Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Đôi sắc trắng dạo bước

────Mỗi khi con người cất bước lại đâm sầm vào ma thuật hay phép màu, đó vốn là sự hiện thực hóa của những giấc mơ. Trong thế giới ảo Arcadia, từng có mốt "quy luật" được xem là bất diến cho đến tận một thời điểm nào đó.

Đó là câu nói mà một cô giái từng nói với người bạn đồng hành liều lĩnh của mình.

『Con người không thể bay trên trời』

Cho dù người chơi – tức con người – có sở hữu sức mạnh vượt xa thực tại đến đâu, thì suốt ba năm ròng rã, năng lực duy nhất vẫn hoàn toàn không xuất hiện chính là khả năng "sải bước trên không".

Đây là một tựa game ngoại lệ, nơi mọi lý tưởng hay những điều vô lý đều có thể hiện thực hóa bằng cơ thể ảo. Thế nên giả thuyết cho rằng do rắc rối kỹ thuật mà không thể cài đặt năng lực này vào game là điều hoàn toàn phi thực tế.

Nếu vậy thì phải là một lý do khác... Chẳng hạn như việc trao cho người chơi năng lực di chuyển vượt xa giới hạn có thể làm mất cân bằng game nghiêm trọng, nên nhà phát triển mới đưa ra quyết định đó.

Hoaặc cũng có thể, việc tự do chao lượn giữa không trung bằng chính cơ thể mình là một phép màu quá tầm với khả năng xử lý của con người, nên họ mới cố tính giới hạn lại.

Nhiều giả thuyết đã liên tục được đưa ra────cho đến một thời điểm, khi một kẻ ngốc nghệch xuất hiện thật náo nhiệt, đập tan tành cái quy luật bất biến ấy.

...Và vì là người biết rõ câu chuyện đó chẳng phải chện của ai xa lạ.

"............Natsu-senpai, chị biết bay đấy à?"

Ngay giữa vòm trời nhuộm màu hoàng hôn.

Dù cho chị ấy có đang càu nhàu với đôi mắt lườm nguýt hết cỡ, cảnh tượng trước mắt vẫn đủ sức khiến người ta gọi là 'thần bí'. Tôi không giấu nổi sự kinh ngạc vô cùng đơn thuần mà thốt lên câu đó.

Vừa cất lời, trước khi cảm giác lơ lửng ngắn ngủi khi đạt đến độ cao tối đa kết thúc, tôi kích hoạt năng lực kích hoạt của 《Talaria Record》. Mặc cho phần lớn chỉ số nhanh nhẹn bị phong ấn, đôi chân nhận được quyền năng bước đi trên hư không giúp tôi đứng vững giữa khoảng không vũ trụ... Nhìn tôi như vậy, "cô ấy" buông một câu.

"……Hừ"

Một câu, hay đúng hơn là một tiếng cười khẩy trả lời cùng khuôn mặt trông chẳng hề vui vẻ.

Đúng thế đấy, chị ấy lườm tôi bằng đôi mắt ti hí với nét mặt thật sự không vui chút nào từ tận đáy lòng.

"Cậu nhา̀n thế nào mà ra cái này đang bay thanh thản trên trời thế?"

"………………"

Tuy nhiên, nếu bị hỏi vặn lại như thế.

"………………"

"………………"

"…………………………Một con mèo nhỏ hư hỏng bị mắc vào lưới────"

"Xiết cổ giờ"

"Em xin lỗi!!!"

Ngay sau khi quan sát thật kỹ rồi thốt ra 'cảm nghĩ' của mình, vô số sợi chỉ ập đến như nhân quả tuần hoàn, tự làm tự chịu, khiến tôi phải dốc toàn lực né tránh để giữ lại cái mạng nhỏ.

"Chớt……nhanh nhảu đấy nhỉ"

"Này, chị vừa tặc lưỡi đấy à? Chị định siết cổ em thật đấy à?"

"Không phải trong không gian giới hạn, mà nhา̀n ở "trên không" thế này trông cậu gian chết đi được. Đừng có bay nhảy tự do tự tại như thế chứ, định khinh thường ai đấy?"

Quả nhiên, sự không chút ngần ngại ấy khiến tôi đành phải tin rằng nếu bị bắt được thì chắc chắn sẽ bị siết chặt, nhưng có vẻ chị ấy vẫn còn nương tay.

