Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 100: celebration – IF short story The Lord Evil Dragon’s brother, the true Revendia appears!
[previous_page]
[next_page]
Những đồng cỏ xanh ngát.
Hôm nay ta lại tiếp tục bước đi trong tâm trạng ảm đạm, trên vai gánh vác trọng trách đánh bại Ma Vương, một việc mà ta thậm chí còn chẳng hề mong muốn.
Nguyên nhân của bi kịch này, Rēko, đang vui vẻ đùa nghịch trên lưng ta.
「Hắc Long đại nhân, nhân cơ hội này ta muốn suy ngẫm một chút, ngài sẽ dùng tuyệt kỹ gì để kết liễu Ma Vương đây? Kỹ nghệ của Hắc Long đại nhân cái nào cũng vô song và lẫy lừng, nhưng chiêu thức tước đoạt sinh mạng Ma Vương chắc chắn sẽ được lưu danh trong thần thoại và truyền thuyết. Ta tin rằng trong tất cả những tuyệt kỹ tối thượng của ngài, chúng ta nên chọn ra một chiêu phù hợp nhất.」
「Ừ, chắc là vậy, rồi có ngày chúng ta sẽ chọn.」
「Để ngài tham khảo, từ những diễn biến yêu thích của ta, ta xin mô tả thế này. Sau màn trao đổi những kỹ năng kinh hoàng, cả hai bên quyết định chốt hạ bằng những kỹ nghệ nền tảng, ta tin là vậy, vì đó là diễn biến đẹp đẽ và hợp lý nhất. Nếu đến lúc đó thì, đúng như dự đoán, đó sẽ là chiêu thức đặc trưng của Hắc Long đại nhân, “Cự Trảo Ma Long”. Tuy nhiên vấn đề là liệu Ma Vương có khả năng đáp trả bằng một đòn ngang tài ngang sức hay không. Khi ấy mọi thứ kết thúc ngay từ chiêu đầu tiên thì bầu không khí sẽ chùng xuống vì quy mô trận đấu quá ngắn ngủi.」
「Đây không phải buổi biểu diễn đâu nhé? Có cần thiết phải tính toán xem trận chiến kéo dài bao lâu không?」
Rēko vẫn tiếp tục nói như thể cô bé đã biến thành một gã nghệ sĩ biểu diễn, hoàn toàn không màng đến nỗi u sầu trong lòng ta.
「Để chiếm trọn trái tim của những kẻ ngu ngốc, ta tin rằng một trận chiến kịch tính, nghẹt thở và sôi nổi là điều cần thiết. Nếu Ma Vương hóa ra lại yếu hơn dự kiến, xin ngài hãy kéo dài trận đấu vừa phải và nương tay lại.」
Ta thở dài một hơi quen thuộc khi lắng nghe kế hoạch dàn xếp trận đấu vượt ngoài sức tưởng tượng của cô bé.
Nương tay trong trận chiến ư? Bất khả thi. Nếu ta đối đầu trực diện với Ma Vương, ta sẽ bị nghiền thành tro bụi chỉ trong vòng một giây.
Ta tự hỏi tại sao mình lại bị hiểu lầm sâu sắc đến thế.
Hắc Long sở hữu sức mạnh ngang ngửa Ma Vương, Revendia. Những truyền thuyết đáng sợ được truyền tụng khắp thế gian ấy, ta hoàn toàn không biết chúng bắt nguồn từ đâu.
Có lẽ do ngoại hình đáng sợ của ta khiến những lời đồn bị phóng đại lên, nhưng gần đây, ta đã nhận ra một điều.
Biết đâu đấy, thực sự có một “Hắc Long Revendia chân chính” mang diện mạo y hệt ta.
「Lâu rồi không gặp, em trai bé bỏng của ta.」
Một giọng nói bất chợt vang lên từ trên đỉnh đầu chúng tôi.
Đồng cỏ vốn đang ngập tràn ánh sáng bỗng chốc bị che khuất bởi một chiếc bóng khổng lồ. Đó là hình dáng của một cơ thể đen tuyền với đôi cánh và đôi mắt xanh lấp lánh.
Một con rồng trông y hệt ta thong thả đáp xuống trước mặt ta.
「Lại có thêm một Hắc Long đại nhân nữa ư…?」
Ngay cả Rēko cũng hóa đá trước diễn biến này.
Tuy nhiên, ta còn ngạc nhiên hơn thế nữa. Trước việc bị gọi là em trai.
