Tôi Trở Thành Một Cheat Sống - Chương 93: Homeless Child/ Extreme Wall Slam
[previous_page]
[next_page]
Miyagi Aoba một mình đứng chờ trước cửa hàng.
Đó là một tiệm rượu vang nằm cách nhà trọ chừng năm phút đi bộ, nơi mà bất kỳ ai tới vùng này du lịch cũng đều ghé qua.
Chẳng là ban nãy, trong lúc vừa đi vừa trò chuyện với ba chị em, nghe họ bảo muốn tìm mua quà kỷ niệm cho Kohaku nên tìm được chỗ này. Họ rủ Aoba cùng vào nhưng cô đã từ chối. Cơ địa cô vốn dĩ dị ứng với chất cồn, chỉ cần ngửi thấy mùi rượu thôi cũng đủ khiến đầu óc lâng lâng. Cô tự biết mình là tuýp người chẳng bao giờ đụng vào giọt rượu nào được. Sau khi giải thích điều đó, cô để ba chị em đi vào trong còn bản thân thì đứng đợi bên ngoài.
“Cơ mà nhắc mới nhớ, nhà mình chẳng ai uống được rượu cả……”
Bên ngoài cửa hàng không có ghế băng, cô vừa tựa lưng vào tường vừa bâng quơ nghĩ ngợi. Theo những gì cô biết, cả bố lẫn ba người mẹ của cô đều cực kỳ kém khoản bia rượu. Dẫu mẹ Atsuko vốn có tố chất của một tửu đồ, nhưng thực chất chỉ cần một chai bia thôi cũng đủ làm mẹ quậy tưng bừng.
“Không biết mẹ mới có uống được rượu không nhỉ…… nhưng chắc là không rồi”
Aoba nén một tiếng cười khẩy. Cô chợt nảy ra ý định mua một chai rượu về tặng cho bố mẹ để trêu họ một chuyến. Dẫu đang nghĩ về bố mẹ, cô cũng liên tưởng đến việc người phụ nữ sắp sửa trở thành người mẹ thứ tư của mình có tuổi tác chẳng lệch là bao. Những suy nghĩ ấy không còn làm cô muộn phiền như trước nữa. Trái lại, nó còn khiến lòng cô tràn ngập niềm vui.
“Tất cả là nhờ có Natsuno-kun, đúng không nhỉ?” Cô thốt lên thành lời, trong lòng nhận thức rõ ràng điều đó.
Cô vô tình liếc qua lớp kính vào trong cửa hàng và bắt gặp bóng dáng của ba chị em.
Ngay sau khi bắt đầu chuyển đến sống chung với Taiyou, cô đã nghe chuyện sau này anh sẽ lấy tổng cộng bảy người vợ. Lại thêm việc Taiyou kể rằng dù ba chị em là sinh ba, nhưng họ tự coi mình là một thể thống nhất. Nói cách khác, rốt cuộc sẽ có tới chín người phụ nữ bên cạnh Taiyou. Con số đó gấp ba lần so với gia đình nhà bố mẹ cô! Ngay cả khi người mẹ thứ tư chuyển đến, nhà cô vẫn chưa bằng một nửa nơi này.
Taiyou từng hứa với Aoba rằng ở gia đình Natsuno, con cái sau này sẽ biết rõ ai là bố mẹ ruột của mình. Một lời hứa chân thành cùng một dàn hậu cung đồ sộ vượt xa nhà bố mẹ cô. Hai điều đó hợp lại khiến Aoba cảm thấy những phiền muộn trước kia chẳng còn đáng bận tâm nữa. Sự bình thản ấy hiện rõ trên nét mặt cô. Nếu như trước đây cô như một nụ hoa khép chặt, thì giờ đây cô đã bừng nở rực rỡ, đong đầy tình yêu thương.
Nói ngắn gọn thì cô vô cùng cuốn hút. Thậm chí có thể nói nét đẹp ấy chẳng kém cạnh gì một Hoa hậu. Nhưng đáng tiếc thay, khi nụ hoa còn chưa kịp tỏa hương trọn vẹn thì đã có một con sâu bọ đáng ghét lảng vảng bay đến.
“Này em, anh chú ý em từ nãy đến giờ rồi, đi có một mình thôi à?”
“Hả?”
Khi Aoba quay sang nhìn người vừa lên tiếng, trước mặt cô là một gã thiếu niên. Hắn ta cắt kiểu tóc cạo sát hai bên, chải dựng phần đỉnh. Trang phục thì thùng hình thình, điểm thu hút duy nhất có lẽ là trông hơi khác biệt so với người thường một chút.
Tên này chắc hẳn bằng tuổi Aoba. Đầy khó hiểu, cô cất tiếng hỏi lại.
“Cậu đang nói chuyện với tôi đấy à?”
“Đúng rồi, em đấy”
“……Em?”