Dù đã được gia tăng bằng đủ loại kỹ năng, nhưng việc né được hoàn toàn với chỉ số nhanh nhẹn tạm thời giảm xuống còn khoảng 60 chính là minh chứng cho điều đó. Thế nhưng, có vẻ việc tôi né được vô sự những sợi chỉ hết lần này đến lần khác lại khiến vị tiền bối không vừa lòng────

Thế trận phía Nam, hạng 7 【Chỉ Quyển】 Natsume, hay Natsu-senpai, đang trưng ra bộ mặt bất mãn.

"Chị nói thế thì em biết làm sao..."

"……Dù sao thì có vẻ cậu cũng tự biết là 'mình đang làm điều phi thường' nên chị mới tha cho đấy. Nếu mà thốt ra mấy câu kiểu nam chính vô tư không biết gì là chị cào cho rách mặt"

Đáng sợ quá đi. Nhưng mà, chính cái nét này của chị ấy lại là điều cá nhân tôi không hẳn là ghét.

………………Rồi thì, ừm, thì……

"Cái đó, nếu không phiền thì, để em hộ tống chị nhé...?"

Đoán qua lời nói và cử chỉ các thứ, có lẽ chị ấy không thể tự do bay lượn mà chỉ đơn thuần là đang trụ lại trên không trung mà thôi. Chính vì là "Chỉ" – hồn khí của chị ấy, thứ có thể xé gió tự do – nên mới làm được trò này, nhưng xem ra không thể điều khiển theo ý muốn hoàn toàn được.

Thế nên, tôi mới mạo mạn dâng lời đề nghị────

"……Chà, cũng tạm đạt yêu cầu đấy. Nhờ cậu vậy"

"A, vâng"

Chẳng buồn đưa tay ra, chị ấy chỉ dựa vào vô số sợi chỉ đang bao bọc quanh cơ thể mình. Đứng trong tư thế sẵn sàng nhận sự cống hiến của hậu bối với khuôn mặt ngoảnh đi chỗ khác đầy kiêu kỳ.

Cái gì thế này. Cho dù nhìn theo góc độ nào thì đây cũng là tình huống đáng lẽ phải nghĩ 'Cái đứa này bị sao thế', vậy mà đến nước này tôi lại chỉ cảm thấy một vẻ đáng yêu và gần gũi kỳ lạ.

Phải chăng là vì đã trải qua một trận đấm đá nảy lửa với nhau, hay là do tôi đang nhìn chị ấy bằng ánh mắt ngưỡng mộ lẫn ghen tị... Mà thôi, sao cũng được.

Dù sao thì việc chị ấy không có vẻ gì là ghét mình đã là quá đủ cho tình trạng hiện tại rồi.

"Ơ, nhưng dừng lại đã. Chị đây chẳng phải thiếu nữ ngây thơ đến mức bị bế lên là gào thét ầm ĩ đâu, cậu cũng không cần phải bận tâm, nhưng có một điều"

"Hả, điều gì cơ ạ"

Natsu-senpai giơ bàn tay ra ngắt lời tôi khi tôi đang thong thả bước trên không trung tiến lại gần. Trái lại, tôi nghiêng đầu thắc mắc xem có chuyện gì mà tôi cũng chẳng buồn bận tâm...

"Khuôn mặt bên đới của cậu trông chướng mắt sao đấy, ngắm gương mặt mà tao quen đi"

"Cái quái gì thế này"

Bị dội vào mặt một sự hống hách chả hiểu kiểu gì, đến cả tôi cũng phải thốt ra lời suồng sã.

◇◆◇◆◇

"……Thì biết sao được chứ. Chả hiểu sao cả hai lần giao đấu với cậu, cậu đều ở dạng chuyển sinh (bên đó) mà. Dù biết cậu là con trai nhưng chị chẳng có ấn tượng gì là con trai cả, trách chị chắc!"

"Thế nên là, em đã bảo là em có giận dỗi gì đâu mà"

Thôi thì, khép lại một màn hẹn gặp thú vị trên không trung.

Tôi bế cô gái dường như sẽ trở thành "bạn đồng hành" của mình trong cuộc chinh phục 'Lục Liên' sau ba ngày nữa, tận hưởng chuyến dạo chơi trên không với tốc độ khá thong thả so với bình thường.

