Giáo Sư Thiên Tài Muốn Một Cuộc Sống Nhàn Hạ - Chương 85
Vốn dĩ, Catherine phải thức tỉnh năng khiếu sau khi chật vật trong cô độc và chạm đến bờ vực tuyệt vọng.
Nhưng tôi đã trở thành chỗ dựa cho cô ấy, ngăn cô ấy không phải trải qua cảm giác cô đơn và nản lòng.
‘Không, mình đâu có làm điều gì quá đặc biệt cho Catherine đâu.’
Tôi mang nét mặt đầy trăn trở.
Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi.
Tốt nhất cậu nên giữ khoảng cách thích hợp với đứa trẻ đó. Sự đồng cảm đặt sai chỗ sẽ chỉ là liều thuốc độc mà thôi.
Có lẽ Công tước Alfonso đã nhận ra tình cảnh của Catherine nên mới cảnh báo tôi.
‘Mình nên làm gì đây?’
Tôi nhìn thấy Catherine đang đi dạo ở đằng xa.
Ánh mắt hai chúng tôi chạm nhau, Catherine nhíu mày rồi nhanh chóng ngoảnh mặt đi nơi khác.
Phản ứng của cô ấy có phần gai góc, nhưng tôi không cảm nhận được chút địch ý nào.
Nó giống như cô ấy đang xấu hổ nên cố né tránh ánh nhìn của tôi thì đúng hơn.
‘Vào lúc này, đáng lẽ Catherine phải đong đầy phẫn nộ và hận thù mới phải.’
Đây là một vấn đề vô cùng nghiêm trọng.
Hơn nữa, một tình huống khẩn cấp đã xảy ra.
Dòng tộc pháp thuật đã yêu cầu Catherine làm thủ tục thôi học.
Đó là khởi đầu cho kịch bản nhân vật của riêng Catherine .
* * *
Ký túc xá lúc 2:30 sáng.
Khi tất cả học sinh đã chìm vào giấc ngủ, ánh sáng mờ nhạt vẫn hắt ra từ một trong các phòng.
Đó là phòng của Catherine.
“Tiểu thư Catherine? Hừm, vẫn chưa ngủ sao?”
Người bạn cùng phòng của Catherine nhíu mày nhìn ánh đèn vẫn đang bật.
Nói thêm về hoàn cảnh, Catherine đang sống trong căn phòng 6 người rẻ nhất ở khu bình dân và chẳng nhận được chút chu cấp nào từ gia tộc.
Những người bạn cùng phòng biết cô là đứa con hoang bị gia tộc bỏ rơi nên thường ngầm coi thường cô.
“Cậu có biết mấy giờ rồi không? Mau ngủ đi cho rồi.”
Bị làm phiền bởi lời cằn nhằn, Catherine đành ngậm ngùi gấp cuốn sách lại.
“…Xin lỗi. Hôm nay thư viện đóng cửa để sửa chữa.”
‘Mình vẫn chưa nắm vững bài học hôm nay.’
Catherine nuốt ngược một tiếng thở dài.
Thực ra, kiến thức không quá khó.
Dù sao thì cũng mới chỉ là đầu học kỳ mới.
Các học sinh khác ở khoa pháp thuật dễ dàng hiểu và lướt qua, nhưng mình cô lại phải vật lộn một mình.
‘Không sao cả. Nếu có chỗ nào chưa hiểu thì mình chỉ cần học nhiều hơn thôi.’
Cô biết rất rõ bản thân thiếu tài năng đến nhường nào.
Cô luôn bị gọi là kẻ vô dụng nhất trong dòng tộc pháp thuật.
Thế nhưng, sau khi đến học viện, cô mới nhận ra.
Cô không chỉ là kẻ vô dụng nhất trong dòng tộc, mà còn là yếu kém nhất toàn học viện.
‘Dừng mấy suy nghĩ vớ vẩn này lại đi. Thà dành thời gian đó đọc thêm một dòng sách còn hơn.’
Cô nằm trên giường đọc sách dưới ánh trăng thì chuyện đó xảy ra.
Tách.
‘Ah.’
Có lẽ do dạo này thiếu ngủ nên máu cam bắt đầu nhỏ rọt.
‘Không thể để nó làm bẩn sách được.’
Ngay sau đó, lại một lời mỉa mai khác vang lên.
“Lúc nào cũng làm như vẻ ta đây. Làm như mỗi mình cô ta là học hành chăm chỉ trong cái học viện này không bằng.”
