Tôi Trở Thành Một Cheat Sống - Chương 91: Homeless Child / Let’s travel surrounded by cute girls

[trang_trước]

[trang_sau]

Lâu đài Taiyou vào buổi sáng. Taiyou và Kohaku đang đứng trước cái lỗ trống hoác. Dù ở trong nhà, cái lỗ trống lớn ấy lại rất thoáng khí. Luồng không khí sảng khoái sau khi cơn bão đi qua luồn qua cánh mũi, mang lại cho họ cảm giác sảng khoái như đang ở giữa những đồng cỏ.

「…… Anh không nghĩ chúng ta có thể tiếp tục thế này được đâu」

Taiyou cố gắng vực dậy tinh thần nhưng vô ích.

Xung quanh căn phòng là đống đổ nát của bức tường bị một thân cây khổng lồ đè bẹp. Vì phải hứng chịu cơn bão suốt cả đêm, nó đã ngấm nước và vương vãi đủ loại rác rưởi. Mọi căn phòng có cửa đóng kín đều an toàn, nhưng hiên phòng khách thì thật thảm hại.

「Thế này thì không ổn rồi」

「Đúng vậy. Em khá sẵn sàng để dọn dẹp nó đấy, haha, nhưng trước tiên em phải dời cái này ra chỗ khác đã」

Taiyou vừa nói vừa tiến đến nhấc thân cây vốn là thủ phạm chính gây ra thảm họa. Nó nặng như cột đình và nặng tới vài trăm kg; thế nhưng Taiyou lại dễ dàng nhấc bổng nó lên. Cậu bước ra ngoài trong khi tránh va quẹt vào mọi thứ.

「Vậy, chúng ta phải làm gì với bức tường đây?」

Nhìn lại một lần nữa, thiệt hại của tòa nhà rất nghiêm trọng. Nhiều bức tường bị đánh sập và nó trông giống như một đống hoang tàn. Dù Taiyou có thể di chuyển những vật nặng tới vài trăm kg, cậu lại đành chịu khi nghĩ đến việc khôi phục nó thế nào.

「Danna-sama, em đoán đây là việc mà một kẻ nghiệp dư không thể giải quyết được nữa rồi jya」[1. Mikazuki: Kohaku gọi Taiyou là Danna-sama nghĩa là Chồng]

「Quả thật, không còn cách nào khác ngoài việc gọi Thợ… Xây Hợp Đồng thôi」

「Em gọi rồi đấy. Nhà thầu sẽ đến đây chốc nữa thôi jya. Em nghe họ bảo họ sẽ đến trong hôm nay hoặc ngày mai và sửa xong trong hai ngày」

「Tuyệt vời」

Có một hàm ý đằng sau lời nói của Taiyou. Một lý do là vì tốc độ hành động của Kohaku và lý do kia là vì cách mà thương nhân đó sẽ sửa nó trong hai ngày.

「Nếu vậy, trong lúc này chúng ta không thể sống ở đây được. Chúng ta cần tìm chỗ trú ẩn ở đâu đó」

「Ừm, phải rồi, chúng ta không thể sống ở một nơi đang thi công được. Thế nào, em sẽ đến căn hộ của tôi nhé?」

「Dù nhỏ thôi cũng được miễn là em được bám chặt lấy Danna-sama, nhưng còn có một nơi tốt hơn thế nữa cơ」

「Nơi tốt hơn?」

「Suối nước nóng jya」

「……Em nói gì cơ?」

「Nào, khi mọi người đã sẵn sàng, chúng ta sẽ khởi hành ngay lập tức jya」

Kohaku quay người lại và đứng trước tầm mắt họ là ba chị em cùng Aoba đã chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến đi từ trước, và Shirokiyami, không hiểu sao lại đứng ngay cạnh họ một cách hoàn hảo. Đôi mắt họ đang lấp lánh.

Khi bước ra ngoài, có một chiếcếc xe hơi đỗ ở đó từ bao giờ. Đó là một chiếc xe minivans màu đỏ có sáu chỗ ngồi.

「Chúng ta đi bằng xe hơi à?」

「Đúng vậy jya」

「……Ai lái thế?」

Taiyou có linh cảm xấu và nhìn quanh. Taiyou, ba chị em và Aoba đều chưa thành niên. Dù có làm được hay không, không ai trong số họ đủ tuổi để lái xe hợp pháp. Mặc dù tuổi của Shirokiyami tạm thời chưa rõ, cô bé cũng không thể có bằng lái vì phải bằng tuổi hoặc nhỏ hơn Taiyou.

Nói cách khác, nếu có ai gọi là tài xế, thì không phải họ. Đương nhiên, Taiyou lại nhìn mọi người một lần nữa rồi chuyển ánh mắt về phía Kohaku. Cô có khuôn mặt phơi phới và tự hào khi giơ một chiếc thẻ ra. Đó là bằng lái xe, hơn nữa lại là bằng vàng.