Người được bế khoác sắc 'trắng', người bế cũng mang sắc 'trắng' tương đồng.

Ngẫm lại thì đúng là mỗi lần đối mặt với chị ấy, tôi toàn ở dạng chuyển sinh (bên này), nên việc hình ảnh cơ bản của tôi bị ghi đè bằng khuôn mặt mỹ thiếu nữ trong tâm trí chị ấy cũng là điều bất khả kháng.

Vì vậy, ban nãy tôi lỡ trưng ra giọng nói thật cùng ánh mắt ti hí nhưng cũng chẳng có gì để phàn nàn. Có vẻ như việc làm chị ấy phải bận tâm lại chính là lỗi của tôi mới đúng.

"Cơ mà, sao chị lại chọn cái nơi hẹn gặp hoa mỹ như trên không trung thế này làm gì vậy?"

Tôi của hiện tại, người có thể chao lượn trên bầu trời mà không cần dùng đến 《Thiên Bộ (Rocket)》, đã có thể tự do tận hưởng chuyến dạo chơi trên không khá thong dong. Dù vậy, khi bật các kỹ năng di chuyển, tốc độ chắc hẳn cũng phải tiệm cận trăm kilômét một giờ, nhưng với một người sở hữu Xếp hạng thì cỡ này chẳng là gì cả.

Nhờ có sự gia hộ của 《Hộ Vệ Nguyệt Dao (Luna Nobody)》, dù ở trên không trung tầm cao thì cũng chỉ hứng chịu những làn gió nhẹ. Vừa gạt đi phần mái tóc nhè nhẹ lay động, Natsu-senpai vừa dửng dưng nhìn ra xa trong im lặng.

Những lúc thế này, tôi tin chắc rằng càng bắt chuyện thừa thãi thì càng phản tác dụng. Tại sao ư, vì mèo là loài sinh vật nếu cứ để yên thì nó sẽ tự mò đến quấn quýt thôi────

"……Cũng không hẳn là chọn làm nơi hẹn gặp đâu"

Và rồi, có vẻ chị ấy không có kỹ năng đọc vị tôi như ai đó. Câu trả lời đáp lại sau một hồi im lặng không phải là một lời vặn vẹo sắc bén, mà là một câu đáp có phần bâng quơ.

"Chỉ là ngay sau khi Traduo kết thúc, chị bắt đầu luyện tập ở đó thôi…… Rảnh rỗi là chị lại làm thế suốt. Định bụng khi nào bên cậu rảnh thì cứ đến thôi"

"Hừm……?"

Tức là không phải tin nhắn 'Hẹn gặp ở đây nhé', mà đúng ra phải là 'Chị ở đây, lúc nào tới cũng được'. Nếu vậy thì điều cần hỏi là……

"Luyện tập ạ?"

Liệu có phải là luyện tập bay trên trời không nhỉ, tôi đem thắc mắc vô cùng đơn thuần ấy hỏi chị. Thế rồi cô ấy, sau một hồi lại im lặng nhìn ra xa────

Lần này, chị ấy lộ rõ nét mặt có phần bực bội.

"……Chú, ở vòng hai, đã *chơi lớn* đủ trò rồi còn gì?"

"Àー…… vâng."

Chắc chắn chị ấy đang nói đến trận đấu với nhóm 【Ngân Mạc & Tản Dật】 trong giải 『Triangle Duo』 mới đây. Đúng như những gì đàn chị Nacchan nói, đó là trận đấu mà tôi đã *ra tay làm đủ trò* cho chị ấy xem.

"Bắt chước bên này thì thôi, bỏ qua. Cùng lắm thì cứ cố gắng cho tròn vai đàn em là được."

"V-Vâng…… thì, em sẽ cố—"

"────Nhưng mà."

Đôi mắt sắc vàng vốn đang nhìn xa xăm chợt liếc xéo sang trừng tôi.

"Cho bên này thấy cả *những điều mà bên này không thể làm được* thì không xong đâu nhé. Cái đó thật sự siêuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu────────────────…………"

"…………"

"…………ực kỳ bực mình luôn, nên tuyệt đối chị không tha đâu. Liệu mà nhớ lấy."

"Ngập ngừng lâu dữ……"

Đó chẳng còn là oán thận nữa, mà như thể sự hiếu thắng đến phát điên đang trào dâng…… cơ mà, chuyện đó gạt sang một bên đã. Điều chị ấy muốn nói thì tôi cũng đoán được đại khái rồi.