“Dù gì cũng là tiểu thư của một dòng tộc pháp thuật. Cơ mà nhìn năng lực thế kia thì hiểu sao ngay cả dòng tộc cũng từ bỏ cô ta rồi.”
“Sao cô ta lại đạt thủ khoa đầu vào được nhỉ? Có phải gian lận nhập học không?”
“Chắc chỉ học vẹt cái đề thi đầu vào thôi. Giờ thì lại làm quá lên như đúng rồi.”
Những lời giễu cợt đủ to để cô nghe thấy, nhưng Catherine không phản ứng gì.
Cô đã quá quen với điều đó rồi.
Tại sao tao lại sinh ra cái thứ như mày cơ chứ?
Tại sao gia chủ đời trước lại nhặt mày về làm gì?
Mày là đồ vô dụng và không xứng đáng được sống.
Cô đã luôn sống trong những lời lẽ ấy từ nhỏ, nên những lời mỉa mai của bạn cùng phòng chỉ khiến cô thấy buồn cười.
‘Thế nên, không sao cả.’
Nhưng bất chợt, lồng ngực cô như thắt lại.
Liệu có thực sự không sao không?
‘…Có lẽ từ bỏ thì tốt hơn.’
Mọi sự nỗ lực của cô đều chỉ vì một mục tiêu duy nhất.
Cô khao khát trở thành một pháp sư vĩ đại để đè bẹp sự tự cao của dòng tộc pháp thuật từng coi khinh cô.
Cô gạt phắt suy nghĩ đó đi, sốc lại tinh thần.
‘Không được yếu đuối. Mình làm được. Mình nhất định phải làm được.’
Thế nhưng tại sao lúc này?
Tại sao một giọng nói lại đột ngột hiện lên trong trí óc cô?
Cậu đã có tôi rồi.
Đó là Van.
‘…Vị giáo sư mà mình không thích chút nào.’
Catherine thở dài.
Thành thật mà nói, Van không phải là kiểu ‘người thầy’ hợp cạ với cô nhất.
Bài giảng của Van quá sâu xa, khiến Catherine vô cùng vật vã mới có thể đuổi kịp.
‘Tên đó thậm chí còn chẳng lấy gì làm tử tế. Lúc nào cũng gắt gỏng và làm màu.’
Thế nhưng.
‘…Hắn luôn trở thành điểm tựa cho mọi người mỗi khi cần thiết. Đến là đáng ghét.’
Chính vì vậy.
Chẳng biết từ bao giờ, cô đã bắt đầu dựa dẫm vào Van.
Đó là một trải nghiệm mới mẻ và đầy bối rối đối với cô.
‘Tỉnh táo lại đi, Catherine. Dựa dẫm vào kẻ khác chỉ khiến ngươi yếu đuối hơn thôi.’
Catherine xóc lại tinh thần rồi dời mắt trở lại trang sách.
Máu cam lại bắt đầu chảy ra, nhưng cô mặc kệ, chỉ lấy tấm vải ấn chặt vào mũi.
* * *
Kết quả kỳ thi đã có.
‘May quá, mình đứng nhất rồi.’
Catherine thở phào nhẹ nhõm.
Tất cả những nỗ lực học tập cái đống kiến thức khó hiểu đến mức chảy cả máu mũi xem ra đã được đền đáp.
‘Phải quay về ôn tập lại lần nữa mới được.’
Đang đi dọc hành lang, ai đó cố tình đâm sầm vào vai cô.
Có kẻ đang kiếm chuyện.
“Này! Ngươi nghĩ mình là ai hả? Muốn gây sự sao?”
Cô gắt lên đầy tức giận, nhưng đáp lại là một giọng điệu hợm hĩnh.
“Lâu rồi không gặp. Dạo này thế nào rồi?”
“Ngươi là…?”
Vẻ mặt Catherine cứng đờ.
Đối phương đeo bảng tên học viên năm hai, một gương mặt mà cô nhận ra.
“Ngươi không định chào hỏi anh họ mình cho đàng hoàng sao?”
Davit.
Hắn là con trai của một nhánh gia tộc thuộc dòng tộc pháp thuật.
“Câm miệng. Ta không muốn dính dáng gì đến ngươi cả. Cút đi.”
Catherine nghiến răng.
Kẻ hành hạ cô nhiều nhất trong thời gian ở dòng tộc pháp thuật không phải mẹ kế, Nữ công tước Beth, hay Joanna.
Bất ngờ thay, đó lại là các trưởng lão, thành viên chi nhánh và gia thần.