「Ơ, ơ kìa…. Ngài là đại ca của ta sao?」
「Ngươi không nhớ gì ư? Cũng không có gì ngạc nhiên. Khi ngươi vẫn chỉ là một đứa bé tí hon, ta đã rời đi để rèn luyện bản thân rồi…」
Ta hoàn toàn không có chút ký ức nào về chuyện này.
Nhưng ngoài điều đó ra, có một thứ khiến ta tò mò, chính là lượng ma lực khổng lồ tỏa ra từ con rồng này. Một luồng hào quang mãnh liệt không hề thua kém Rēko.
Chẳng lẽ con rồng này chính là–
「Tuy nhiên, chắc ngươi vẫn nhớ tên ta chứ? Cái tên Hắc Long Revendia cũng khá nổi tiếng ở quanh vùng này mà…」
「Hừ! Không ổn rồi.」
Linh cảm của ta đã được chứng thực, ta bắt đầu túa mồ hôi hột. Nếu Rēko phát hiện ra ta không phải Hắc Long thật, con bé sẽ nổi điên mất thôi.
Ta hoảng hốt quay phắt lưng lại, và thật bất ngờ, Rēko có vẻ vẫn bình thường.
「Ta chưa từng biết đấy. Hóa ra cái tên Revendia của Hắc Long đại nhân lại là họ. Thảo nào ngài lại trùng tên với vị huynh trưởng đáng kính của mình.」
「Thì ra cô nghĩ theo hướng đó à. Ừ, cứ hiểu nôm na là vậy đi.」
Ta lau dòng mồ hôi túa ra rồi quẫy đuôi thở phào nhẹ nhõm, sau đó quay sang nhìn Revendia.
「Dù ta không còn ký ức gì, nhưng vâng, lâu rồi không gặp. Vậy, đại ca, ngài tìm ta có chuyện gì thế?」
「Ta đã ẩn mình trong núi nên không hay biết gì, cho đến khi nghe tin Ma Vương đang mở rộng hoạt động… Thậm chí hắn còn tuyên bố ta là thuộc hạ của hắn. Đây là một sự phỉ báng không thể dung thứ, nên ta đã xốc lại tấm thân già cỗi này để đến giải quyết chuyện đó, nhưng– ta nghe nói đứa em trai đây hình như cũng có chung mục tiêu với ta. Thế là ta liền cất công đến gặp ngươi.」
「À, hóa ra là vậy. Ngài đã vất vả rồi. Với tư cách là em trai, ta vô cùng kính trọng đại ca. Như ngài đã nghe đấy, bọn ta cũng đang trên đường tới chỗ Ma Vương, nhưng nghĩ lại thì vào những lúc thế này, người lớn tuổi nên xuất phát trước mới phải phép. Nói vậy thôi, ta xin nhường lại công việc chinh phạt Ma Vương cho ngài vậy. Thật tiếc quá, ta cũng đang đầy nhiệt huyết và rất ngóng chờ nó cơ đấy.」
Ta tung ra tuyệt kỹ nói nhanh như chớp của mình.
Trong lòng, ta đã âm thầm giơ tay làm động tác tự hào ăn mừng. Thành công rồi – với cách này, ta có thể đùn đẩy toàn bộ trách nhiệm cho Revendia thật.
Những việc còn lại chỉ là hắn đi tiêu diệt Ma Vương và mọi thứ sẽ kết thúc một cách hoàn mỹ.
「Phải không Rēko? Cô cũng thấy ổn với việc này chứ?」
「…Theo ý ngài muốn, Hắc Long đại nhân. Tuy nhiên, dù đây là đại ca của Hắc Long đại nhân, chúng ta có thực sự giao phó Ma Vương cho ngài ấy được không? Nếu có thể, ta muốn tận mắt chứng kiến sức mạnh của ngài ấy.」
「Hóa ra cô là… thuộc hạ của em trai ta sao? Xem ra ngươi đã thuần phục được một con humain đầy hứa hẹn đấy chứ. Ta có thể thấy cô ta là một cao thủ. Dù sao thì, fufu. Ngươi dám hoài nghi sức mạnh của không ai khác ngoài ta ư… Không, bản thân chuyện đó cũng không sao cả. Rốt cuộc thì ta cũng đã lộ diện trước con người trong mấy ngàn năm qua đâu, việc ngươi hoài nghi là điều dễ hiểu.」
Đúng là đại ca của ta có khác.
