Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Cặp đôi (thì tương lai)

"──C-chúc... mừng về? Ơ gì, sao thế."

Sau khoảng nửa canh giờ thích nghi, nơi trở lại vẫn là chiếc bàn tròn ấy. Vừa qua khỏi ánh sáng dịch chuyển chói lọi, đúng như đại đa số dự đoán, người đón chào chỉ có một.

Đang đợi ở đây là điều không cần phải nghi ngờ. Còn việc xung quanh chẳng còn ai khác, chắc hẳn cũng là do họ biết ý lùi ra mà thôi.

Sự chu đáo đến mức này, thôi thì, cũng nên vui vẻ nhận lấy.

"Đừng có dính vào. Vẫn chưa, đúng không."

"Ứ~ cái gì cơ, chừng này thì từ trước đến giờ vẫn thế mà...!"

"Mấy chuyện này rất dễ trượt đà đấy. Đừng có nới lỏng ranh giới."

Ngoan ngoãn tung tăng chạy lại thì được, chứ cứ thế lao thẳng vào ôm chồm lấy là không xong rồi. Dù mang lối xây dựng nhân vật pháp sư, nhưng vẫn tin vào sức mạnh thể chất vượt trội so với đời thực, tay tôi chộp gọn lấy đầu cô nàng ngay trên không trung, để rồi thứ đáp lại chẳng phải tiếng la hét mà là lời cằn nhằn.

Cằn nhằn... cùng một nụ cười gian xảo hiện lên.

"Ư~m hí hí, trượt đà cơ đấy? Thế ra, đến cả Irorin mà cũng bị trượt đà cơ đấy~? Ư~m hí hí???"

"Cái sự trêu ngươi của cô lại tiến hóa lên tầm cao mới rồi đấy..."

Thế nhưng, tôi đã quyết định sẽ không phủ nhận những lời trêu chọc kiểu đó nữa.

Việc giấu kín tình cảm bấy lâu nay chẳng phải do kỹ năng nhập vai của Irorin quá xuất sắc, mà phần lớn là do bản tính vốn khó đoán của bản thân.

Cho nên,

"Đừng có coi thường đàn ông quá. Người phải khóc nhè sẽ là cô đấy."

Thẳng thắn tung ra lời cảnh báo chân thành như thế, quả nhiên giáng một đòn chí mạng.

"Ơ, v-vâng... em hiểu rồi."

Chẳng biết đang tưởng tượng ra cái gì mà nụ cười liền biến mất, thay vào đó là sự bối rối đan xen.

Cảm nhận được chiếc đầu đang nắm bắt đầu nóng lên nên tôi thả tay ra, Mina đáp đất an toàn rồi lanh lẹ lui ra xa, rút về chỗ ngồi của mình.

Nhìn vô cùng đáng yêu làm sao── và rồi, khi trò đùa tạm lắng xuống.

"Ư, hừm~ thế sao thế? Làm gì mà mặt mày biến dạng thế kia."

Câu hỏi được buông ra như để chữa ngượng vẫn giống hệt lúc nãy. Cho dù đã cố che giấu nhưng vẫn bị đọc vị, chứng tỏ sự thật kia mang lại đả kích quá lớn đối với tôi.

"Không, chẳng có gì................... Học sinh tiểu học. Chỉ ngang, học sinh tiểu học, thôi sao.........."

Và việc vô thức thốt ra thành lời cũng chính là bằng chứng rõ ràng nhất cho điều đó.

"Hả? Học sinh tiểu...── hả? Gì cơ? Muốn gây lộn hử???"

"Đồ ngốc. Ta có nói cô đâu."

"Bỏ ngay cái kiểu 'đồ ngốc' đó đi nha!!! Cái bản mặt nghiêm túc quá mức của Irorin mà phán câu đó bằng giọng lạnh ngắt là làm em tưởng mình ngốc thật luôn đó!!!"

"..."

"Gì đấy! Sao lại nghiêng đầu?!"

"Cô tuy không khờ khạo, nhưng chắc chắn là kiểu ngốc nghếch nào đó rồi."

"Nói cái gì cơ tên nàyーッ!!!"

"Tóm lại cứ coi như hai kẻ ngốc hợp nhau đi."

"Hả!? ──Tức chết mất thôi!!!!! Cái gì thế cái tên này sao tự nhiên lại thản nhiên nói mấy câu như thế chứ chạm đúng điểm huyệt nhanh như chớp thế à‼︎"

Vừa gạt đi trò đùa tiếp theo phát sinh từ lời lỡ miệng.

Nghĩ lại thì, nếu ngẫm kỹ những gì người đàn em nói, câu 'sự thật' ấy lại khiến tôi gật gù tâm phục tâm phục... không thể tránh khỏi việc nhớ về một quá khứ chưa xa.

Không biết nữa.

Chuyện rồi sẽ ra sao, tôi hoàn toàn không thể đoán trước được──

"Cái này gọi là 'nợ'... hay là 'tội lỗi' đây."

"Ừ đúng rồi đấy tự giác được là tốt rồi còn gì nữa! Mà đang nói chuyện gì đấy?!"

Tạm thời gạt cô bé tí hon đáng yêu đang lao tới sang một bên.

Tôi cứ nghĩ người đó đã là một người trưởng thành. Thế nhưng ngẫm lại, tuổi tác của cô ấy cũng chẳng chênh lệch là bao. Nhớ lại mới thấy, cô ấy quả thực luôn đong đầy sự ngây thơ vô số tội.

Rốt cuộc, một người phụ nữ mang nét thiếu nữ như thế có nhận ra đó chính là một lời tỏ tình đúng nghĩa hay không. Và nếu như cô ấy đã tiếp nhận nó một cách đúng đắn──

Liệu cả tôi và kẻ đó có trải qua một sự thay đổi không ai ngờ tới hay không.

"Sơ suất quá..."

"Nhìn sang bên này đi chứーッ! Mau tiếp chuyện vợ tương lai đi chứ!!!"

Trút ra một tiếng thở dài đến từ cảm giác tội lỗi đơn thuần hiếm hoi, Irorin chỉ bộc lộ điều đó trước mặt một người duy nhất.

Truyện liên quan

Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí Đang ra Nhật Bản

Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí

Cập nhật: 1 giờ trước

Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...

275 332
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần Đang ra Nhật Bản

Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần

Web Novel Karina
Cập nhật: 6 giờ trước

Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...

572
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt Đang ra Nhật Bản

Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt

Web Novel Mento Sakura
Cập nhật: 11 giờ trước

Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...

112 393
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO Đang ra Nhật Bản

Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO

Cập nhật: 19 giờ trước

Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...

85 535
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó. Đang ra Nhật Bản

Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.

Web Novel Aiban
Cập nhật: 19 giờ trước

Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...

34 263