Tôi Trở Thành Một Cheat Sống - Chương 84: The Third Bride / Reverse Confession
[previous_page]
[next_page]
Taiyou bước đến trước cửa phòng Aoba và khựng lại. Cậu thầm nghĩ chuyện này sẽ chẳng bao giờ có hồi kết. Dường như chẳng có giải pháp tuyệt vời nào cho vấn đề giữa Aoba và ba người mẹ của cô ấy. Cậu không hiểu tại sao Atsuko lại che giấu thân phận mẹ ruột của Aoba, nhưng cậu cảm thấy họ thà chết chứ tuyệt đối không hé môi.
Trái lại, Aoba rõ ràng đang giậm chân tại chỗ vì một thứ bướng bỉnh đặc trưng của tuổi thiếu niên, khiến cô bé đi đến mức bỏ nhà ra đi. Bị kích động bởi sự ăn thua, Atsuko lại càng trở nên cố chấp hơn vì chuyện đó. Đó là một vòng lẩn quẩn. Chẳng có dấu hiệu nào cho thấy việc khuyên nhủ hay thuyết giảng có thể mang lại kết dụng. Đó không phải là vấn đề có thể giải quyết bằng cách mang đạo lý bình đẳng giới ra nói chuyện. Vì vậy, Taiyou quyết định tấn công vào nó từ một góc nhìn hoàn toàn khác. Cậu khơi mào một kiểu đàm phán bất thường, cố gắng tìm ra lối phá băng, và rồi bị cuốn vào một câu chuyện phức tạp. Có thể nói là nó đã đạt được thành công theo một cách nào đó.
Cậu không hiểu rõ về người mẹ điềm tĩnh Atsuko, nhưng ít nhất Miho đã coi cậu là kẻ chủ mưu xúi giục Aoba, và trút toàn bộ cơn giận lên người cậu. Có thể nói là cậu đã đạt được mục đích chuyển hướng sự thù địch của phụ huynh về phía chính mình. Đi được đến bước đó quả thực đáng kinh ngạc, nhưng rồi Atsuko lại đưa ra một đề nghị không tưởng. Rằng cậu phải tỏ tình ngay lúc này.
Bà nở một nụ cười nhạt ngay sau khi thốt ra câu đó. Từ những gì Taiyou từng trải qua với Kohaku và Sakura, cậu thích việc thăm dò ý đồ thật sự của đối phương hơn, và phần nào đã hiểu được động cơ thực sự của Atsuko.
Sự ác ý.
Taiyou chẳng có lý do gì phải tỏ tình với Aoba vào lúc này cả. Hoàn toàn không cần thiết. Đó là lý do chuyện này chẳng qua chỉ là sự trả thù của Atsuko. Khơi mào một cuộc đàm phán kỳ lạ rồi dùng nó để ép buộc một người đàn ông đang bàng hoàng, đó đúng là một sự trả thù nhỏ nhen.
Lời nói có sức nặng của nó. Đặc biệt là trong tình huống này, dù chỉ là một trò đùa, cậu cũng không thể không tuân theo. Rốt cuộc thì Atsuko là một người mẹ, và Taiyou đã nói rằng cậu thích con gái bà. Hơn nữa, bà còn nói sẽ để cậu muốn làm gì thì làm nếu chấp nhận đề nghị đó. Xét theo một khía cạnh nào đó, đó là một lý lẽ rất chính đáng, thế nên Taiyou chẳng có lý do gì để từ chối.
Và thế là, khi đứng trước cửa phòng Aoba, Taiyou không khỏi mỉm cười cay đắng. Một nửa là cảm giác thích thú vì đã lừa được đối phương, nửa còn lại là niềm vui khi được đôi co qua lại.
「……Giờ thì」
Cậu thu xếp lại cảm xúc và hít một hơi thật sâu. Biểu cảm trên khuôn mặt cậu thay đổi nhanh chóng ngẩng đầu lên. Nó chuyển từ nụ cười cay đắng sang gương mặt của một người đàn ông sắc sảo.
Cốc cốc. Cốc cốc.
Tiếng gõ lặp lại hai lần, dựa theo phép lịch sự mà cậu học được từ Kohaku.
「Mẹ ạ?」
Taiyou nghe thấy tiếng đáp lời của Aoba từ bên trong phòng. Taiyou thầm nghĩ liệu Miho có gõ cửa kiểu đó không và đã đoán trúng phóc, xét theo người mà cô bé vừa nhắc tới.
「Anh có chuyện muốn nói, vào được chứ?」
「Hả, Natsuno-kun? Chờ một phút, chờ một phút đã」
Cậu nghe thấy tiếng bước chân vội vã từ bên trong và đoán rằng cô bé đang cuống cuồng.
「Hô, hít... hô, hít. V—vào đi ạ」
Một lát sau, cô bé mới cho phép cậu bước vào. Taiyou quay người về phía cửa rồi bước vào.