「Đương nhiên tài xế là em rồi jya」

「Đợi một phút, thế không phải là tệ lắm sao?」

「Gì chứ? Chẳng lẽ ngay cả Danna-sama cũng tước bằng của một người lớn tuổi à? Đừng có coi thường người lớn tuổi. Tự mình nhìn đi jya」

Vừa nói, Kohaku vừa mở cửa và bước vào ghế lái. Ngay khoảnh khắc đó, Taiyou đang đứng trước đầu xe, nhìn thấy cảnh tượng mà cậu đã tiên lượng qua kính chắn gió.

「……cái đầu của cô ấy」

Aoba lẩm bẩm điều gì đó trong khi Taiyou ôm lấy đầu mình. Kohaku, người có sự tăng trưởng dừng lại ở 1m30 do là một Kẻ Mãi Nhỏ, chỉ có một phần nhỏ đầu nhô lên khỏi vô lăng khi ngồi vào ghế lái.

Nó giống như trưng bày một cái thủ cấp ở cổng nhà tù vậy.

「Hả? Cậu vừa nói gì à?」

「K, Không, không nói gì cả」

「Này Kohaku-san, không phải là bất khả thi chứ?」

「Sao cậu vẫn còn nghi ngờ thế? Tôi nói cho Danna-sama nghe một điều hay nhé? Bằng lái này là bằng vàng và tôi không phải bằng giấy jya」

「Nói cách khác?」

「Ý cô là cô lái xe bình thường á?」

「Tuyệt quá Kohaku-san」

「Không, tôi lái bình thường dở lắm, nhưng……thôi kệ」

Taiyou nghĩ rằng chừng đó câu hỏi vẫn chưa đủ nhưng quyết định bỏ cuộc vì vô ích. Kohaku sẽ không nói mình biết lái trừ khi cô làm được nên cô không nói dối. Cậu không thể xóa bỏ sự lo lắng nhưng quyết định tin tưởng cô và bước lên xe. Thế là, cậu quyết định gom hành lý của mọi người, mở cốp sau và chất đồ lên. Ba chị em và Aoba bước lên xe và ngồi ở hàng ghế sau.

「Mọi người sẵn sàng chưa?」

Kohaku hỏi.

「「「Vâng, chắc chắn rồi ạ」」」

「Vâng, tôi sẵn sàng rồi」

Âm thanh từ hệ thống kênh 3.1 có thể nghe thấy từ cả hai bên trái và phải.

「Đi nào…… đi」

Lần này một giọng nói vang lên từ phía trên nóc xe.

「Chà――」

「――chờ chút đã!!!」

Taiyou hét lên, mở cửa, nhảy ra ngoài, và ngước nhìn lên nóc xe ô tô. Ở đó, Shirokiyami vẫn đang mặc bộ trang phục Lolita Gothic quen thuộc của cô. Cô không bước vào trong xe mà đang ngồi ở trên nóc với hai đầu gối sát vào mui xe, trên đùi đặt một thanh kiếm Nhật nằm trong vỏ.

「Tại sao cô lại ở đó!?」

「Ta đã…… lên xe」

「Vào trong đi. Sao lại ở trên nóc?」

「Ta muốn cảm nhận…… cơn gió?」

「Anh bạn ngầu đấy! …nhưng cô không nên làm thế đâu. Sẽ rất nguy hiểm nếu ngã từ đó xuống đấy」

「Không sao. Ta…… sẽ không ngã. Hơn nữa, một kiếm sĩ ở trên nóc xe…… sẽ làm tăng giá trị thị trường」

「Không không. Cô định làm gì nếu bị cảnh sát nhìn thấy?」

「……giết?」

Cô cho anh xem một chiếc khăn ăn và một lưỡi kiếm trắng tinh. [2. Mikazuki: Chắc chắn chiếc khăn ăn đó sẽ được dùng để lau máu của tên cảnh sát… Phải giữ cho thanh kiếm thật sạch chứ haha]

「Đừng có giết chứ!? Dù sao đi nữa, vào trong đi」

「Ta vốn không có chỗ ngồi…… chật chội lắm」

「Điều đó đúng nếu nói về ghế sau nhưng vẫn còn ghế phụ mà」

「Ở đó…… tỷ lệ tử vong là cao nh-ất」

「Ồ, hóa ra cậu đã ngầm lo lắng chuyện đó sao」

Aoba thì thầm từ bên trong xe.

「Tôi hiểu rồi. Vậy thì, tôi sẽ ngồi ghế phụ còn cô có thể ra ghế sau」

「「「Vậy thì chúng em nữa!」」」

「Sao các cậu lại chen vào đây!?」

「Natsuno-kun, em sẽ ngồi phía trước」

「Không, anh không thể đồng ý sau khi nghe nói tỷ lệ tử vong ở đó cao nhất được. Anh sẽ ngồi ghế trước」

「ư, v-vâng được chứ…」

Khi Aoba nhận ra những gì mình vừa nghe, đôi má cô đỏ bừng lên. Cứ thế, Taiyou đã cảm thấy kiệt quệ vì những ồn ào và phiền toái ngay cả khi xe còn chưa khởi hành. Cuối cùng, khi anh đã ngồi vào ghế phụ phía trước, các cô gái ổn định chỗ ngồi ở phía sau và họ cuối cùng cũng có thể bắt đầu.