Dựa vào cảnh tượng chị ấy tự quấn chỉ khắp người trên không trung dưới danh nghĩa luyện tập, thì bất kỳ ai cũng có thể nhận ra. Nghĩa là chị ấy……

"Tuy có thể điều khiển 『chỉ』 tùy ý, nhưng lại kém khoản nối chỉ vào thân mình để thao túng nhỉ."

"Sao chú phải cố tình nói ra làm gì. Muốn gây sự à?"

Có vẻ chị ấy không thể thực hiện kỹ thuật nâng cao giống như 『Trực Triền』 của tôi──── tức là chiêu thức điều khiển con rối để thao túng chính avatar của mình bằng chỉ. Rõ ràng là khi thấy tôi làm được điều đó, lòng tự trọng của chị ấy đã bị kích động.

Nhìn việc chị ấy đang thử luyện tập thì có lẽ không phải là không thể, nhưng qua biểu cảm thì ít nhất đây chẳng phải sở trường. Việc không chịu mở miệng nhận thua dẫu chỉ là cứng họng đúng thật rất giống phong cách của chị ấy.

Bó tay thật đấy. Quả nhiên là, cái kiểu này, ……nhỉ?

"……Cái gì. Đừng có nhìn chằm chằm thế."

"Thất lễ rồi."

Chuyện chi tiết thì tính sau, nhưng mà hừm──── một 『đồng đội』 thế này quả là tuyệt vời. Không biết là đúng như dự đoán hay sao, nhưng tôi có cảm giác tương lai mình với người này chỉ có thể càng ngày càng thân thiết thôi.

"Đàn chị Nacchan này."

"Vẫn còn định gọi thế đấy à. Gọi đàng hoàng là đàn chị Natsume cho chị."

"Em sẽ dạy chị *kỹ thuật điều khiển con rối kiểu của em*, đổi lại nếu được thì chị cũng dạy em mấy ngón nghề kiểu 【Tơ Cuộn】 nhé. ……Mà, vốn dĩ em cũng định lựa thời cơ để nhờ chị rồi, chị thấy sao?"

Với tư cách là người đang nỗ lực hết mình trên con đường làm 'đàn em đáng yêu' như lời chị ấy nói, tôi thong dong phiêu dâng trên không trung, ngoan ngoãn chân thành đưa ra lời đề nghị kèm yêu cầu.

Để rồi trong vòng tay tôi. Đàn chị nhỏ nhắn như mèo con đang được bế bồng đầy hống hách, chẳng hề có chút ngượng ngùng như một thiếu nữ thuần khiết như đã tuyên bố, lúc này thì……

Khuôn mặt ngơ ngác ngạc nhiên,

Rồi nhíu mày tỏ vẻ nghi hoặc,

Sau đó lại trải qua một chuỗi biến đổi nét mặt đầy thú vị sang vẻ bực bội cay đắng.

"Không. Chị từ chối."

"Thế thì tốt quá. Từ giờ mong được chị chỉ bảo nhé, cô giáo Nacchan."

"Chị đã bảo là không rồi mà! Ai là cô giáo của chú hả?!!!"

"Tạm gạt chuyện đó sang một bên, chúng ta vào chủ đề chính thôi nhỉ. Về việc chinh phục 『Lục Hệ』────"

"Lắng nghe chị nói đi chứ! Thật là, ……áàaa! Chú quả nhiên chẳng đáng yêu chút nào hết‼︎"

Và rồi, kiểu kiểu như thế.

Khi đã thân thiết hơn thêm một chút, có lẽ nên bắt đầu bàn chuyện nghiêm túc thôi nhỉ.

Truyện liên quan

Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí Đang ra Nhật Bản

Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí

Cập nhật: 58 phút trước

Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...

275 332
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần Đang ra Nhật Bản

Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần

Web Novel Karina
Cập nhật: 6 giờ trước

Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...

572
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt Đang ra Nhật Bản

Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt

Web Novel Mento Sakura
Cập nhật: 11 giờ trước

Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...

112 393
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO Đang ra Nhật Bản

Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO

Cập nhật: 19 giờ trước

Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...

85 535
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó. Đang ra Nhật Bản

Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.

Web Novel Aiban
Cập nhật: 19 giờ trước

Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...

34 263