So với một Rēko đơn giản và nóng tính, đại ca có phong thái của một kẻ nắm giữ sức mạnh to lớn. Ngay cả trước sự hoài nghi của một đứa trẻ, ngài vẫn giữ thái độ điềm đạm của bậc trưởng bối.
J「Được thôi, vậy để ta cho các ngươi thấy sức mạnh của ta. Hãy mở rộng tầm mắt và chứng kiến— Sức mạnh của Hắc Long Revendia này! Giờ thì hãy run rẩy đi, hỡi mặt đất!」
Dứt lời, Revendia gầm lên một tiếng, tận dụng đà đó dậm mạnh chân trước xuống nền đất.
Ngay lập tức, đồng cỏ xanh ngát đã bị chôn vùi dưới những khối đá và tảng đá lớn tung lên từ cơn chấn động.
「Mọi chuyện sẽ không chỉ kết thúc ở đây đâu! Hỡi cuồng phong! Hỡi gió lốc! Hãy biến thành tứ chi của ta và cào nát mọi tạo vật!」
Lần này, những cơn cuồng phong đột ngột xuất hiện và xoáy tít lên bầu trời.
Đá sỏi, do sức nâng của những cơn cuồng phong, đã bị hút vào trong và văng lên tận trời cao.
「Ô hô hô! Đây mới gọi là một Hắc Long thực thụ chứ….!」
Mắt tôi rưng rưng như vừa nhìn thấy vị thần cứu thế.
Đột nhiên, chấn động của mặt đất lắng xuống và những cơn cuồng phong biến mất. Rồi Revendia lê bước nặng nhọc với thân hình đồ sộ của mình tiến về khu vực tâm của cơn lốc.
「Hãy chiêm ngưỡng đi, đứa em trai bé bỏng của ta. Đây chính là sức mạnh của ta.」
Được giục gié tiến lên phía trước, thứ đập vào mắt tôi là một lượng cỏ khổng lồ.
Nhưng không phải là loại cỏ bình thường.
Do sự biến động của mặt đất, đám cỏ đã được nhổ sạch tận gốc và nhờ có cơn cuồng phong, phần đất thừa đã bị thổi bay sạch sẽ. Hơn thế nữa, chúng còn được cắt thành từng khúc vừa ăn– Thứ hiện ra trước mặt tôi chính là bãi cỏ xanh hoàn hảo đến mức chẳng cần phải qua bất kỳ bước sơ chế nào.
「Nào, để kỷ niệm ngày đoàn tụ, chúng ta hãy ăn thôi nào. Ồ, đừng lo về việc để lại thức ăn thừa nhé. Nếu có phần thừa, ta sẽ dùng ngọn lửa luyện ngục của mình để thiêu trụi chúng, và khi đó độ ẩm trong cỏ sẽ bay biến đi, chúng ta sẽ có được lớp cỏ khô hoàn hảo...」
「Đại ca ơi…?」
「Cứ ăn đi. Toàn bộ vùng đất này đã bị ta tàn phá, ta cần phải đi san phẳng lại nó đây. Nếu ta dùng ma lực của mình để ban phát dưỡng chất cho nó, thì đến ngày mai, đồng bằng này sẽ lại trở về như xưa thôi.」
「Xin lỗi nhưng, anh chính là Hắc Long Revendia phải không?」
Chỉ trong chớp mắt, tình tiết câu chuyện bỗng trở nên vô cùng đáng ngờ.
Hóa ra người đại ca của tôi thực chất lại chính là người anh em khác của tôi.
「Độc nhất vô nhị... Ngươi vẫn nghi ngờ ta sau khi tận mắt chứng kiến sức mạnh của ta sao?」
「Thì sức mạnh thì ổn thật đấy, nhưng... ý tôi là gì nhỉ? Tính cách và mấy thứ đại loại thế ấy? Tôi bỗng cảm thấy lo lắng về khía cạnh này trong tính cách của anh đấy.」
「Cực kỳ hung ác, ta đoán thế. Đúng là các loài thú ăn cỏ trên vùng đất này sẽ phải tìm nguồn thức ăn khác trước khi cỏ mọc lại. Tuy nhiên, nếu ta tỏ ra quan tâm đến chúng, thì đó sẽ là sự sỉ nhục đối với cái tên Hắc Long.」
「Chỉ riêng việc đảm bảo cỏ sẽ mọc lại trong vòng một ngày thôi đã là thể hiện sự quan tâm cực độ rồi còn gì, phải không Rēko?」
Tuy nhiên, Rēko, người đang ở trên lưng tôi, lại dành cho Revendia một tràng pháo tay hào phóng với vẻ mặt mãn nguyện.
