn toàn nhập môn.
‘Làm thế này thì có chém được không nhỉ?’
Catherine thử vung kiếm chém vào những luồng gió lốc nhưng liền hoảng hốt.
Choanggggg!!!
Như thể vừa đâm kiếm vào một bánh răng xích, lưỡi kiếm lập tức bị móp méo và sứt mẻ.
‘Mình cần một cách tiếp cận khác.’
Catherine cau mày.
‘Mẹ kiếp, mình chẳng có tài năng trong việc nghĩ ra mấy ý tưởng thiên tài. Sở trường của mình là lầm lụi làm những việc được giao.’
Thở dài một tiếng, cô viết chữ ‘Cơn lốc’ thật to xuống đất. Bên cạnh đó, cô viết chữ ‘Gió’.
Đó là phương pháp sơ đồ tư duy mà cô thường dùng khi học tập.
‘Cơn lốc là gió. Để vượt qua gió, mình cần đến sức mạnh của đất.’
Lối tư duy điển hình của một pháp sư tương lai.
Rồi Catherine sực nhớ lại điều Van từng nói.
Tôi sẽ biến cô thành kỵ sĩ cấp 3 trong vòng một tuần.
“!!”
Lời giải đáp đánh giật liên hồi như tia sét ngang tai.
‘Mình phải truyền ma pháp hệ thổ vào kiếm mới có thể chém rách cơn lốc đó!’
Kỵ sĩ vốn chia làm hai loại:
Kiếm Kỵ Sĩ, những kẻ chỉ thuần thục tay kiếm.
Song Kỵ Sĩ, những người dung hòa ma pháp cùng kiếm thuật.
Truyền ma pháp vào lưỡi kiếm chính là cảnh giới của một Song Kỵ Sĩ cấp 3.
‘Nhưng làm sao để truyền ma pháp vào kiếm đây?’
Catherine ngơ ngác chớp mắt.
Cô hoàn toàn chẳng có lấy một chút khái niệm.
‘Mặc kệ đi, cứ thử cái đã.’
Hành động theo bản năng vốn là thế mạnh của cô.
Xoẹt!
Tay vung kiếm, cô bắt đầu xướng niệm thổ ma pháp.
Nỗ lực không ngừng nghỉ.
* * *
‘Có vẻ cô ta đã đi đúng hướng rồi đấy.’
Tôi khẽ hé mắt lén nhìn theo từng chuyển động của Catherine.
‘Trong vòng một tuần, cô ta sẽ truyền được ma pháp vào kiếm thôi. Cô ta đã bỏ ra không ít sức lực.’
Đáng kinh ngạc là đối với một Song Kỵ Sĩ, sự kiên trì và nỗ lực mới là điều quan trọng nhất.
Luyện kiếm cùng ma pháp đạt đến độ ‘hoàn hảo’ còn giá trị hơn nhiều so với việc chỉ đơn thuần ‘giỏi giang’.
‘Vấn đề là, chỉ chừng đó thôi vẫn chưa đủ.’
Dù sao đây cũng là tàn tích của Tám Đại Thánh Kiếm.
Chuyện chẳng thể dễ dàng đến thế.
Cần phải tạo nên một ‘phep màu’ bổ sung nữa.
‘Không chỉ có vậy.’
Tôi nuốt ực một cái.
Trong lúc phân tích cơn lốc, tôi đã phát hiện ra một sự cố ngoài dự kiến.
‘…Ảo ảnh đó là thứ gì vậy?’
Nơi sâu thẳm bên trong cơn lốc.
Một móng ma mờ ảo đang hiện hữu.
Đó là một oán linh, nhưng lại mang khuôn mặt vô cùng quen thuộc.
‘Đó là Tốt Kiếm, một trong Tám Đại Thánh Kiếm! TẠi sao nó lại tồn tại dưới dạng một linh hồn?! Lẽ nào ‘sự giáng lâm ban phúc’ đang hiện hình thành oan hồn sao?’
Nhưng đó chưa phải là vấn đề lớn nhất.
‘…Sao nó cứ dán chặt mắt vào mình thế kia?’
Kẻ đang chấp nhận thử thách của tàn tích hiện tại là Catherine chứ đâu phải tôi.
Thế nhưng, oan hồn của Tốt Kiếm lại chẳng hề bận tâm đến Catherine, ánh mắt nó chằm chằm khóa chặt lấy một mình tôi.
Mồ hôi hột ròng rã tuôn ra như tắm.
‘Cảm giác chẳng lành chút nào.’
Một nỗi điềm báo hãi hùng bao trùm lấy tâm trí.
‘Chuyện đó tính sau đi. Vượt qua thử thách này rồi sẽ xử lý nó.’
Nếu Catherine không thể tạo ra kỳ tích, mọi thứ xem như chấm hết.
Khi tôi lén nhìn lại tiến độ của Catherine, tôi không khỏi giật mình.
Một rắc rối ngoài dự kiến khác lại vừa phát sinh.
“Ha ha, đang vật lộn giãy giụa trông như một con sâu bọ nhỉ?”
“!!”
Một giọng nói đầy mỉa mai vang lên.
Gương mặt Catherine cắt không còn một giọt máu trước sự xuất hiện đột ngột ấy.
“S-Sao ông lại ở đây?”
“À, ta đến đây đâu phải vì cô. Ta chẳng có chút hứng thú nào với cô cả. Mục đích của ta là tên Van đằng kia kìa.”
Công tước Alfonso xuất hiện với một nụ cười mỉm.
“Nghĩ đi nghĩ lại, đây có vẻ là cơ hội tốt để tiễn tên Van đó về chầu trời, nên ta mới tìm đến tận đây.”
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn
Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.