Loại rác rưởi như vậy không được phép làm hoen ố dòng tộc của gia tộc pháp thuật vĩ đại.
Davit nhún vai.
“Bao lâu nay vẫn kiêu ngạo như thế. Nhưng nếu muốn ở lại học viện dù chỉ thêm một ngày, tốt nhất ngươi nên nịnh bợ ta đi.”
“…Ý ngươi là sao?”
“Ngươi chưa nghe gì ư? Hội đồng trưởng lão đã quyết định tống ngươi đến ‘Tu viện Pháp thuật’.”
“!!”
Đó là nơi các ‘tu sĩ pháp thuật’ cách ly với thế giới bên ngoài chỉ để nghiên cứu pháp thuật.
Nó cũng được dùng làm nơi lưu tày những đứa con phạm tội hoặc bị các gia tộc quý tộc ruồng bỏ.
“Loại phế vật như ngươi học ở học viện thì có ích gì chứ? Sẽ có lợi hơn một chút cho dòng tộc nếu ngươi vào tu viện để nghiên cứu pháp thuật trong âm thầm cho đến hết đời.”
“Hả! Ai quyết định chuyện đó? Ngươi nghĩ ta sẽ ngoan ngoãn đi sao?”
“Còn nếu ngươi từ chối thì sao? Ngươi nghĩ mình có thể chống lại quyết định của hội đồng trưởng lão chắc?”
Catherine lặng đi không nói nên lời.
Chẳng có ai ở đó để bảo vệ cô.
Cha cô, Công tước Alfonso, thà rằng cô biến mất ngay lập tức.
“Biết đâu đấy. Nếu ngươi may mắn đạt được thành tích xuất sắc tại ‘Buổi giao lưu’ cuối tuần này, có thể các trưởng lão sẽ xem xét lại quyết định. Tất nhiên, khả năng ngươi làm được điều đó thực sự là không tưởng rồi, haha.”
Catherine nhìn Davit bước đi.
‘Làm sao mình có thể nổi bật tại Buổi giao lưu cơ chứ.’
So với trước khi nhập học tại học viện, thực lực của cô chẳng tiến bộ chút nào.
Ngay khi cô đang nắm chặt tay đầy bất lực.
Hãy tin ta.
Giọng nói của Van vang vọng trong tâm trí cô.
‘…Không. Mình không thể dựa dẫm vào điều đó.’
Cô biết chính xác lý do tại sao mình lại dậm chân tại chỗ.
Đó là vì ý chí của cô đã trở nên yếu ớt.
Đó không phải là đổ lỗi cho Van.
Đó chỉ là sự hối hận vì bản thân đã trở nên mềm yếu.
‘Mình cần phải mạnh mẽ trở lại.’
Chỉ còn vài ngày nữa là đến cuối tuần diễn ra Buổi giao lưu.
Cô dự định sẽ làm bất cứ điều gì có thể trong thời gian này.
Nhưng rồi,
“Có chuyện gì vậy?”
“!!”
Là Van.
Vẫn luôn là ánh mắt đáng ghét như thể nhìn xuống kẻ khác, nhưng tại sao?
Tại sao trái tim cô lại trở nên yếu mềm một lần nữa?
“Có chuyện gì đâu? Do buổi sáng ta ăn uống không ngon miệng chắc? Không, ta ổn.”
“Catherine.”
Van nhìn thẳng vào cô.
Như thể hắn có thể nhìn thấu hoàn toàn con người cô.
"Tôi hỏi lại lần nữa. Em chắc chắn không có chuyện gì đấy chứ?"
"!!"
Catherine nhận ra Van vốn đã biết tỏ tường mọi chuyện của cô.
Phải rồi, là giáo viên chủ nhiệm, làm sao thầy ấy lại không được báo tin đầu tiên cho được.
‘Mình có nên xin sự giúp đỡ không?’
Catherine biết chứ.
Rằng vị giáo sư trông có vẻ phiền phức này lại sở hữu một trái tim ấm áp hơn bất kỳ ai.
Chỉ cần cô cất lời, thầy ấy nhất định sẽ làm mọi cách để giải quyết vấn đề cho cô.
Thế nhưng,
‘Không, mình không thể.’
Đó không đơn thuần là sự tự tôn hão huyền.
Cô thấy sợ.
Sợ rằng bản thân sẽ ngã gục trước sự yếu đuối của chính mình.
Và rồi có lẽ, cô sẽ chẳng bao giờ có thể đứng dậy được nữa.
"Không có chuyện gì hết, được chưa? Thầy đừng có rảnh rỗi xía vào chuyện của em, lo việc của mình đi."