Aoba nhíu mày, cau mặt lặp lại cách xưng hô đầy trịch thượng của hắn rồi nhìn gã bằng ánh mắt dò xét. Chẳng hề nhận ra sự khó chịu đang tỏa ra từ Aoba, gã lại tiếp tục bắt chuyện.
“Em đi một mình đúng không? Đang rảnh rỗi chứ gì?”
“Tôi không đi một mình, cũng chẳng rảnh”
Aoba nhận ra tên này hẳn là loại con trai chuyên đi tán gái dạo. Cô trả lời bằng giọng cộc lốc, ngầm ý từ chối thẳng thừng.
“Thế à. Vậy em có biết nhà ga ở đâu không?”
“Hả? Nhà ga cơ?”
“Ừ, nhà ga ấy”
Gã thiếu niên gật đầu thật mạnh. Aoba bất giác cảm thấy bối rối.
“Nhà ga…… hình như là ở hướng kia thì phải……”
“Hướng đó sao? Đi từ đây à?”
“Ừm, nếu đi xuống dốc, rẽ ở chỗ nhà hàng là nhìn thấy ngay”
“Nhà hàng mì đó hả? Em ăn ở đấy bao giờ chưa? Có ngon không?”
“Chưa, đây là lần đầu tiên tôi đến đây”
“Thế à. Vậy em có thích ăn mì soba không? Anh thì thích lắm. Ở quê anh ai cũng mê mì udon, nhưng anh thì mê cả soba lẫn udon. Còn em?”
“Ừm…… Udon… cũng thích”
Chẳng biết từ lúc nào, Aoba đã bị cuốn vào cuộc trò chuyện với gã. Bằng việc lần lượt trả lời những câu hỏi nhảm nhí của gã, một cuộc đối thoại đã vô tình được hình thành. Bất kỳ ai nếu bị cuốn vào nhịp điệu của gã cũng sẽ lần lượt đáp lại từng câu một. Đến khi nhận ra không nên tiếp tục nữa thì đã quá muộn.
Những câu hỏi từ gã thiếu niên cứ thế dồn dập tới. Bị cuốn theo tình huống, cô không còn sức chống cự mà bắt đầu hùa theo câu chuyện của gã. Cô tự xỉa xói bản thân “Mấy chuyện này thật nhảm nhí”, nhưng ngay từ câu chào đầu tiên, gã đã trắng trợn phớt lờ lời cô nói rằng mình không rảnh. Cô chẳng thể nào thốt ra câu “Tôi không biết, biến đi cho rồi” trước câu hỏi như “Nhà ga tàu hỏa đi hướng nào?”. Aoba không phải là tuyệt tình đến mức đó.
Cùng lúc ấy, cô cảm nhận được gã thiếu niên đang tiếp cận mình một cách nhanh chóng. Cô tự hỏi gã đang tiến lại gần về mặt thể xác hay chỉ là cảm giác trong đầu mình. Hay là cả hai? Aoba không thể phân biệt được vì bản thân đang vô thức bị cuốn vào guồng quay câu chuyện của gã.
(……Natsuno-kun)
Trong thế bị dồn vào chân tường, cô nhắm chặt mắt lại, cất tiếng gọi tên người đàn ông ấy trong lòng.
――Đùng!
Bức tường phía sau cô rung lên kèm theo một tiếng động lớn. Giật mình mở mắt ra, bóng dáng của chính người con trai mà cô vừa gọi tên đã đứng ngay trước mặt.
Natsuno Taiyou. Anh chen ngang vào giữa Aoba và gã dẻo mồm dẻo miệng kia, che chắn ngay trước mặt cô. Trong lúc dùng toàn bộ cơ thể để bảo vệ Aoba như thế, anh đã vô tình đập mạnh vào bức tường cô đang tựa lưng.
“Natsuno-kun!”
“Hả? Mày là cái thốn gì thế?”
“Cút ngay!”
Taiyou phán một câu phiến diện như muốn tuyên bố rằng sẽ không cho gã kia bất kỳ cơ hội nào để phân bua. Gã thiếu niên dẻo miệng tỏ thái độ chống đối, khuôn mặt gã trở nên tức giận. Đây là lần đầu tiên gã lộ ra một nét mặt khác ngoài nụ cười.
“Thích thì nhích! Mày nghĩ tao sợ mày chắc!”
Gã dẻo miệng lao tới, nhưng Taiyou đã dùng bàn tay không đập vào tường tóm lấy cằm gã. Anh dùng các đầu ngón tay nhấc bổng gã lên như một chiếc kẹp gắp. Hai chân gã thiếu niên giãy giụa trong không trung, cố gắng vùng vẫy để thoát ra.
Thấy mặt cậu thiếu niên đỏ bừng vì dồn máu lên não, Taiyou liền buông tay ra, thế nhưng cậu ta lại không đứng vững mà ngã ngửa ra đằng sau.