Đó là một căn phòng trang nhã mang phong cách con gái. Cậu nhận ra quả thực cô bé vừa vội vã thay đồ. Cô bé đang ngồi trên ghế và mặc thường phục. Trông cô bé vẫn với kiểu tóc đuôi ngựa thẳng quen thuộc, chiếc váy liền ngắn màu xanh, cùng đôi tất dài đến đầu gối màu đen được phối ton-sur-ton. Khoảng đùi lấp ló giữa phần trên của đầu gối và viền váy, cùng phần xương bánh chè ẩn hiện mờ ảo qua đôi tất cao cổ mới tinh, khiến lồng ngực Taiyou thắt lại.
「Xin phép nhé」
Vừa kìm nén nhịp tim đang đập loạn nhịp vừa cố ra vẻ bình tĩnh, cậu khép cửa lại phía sau.
「Natsuno-kun, anh nói chuyện xong rồi à?」
「Hả? Không, bây giờ... mới bắt đầu cơ」
Trong một khoảnh khắc, cậu cứ nghĩ đó là một lời từ chối khéo. Dù cậu còn chưa bắt đầu nói về chuyện gì, nhưng cậu đã hiểu lầm câu hỏi 「cuộc trò chuyện đã kết thúc chưa」.
(Đừng có tự mãn quá mức...)
Vừa thầm cười nhạt, cậu vừa thay đổi thái độ.
「Cuộc trò chuyện với Atsuko-san và Miho-san ấy hả?」
「Ừm」
「Ừm thì, kiểu gì cũng có chuyện này chuyện nọ xảy ra từ đó. Kể em nghe được chứ?」
Nhớ lại những gì Taiyou vừa hỏi, cơ thể Aoba bỗng cứng đờ, rõ ràng là cô bé đang vô cùng căng thẳng. Lúc nãy cô bé đã căng thẳng rồi, nhưng giờ thì sự căng thẳng ấy càng trở nên rõ mồn một. Khác với một Taiyou đã bình tĩnh trở lại, sự căng thẳng của cô bé bắt nguồn từ một sự hiểu lầm. Một chút nghịch ngợm thoáng chốc nảy mầm trong lòng Taiyou, nhưng nghĩ đến việc nó chẳng cần thiết vào lúc này, cậu liền gạt phăng đi.
「Thực ra thì……anh, anh đã phải lòng Miyagi-san rồi」
「……………………hả?」
Mãi một lúc lâu――sau khi thực sự câm nín mất mười giây tròn, Aoba cuối cùng cũng rặn ra được một tiếng. Đó là phản ứng giống như vừa chứng kiến một chuyện vô cùng bất ngờ. Hơn nữa, cô bé còn ngẫm nghĩ tới ba bận rưỡi, rồi mới có biểu cảm như thể đã tiếp nhận được sự thật. So với phản ứng của Atsuko và những người khác, Taiyou cảm thấy phản ứng của Aoba mới thật dễ chịu làm sao.
「C—cậu đang nói cái quái gì thế hả Natsuno-kun?」
「Anh thích em, anh yêu em」
「Na na na na na na――」[1. Mikazuki: Batman!!!!…Chẳng liên quan gì đến cốt truyện cả nhưng việc Aoba hoảng hốt trông cực kỳ đáng yêu! xD]
Taiyou không hề nói vòng vo mà chọn cách nói thẳng không để lại bất kỳ kẽ hở nào cho sự hiểu lầm. Aoba, người vừa được tỏ tình, liền hoảng loạn trên diện rộng.
「Cậu đang nói cái gì thế hả Natsuno-kun!?」
「Anh yêu em」
「Không! Không phải thế. Tự dưng lại bị làm sao thế này?」
Nói xong, Aoba liền lộ vẻ mặt kinh ngạc như thể vừa nhận ra điều gì.
「Không đời nào. Cậu đã nói gì với má đúng không?」
「Nhất định phải là Atsuko-san sao? Em không tin đó là Miho-san à?」
「Bởi vì mẹ không phải là người đi xúi giục kiểu đó. Nếu suy luận như vậy, thì đó chính xác là kiểu mà má sẽ làm」
「Ồ, giờ thì anh hiểu rồi. Anh tin em đấy」
「Quả nhiên đúng như mình đoán……má đang làm cái gì thế không biết?」
「Không phải vậy đâu. Anh được bảo là phải nói những lời vừa rồi, nhưng không phải theo kiểu đó đâu」
「Vậy, ý cậu là sao?」
「Khi tớ nói với Atsuko-san và mọi người rằng tớ yêu Miyagi-san, họ bảo rằng họ sẽ chấp nhận tớ ngay khi tớ tỏ tình. 」
「…………eeeeeeeeehhhhhh?」
Có một khoảng lặng ngắn rồi Aoba lại kinh ngạc đến mức quy mô lớn.