"…Được rồi, tôi hiểu rồi."
May mắn thay, Van không gặng hỏi thêm nữa.
Thay vào đó, thầy đổi chủ đề.
"Catherine, ngay từ đầu tôi đã nói gì rồi?"
"……."
"Tôi đã nói em là học trò của tôi, và tôi là giáo sư của em. Cho nên, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, chỉ cần không quên điều đó là được. Rằng em là học trò của tôi."
Một làn sóng cảm xúc đột ngột dâng trào mạnh mẽ trong lòng Catherine.
Có lẽ những tủi hờn vón cục bấy lâu nay cuối cùng cũng đến lúc vỡ tràn.
"…Sự quan tâm của thầy chỉ là chuyện bao đồng thừa thãi."
Cảm thấy nếu còn ở lại thì cảm xúc sẽ vỡ òa mất, Catherine cắn chặt môi, quay lưng bước đi trước khi Van kịp nói thêm điều gì, rồi bỏ chạy.
‘Thật tồi tệ.’
Cô chẳng nhớ nổi ba ngày tiếp theo đã trôi qua thế nào.
Ngày Hội Giao Lưu cũng đến, và như thường lệ, Catherine lại trở thành trò hề chẳng khác nào con khỉ bị nhốt trong lồng.
Mọi người cười nhạo và coi thường cô.
Tiêu điểm của sự kiện là những màn quyết đấu pháp thuật giữa con cháu các gia tộc quý tộc.
"Tiểu thư Catherine thất bại!"
"Tiểu thư Catherine thất bại!"
"Tiểu thư Catherine thất bại!"
Trong vô số nội dung thi đấu, trước vô số đối thủ, cô chưa từng giành nổi một chiến thắng.
‘…Mình chẳng biết phải làm sao nữa.’
Cô tềnh tềnh lắng nghe những lời bàn tán xung quanh.
Kẻ làm ô uế danh dự gia tộc như thế nên bị tống vào Tu viện Pháp thuật ngay lập tức.
Ngay vào khoảnh khắc việc cô bị lưu tày sang tu viện dường như đã là chuyện chắc chắn.
"Quyết định này chẳng phải quá vội vàng sao? Ngay cả gia trưởng còn chưa thông qua cơ mà."
Thật bất ngờ, người cất lời lại là Công tước phu nhân Beth!
"Một tuần nữa sẽ diễn ra hiệp hai của Hội Giao Lưu. Lúc đó hãy quyết định."
"Nếu phu nhân đã nói vậy, chúng tôi xin nghe theo."
Catherine ngơ ngác nhìn Công tước phu nhân Beth.
"Đừng hiểu lầm. Đây không phải ý của ta. Ta chỉ nhận lời nhờ vả thôi."
"…Ai đã nhờ thưa Mẫu thân?"
"Còn ai vào đây nữa? Ta không muốn bàn thêm về chuyện này. Muốn biết thì tự đi mà hỏi người đó. Thầy ta hình như đang chờ ở bên ngoài đấy."
Là Van!
Catherine quay người vội vã chạy ra khỏi đại điện.
Bên ngoài, cô thấy một bóng dáng đang đứng tựa sau cột trụ của dinh thự.
Thanh lịch và tao nhã, hệt như một họa phẩm tinh tế.
Dù bình thường cô vẫn nghĩ thầy ấy thật làm màu, nhưng lúc này đây, trong lòng cô chẳng còn chút cảm giác đó nữa.
Trái tim cô chỉ biết dâng trào những cảm xúc mãnh liệt.
Để đè nén tâm trí đang xáo trộn, cô càng cố tỏ ra hỗn láo hơn.
"Em đã nói là không cần sự giúp đỡ thừa thãi của thầy rồi mà? Em không cần… từ thầy đâu, Giáo sư."
"Nếu muốn khóc thì cứ khóc đi."
"!!"
Chỉ đến lúc đó Catherine mới nhận ra mình đang chực trào nước mắt.
"Học trò làm nũng với giáo sư là chuyện bình thường. Cho nên, cứ tự nhiên mà khóc đi."
Những lời ấy đã đập tan bức tường băng mỏng mong mong quanh trái tim cô.
Giọt nước mắt cứ thế lăn dài trên má, chẳng thể nào ngăn lại được nữa.
Truyện liên quan
Hãy Giết Tôi
Một cuộc đời sống chỉ vì gia tộc. Tôi không thể mong cầu bất cứ điều gì, và tôi chẳng ...