「Sẽ không có lần sau đâu」
Taiyou cất lời trong lúc nhìn xuống đối phương.
Lời đe dọa cùng sức mạnh áp đảo không thể bì kịp của Taiyou đã được phơi bày rõ ràng. Cậu thiếu niên tỏ vẻ hoảng sợ, cúp đuôi chuồn thẳng. Taiyou quay sang nhìn Aoba sau khi bóng dáng cậu ta khuất hẳn.
「Cậu ổn chứ?」
「T…tớ ổn」
「Vậy à. À thì, tớ nghe nói cậu vướng vào rắc rối nên đã chạy đến đây nhanh nhất có thể đấy. Thật mừng vì đã đến kịp lúc」
「……cậu」
Ngay trước mắt, Aoba đang đăm chiêu nghiền ngẫm từ ngữ ấy với một biểu cảm đầy ẩn ý khiến cậu tự hỏi không biết trong đầu cô đang suy tính điều gì.
「Hả?」
「Không, không có gì đâu. Cảm ơn cậu nhé, Natsuno-kun」
「Không có gì, tớ xin lỗi vì đã đến muộn. Ước gì lúc nãy tớ chạy nhanh hơn nữa」
「Không đâu, cậu vẫn đến cơ mà…… Nên tớ rất vui」
Aoba đáp lời và mỉm cười với đôi mắt nheo lại. Trong từ “vui” ấy ẩn chứa một thứ cảm xúc nồng nhiệt. Taiyou nghe thấy vậy liền cảm thấy tim mình đập rộn ràng. Đó là lời thốt ra từ một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp tên là Aoba. Một cô gái xinh đẹp mà cậu đã đem lòng yêu mến.
Nó khác với những lời tỏ tình chân chất như “tớ yêu cậu” hay “tớ thích cậu”, nhưng lại mang sức sát thương tương đương. Có thể nói rằng Taiyou sẵn sàng làm bất cứ điều gì chỉ để khiến Aoba hạnh phúc. Cậu cảm thấy dẫu có phải chẻ đôi thế giới này ra đi chăng nữa, miễn là được nhìn thấy nụ cười của cô, cậu cũng sẽ làm.
Cả hai nhìn chăm chú vào đối phương và từ từ áp sát mặt lại gần nhau. Chẳng mấy chốc đôi môi họ đã chạm vào nhau…….
「Nàyー」
「Oa!」
「Ái!!」
Cả hai giật mình khi nhận ra Shirokiyami đang đứng ngay bên cạnh và trân trân nhìn họ từ lúc nào. Cô vẫn giữ nguyên gương mặt hờ hững thương hiệu ấy để nhìn hai người không biết từ bao giờ.
J…có chuyện gì thế?
「Không có gì… Tôi đưa các người……đến đây mà」
「A…à. Đúng rồi nhỉ. Cảm ơn cậu. Nếu cậu không báo thì chắc đã thành một rắc rối lớn rồi.」
Taiyou nói với vẻ chân thành. Cậu thực sự biết ơn Shirokiyami. Nhờ có cô thông báo mà Taiyou mới biết chính xác Aoba đang bị vây hãm ở đâu. Tất nhiên là cậu muốn cảm ơn cô rồi, nhưng trong thâm tâm cậu lại đang nghĩ đến một cách đền ơn tuyệt vời hơn nhiều.
「Dù tôi đã báo……thì nó vẫn cứ thành một rắc rối…lớn đấy thôi」
「Hả?」
「Pha đập tường……ngoạn mục quá nhỉ」
「Hả?」
「Hả!?」
Shirokiyami chỉ tay về phía trước. Taiyou cùng Aoba đồng loạt hướng mắt nhìn theo và đều không khỏi bàng hoàng.
Không hiểu sao, bức tường mà lưng Aoba vừa tựa vào nay đã xuất hiện chi chít những vết nứt lan ra thành hình mạng nhện, hệ quả từ cú đập mạnh mẽ như vận động viên sumo của Taiyou hồi nãy.
「Ý nghĩa kép……vừa dồn tường vừa phá tường nhỉ」
「Không, cái này thì……」
「Tôi cũng sẽ thực hiện……màn dồn tường…nhé」
Vừa nói, Shirokiyami vừa vỗ bộp bộp vào bức tường tạo ra những âm thanh “bốp bốp” nghe rất đáng yêu.
Taiyou và Aoba cùng nở nụ cười gượng gạo trong lúc ngẩn ngơ nhìn bức tường.
Truyện liên quan
Re: Master Magic
Zeff Einstein đã dành cả đời để thuần thục ma thuật đỏ và cuối cùng cũng được công nhận, nhưng ...
Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp!
Odamori Tooru là một nam sinh trung học không có lấy một người bạn. Cậu gặp tai nạn khi đang ...
Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết
Vào tháng Ba năm nào đó, sau trận tuyết lớn vào buổi sáng, Hirose Yuu (một nhân viên văn phòng ...