「Tuyệt vời. Sức mạnh và tính cách tàn độc của ngài– Xem ra việc ngài là anh trai của Hắc Long đại nhân không phải là lời nói dối. Ta cảm nhận được một cảm xúc vô cùng tương đồng từ ngài đấy.」
「Ể, ta giống vậy lắm sao?」
「Giống nhau y như đúc.」
「Vậy sao...?」
Tôi có cảm giác mình hiểu biết về thế giới này nhiều hơn anh ta rất nhiều.
「Nhưng-nhưng mà, tôi biết là anh có sức mạnh đấy, liệu anh có thực sự chiến đấu với Ma Vương bằng cái tính cách đó không? Có vẻ như anh sẽ mắc sai lầm ở đâu đó dọc đường với cái vẻ dịu dàng đó của anh đấy.」
Với vẻ mặt bối rối, Revendia hỏi:
「Chiến đấu...?」
Revendia nghiêng đầu vào thời điểm khó tin nhất.
「Anh... Sao anh lại thêm dấu chấm hỏi vào cụm từ chiến đấu thế? Không phải anh định tiêu diệt Ma Vương sao?」
「Không không... ta chỉ nghĩ rằng Ma Vương đang đói lả nên mới thấy cáu kỉnh thôi. Thế nên ta đã chuẩn bị sẵn phần cỏ khô đặc biệt của mình để mang đi chia sẻ với hắn, điều này chắc sẽ phần nào làm dịu hắn lại... Còn chiến đấu hay gì đó... chuyện đó là bất khả thi đối với ta...」
Nhìn Revendia bỗng nhiên mất đi nhuệ khí, Rēko bật cười nhẹ.
「Hừ, dù sức mạnh và sự hung ác của ngươi có một chín một mười đi nữa, thì vẫn có một khoảng cách lớn về mặt trí tưởng tượng. Hắc Long đại nhân thực sự này, khi tiêu diệt Ma Vương, sẽ không dựa dẫm vào thứ gì đó như một bữa tiệc, mà có ý định dùng vũ lực ngay từ phút ban đầu. Bọn ta vừa mới nghĩ đến việc xé nát hắn bằng vuốt của mình trước khi ngươi đến đấy.」
Ngay khi nghe thấy điều đó, Revendia liền lùi ra xa tôi với tốc độ ánh sáng.
「Ngươi... rốt cuộc là đang nghĩ ra loại ý tưởng quái đản nào thế. Ngươi đang nói với ta rằng móng vuốt sinh ra là để xé nát những thứ khác ngoài cây cỏ ư...?」
「K-không, anh hiểu lầm rồi. Em chưa bao giờ có suy nghĩ đó cả. Tất cả chỉ là ảo tưởng của con bé này thôi.」
「Ta xin lỗi, có vẻ như ta không có vai trò gì ở đây cả. Gửi tặng đứa em trai đáng sợ của ta đống cỏ này đây. Vì thế nên, dẫu chỉ một chút thôi, xin hãy thu hồi lại trái tim dịu dàng của anh đi. Giờ thì, đã đến lúc ta phải quay về hang ổ sâu trong núi của mình rồi.」
Ngay sau khi nói dối xong, anh ta liền dang rộng đôi cánh, tạo tư thế để cất cánh bay lên.
「Đại caaaaa! Đợi đã nào! Đừng bỏ rơi em! Đưa em đi cùng với!!」
「Hóa ra ta chưa từng là Hắc Long. Ngươi mới chính là Revendia thực sự, vĩnh biệt em trai.」
Revendia bay vút lên trời, tạo ra một loại lỗ hổng không-thời gian rồi lao mình vào đó, biến mất khỏi tầm mắt.
Ai thèm cái danh hiệu Hắc Long chứ, cái tôi muốn là anh cho tôi sức mạnh của anh cơ. Sức mạnh để tự bảo vệ chính mình.
Nhìn theo tấm lưng đang khuất dần của Revendia, cô ấy mỉm cười và cất lời.
「Tình cảm gia đình thật đẹp đẽ phải không, Hắc Long đại nhân?」
「Tôi có cảm giác mình vừa mới đánh mất thứ đó rồi đây.」
Người anh trai đó sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt tôi một lần nào nữa.
Tôi bắt đầu ăn nốt phần cỏ xanh thừa thãi trong dòng nước mắt tuôn rơi.
Nó có vị mặn chát.
Truyện liên quan
Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười
Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...