Tay lái của Kohaku khá êm ái. Từ ghế phụ, hình ảnh một đứa trẻ ngồi ở ghế lái mang lại cảm giác bất an hơn so với khi nhìn từ bên ngoài, nhưng một khi xe bắt đầu chuyển động, cách lái của cô còn điềm tĩnh hơn bất kỳ tài xế nào mà Taiyou từng đi cùng. Ngay cả khi bạn đặt một chiếc cốc lên bảng điều khiển, cách lái điềm tĩnh đó khiến người ta có cảm giác nước sẽ không hề bị tràn ra ngoài. Rời khỏi khu vực đô thị và lên đường cao tốc lại càng khiến chuyến đi trở nên mượt mà hơn. Mặc dù anh đang ngồi trên một chiếc xe gia đình dạng minivan, nhưng nó mang lại cảm giác như đang ngồi trong một chiếc xe hạng sang chẳng hạn như xe limousine. Dù đang di chuyển nhưng lại hoàn toàn không có cảm giác xe đang chạy.

「Em quen lái xe lắm nhỉ」

「Đừng có coi thường một thiếu nữ xinh đẹp kỳ cựu chứ. Đã từng có lúc ta thường xuyên lái xe vòng quanh thế này đấy jya」

「Cậu thường lái xe vòng quanh á?」

「Đúng vậy. Ta cứ lang thang hết nơi này đến nơi khác khi lái xe du lịch khắp Nhật Bản jya」

「Bằng ô tô á? Cậu ngủ trong xe luôn sao?」

「Cậu làm gì vào ban đêm thế?」

「Còn chuyện tắm rửa hay những thứ khác thì sao?」

「Nó giống như một chiếc xe nhà di động có giường ngủ và cả một phòng tắm vòi sen đơn giản. Đã có đủ trang thiết bị và tiện nghi để không gặp bất kỳ bất tiện nào khi ta đang trên hành trình. Đó là một studio du lịch 1K di động đấy jya」[3. Mikazuki: 1K là kiểu phòng gồm một phòng ở và một nhà bếp]

「Thật á? Ngầu phết nhỉ. Lái ô tô đi vòng quanh Nhật Bản cơ à」

「「「Chiếc xe đó vẫn còn tồn tại chứ!?」」」

Giọng nói của ba chị em đồng thanh vang lên và ánh mắt họ có vẻ đầy chờ mong.

「Nó vẫn thuộc quyền sở hữu của ta vì ta thường không dùng đến nó từ khi ở lại vùng ngoại ô」

「Thật ạ? Vậy, lần tới tụi em đi cùng nhé」

「Đi du lịch cùng mọi người nào」

「Cả Aoba nữa」

Ngay sau đó, Kazane quay sang Aoba với đôi mắt nài nỉ. Aoba ngượng ngùng gật đầu. Mặc dù họ có chút khách sáo và có một khoảng cách vô hình với người bạn gái mới, nhưng Kazane và ba chị em vẫn đang tích cực và chủ động thu hẹp khoảng cách. Đó là ước mơ của họ từ ban đầu là tạo ra một hậu cung nên họ muốn trở thành bạn với tất cả mọi người. Do đó, họ ngay lập tức có mong muốn được hòa hợp với Aoba.

Hơn nữa, họ cũng mời Shirokiyami tham gia chuyến đi này. Sáng hôm sau khi cơn bão đã qua đi, khi Shirokiyami nói rằng cô nên rời đi, họ đã ép cô phải đi cùng trái với mong muốn của cô. Khi cô cảm thấy thắc mắc tại sao họ lại mời mình, họ giải thích rằng xét thấy cô rất có khả năng sẽ ở bên họ trong tương lai, chi bằng hãy làm quen từ bây giờ luôn đi.

Cả ba người bọn họ đều tin rằng Taiyou chắc chắn sẽ chinh phục được trái tim Shirokiyami sớm muộn gì. Vì cả ba đều ôm ý nghĩ đó, nên dọc đường đi tràn ngập tiếng trò chuyện và tiếng cười khúc khích giữa các cô gái. Đến khi họ đến được khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, Shirokiyami và Aoba bằng cách nào đó đã hoàn toàn mở lòng với nhau.

Truyện liên quan

Re: Master Magic Hoàn thành Nhật Bản

Re: Master Magic

Cập nhật: 3 giờ trước

Zeff Einstein đã dành cả đời để thuần thục ma thuật đỏ và cuối cùng cũng được công nhận, nhưng ...

3
Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp! Đang ra Nhật Bản

Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp!

Light Novel E K Z R15
Cập nhật: 3 giờ trước

Odamori Tooru là một nam sinh trung học không có lấy một người bạn. Cậu gặp tai nạn khi đang ...

5
Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết Đang ra Nhật Bản

Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết

Light Novel 遼魔 (Ryouma) R19
Cập nhật: 3 giờ trước

Vào tháng Ba năm nào đó, sau trận tuyết lớn vào buổi sáng, Hirose Yuu (một nhân viên văn phòng ...

27