「Nói cách khác, tớ được bảo là hãy truyền đạt cảm xúc của mình cho đàng hoàng」
「Tụ… tụ tụ tụ tình cảm á?」
「Tớ thích cậu」
「Hả!」
Taiyou lặp lại lời tỏ tình của mình. Sau khi làm vậy, cậu có thể thấy Aoba trở nên vô cùng bối rối. Nó quá bất ngờ và đột ngột. Cậu ấy đáng yêu đến mức Taiyou muốn ôm chầm lấy cô bằng tất cả sức lực của mình.
「Đừng… Đừng đùa nữa Natsuno-kun」
「Tớ không đùa đâu, tớ nghiêm túc đấy」
「Nhưng, cậu lại đột ngột nói ra điều đó……」
「Nếu vậy, hãy đợi cho đến khi cậu bình tĩnh lại. Lúc đó, cậu sẽ cân nhắc xem tớ có nghiêm túc hay không chứ?」
Cậu nói trong khi nhìn thẳng vào Aoba. Ánh mắt mà Taiyou dành cho cô khiến cô hơi hoảng loạn nhưng sau đó cậu không nói gì thêm. Aoba dần bình tĩnh lại sau khi thấy ánh mắt nghiêm túc của cậu. Sau khi nhìn chằm chằm vào biểu cảm trên khuôn mặt Taiyou một lúc, Aoba nhẹ nhàng hỏi ngược lại.
「Tại sao cậu lại thích tớ?」
「Tớ cần lý do sao?」
「Có, rất cần thiết」
Aoba đáp ngay mà không do dự. Thế là, Taiyou trả lời.
「Có vẻ như đó là vào ban ngày khi chúng ta nói chuyện ở hành lang nhỉ? Lúc đó, khuôn mặt của cậu ngay trước khi quay lại lớp học…… Không có cách nào để giải thích cả. Tớ đã yêu ngay khoảnh khắc nhìn thấy nó」
「Ban ngày…… chuyện đó」
「Ừ? Có nhớ ra điều gì không? Chẳng lẽ cậu nhớ cái biểu cảm khuôn mặt mình lúc đó à?」
「À, không, không phải vậy」
Aoba khoanh tay lại và vội vàng phủ nhận.
「Cái… thời điểm đó á?」
「Ừ, thời điểm đó, là lúc tớ đem lòng yêu cậu」
「……nhưng, Natsuno-kun. Cậu đã có Hayakawa và những người khác mà tớ gặp sáng nay――」
「Ừ, đúng vậy. Tớ đã có những cô bạn gái rồi. Đó là lý do tại sao tớ nói thế này――tớ cũng thích cậu nữa」
「Cậu muốn tớ cũng gia nhập dàn hậu cung của cậu sao?」
Aoba hỏi vặn lại. Sự hoảng loạn vẫn vương vấn trong giọng nói của cô cho đến lúc trước nay đã biến mất. Cô đã bình tĩnh lại và hỏi cậu bằng một giọng điệu nghiêm túc.
「Đúng vậy」
Taiyou gật đầu rõ ràng mà không hề che đậy hay diễn đạt bằng những từ ngữ khác. Nếu có nhu cầu cần ai đó đưa ra lời bào chữa, thì đây chính là tình huống đó. Tuy nhiên, lúc này Taiyou tin rằng có những lúc không cần thiết phải đưa ra lời bào chữa nào cả.
Aoba cúi gằm mặt xuống một lúc. Trong lúc hơi cắn nhẹ môi, khuôn mặt cô trông như đang suy tính điều gì đó nhưng sự do dự lại xen vào. Taiyou kiên nhẫn chờ đợi và chuẩn bị sẵn sàng chờ đợi mãi mãi. Cậu nghĩ rằng mình có thể đợi đến tận cùng thời gian nếu có thể biết được tình cảm của cô. Cuối cùng――,
「……Natsuno-kun, tớ cũng có chuyện muốn nói với cậu」
「……gì cơ?」
「Tớ cũng… hình như đã phải lòng Natsuno-kun rồi」
「Hả?」
Lần này, đến lượt Taiyou bối rối. Cậu không ngờ cô lại nói ra điều như vậy. Cậu thậm chí không mảy may tưởng tượng đến điều đó.
Truyện liên quan
Re: Master Magic
Zeff Einstein đã dành cả đời để thuần thục ma thuật đỏ và cuối cùng cũng được công nhận, nhưng ...
Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp!
Odamori Tooru là một nam sinh trung học không có lấy một người bạn. Cậu gặp tai nạn khi đang ...
Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết
Vào tháng Ba năm nào đó, sau trận tuyết lớn vào buổi sáng, Hirose Yuu (một nhân viên văn phòng ...