Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 102: – Yandere Rabbit
[previous_page]
[next_page]
Vào khoảnh khắc Sôsô thăng thiên, kết giới bắt đầu sụp đổ.
Trời đất nứt toác, những tòa nhà đổ sụp còn các nhân vật phụ trở lại nguyên hình, hóa thành những con ma nơ canh vô mặt đổ vật xuống đơ cứng.
「Đại nhân Hắc Long! Chúng ta phải trốn thôi! 」
「Nhưng, nhưng sự hào hứng của Rēko… 」
「Chuyện đó quả thực rất rắc rối nhưng… Hãy nghĩ về nó sau khi rời khỏi nơi này! Sẽ tệ lắm nếu chúng ta bị cuốn vào đây đấy! 」
Sheina lao vào phòng yến tiệc túm lấy tinh linh, rồi nhảy lên lưng tôi và hét vào mặt Rēko, người mà thậm chí đến lúc này vẫn đang mải ăn trưa.
「Rēko! Tình trạng khẩn cấp rồi! Hình như chúng ta đang bị mắc kẹt bởi kết giới của ma vương rồi! Trông có vẻ nó sắp sụp đổ đến nơi rồi, em có trốn thoát được không? 」
「Mu? 」
Rēko, với cái bánh mỳ nhét đầy trong miệng, đáp lại một cách thong thả rồi nuốt trôi miếng bánh bằng ngụm sữa, phát ra một tiếng ợ nhỏ.
Sau đó, cô bé cầm một khúc xương lớn đẫm thịt rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.
「Ra là kết giới thực sự sắp sụp đổ… Mấy kẻ này…? Đừng nói với thần là ngay từ đầu cái vương đô này đã…? 」
「Rēko! Tạm thời thì đừng suy nghĩ sâu xa quá! Hãy ngừng tư duy lại và chỉ tiếp thu những thông tin bề nổi thôi. Thế nên lúc này, chỉ nghĩ đến việc trốn khỏi đây là được! 」
「Đúng vậy đấy Rēko, có thể em sẽ thấy sốc nhưng hiện tại hãy cứ phớt lờ nó đi đã. 」
「Ta hiểu rồi, nếu ngay cả thể thức tư duy của Đại nhân Hắc Long đã nói vậy, vậy thì để sau rồi ta ngẫm nghĩ tiếp.」
Nói rồi, Rēko mở toang cửa sổ và vung con dao găm về phía bầu trời đang sụp đổ.
Ngay lập tức, phần trần nứt nẻ của kết giới bị đâm thủng và một lỗ hổng xuất hiện. Từ bên kia lỗ hổng là ánh nắng rực rỡ của thế giới thực.
Hóa ra đó là lối thoát sao.
「À, Rēko, tinh linh và ta không biết bay đúng không? Nên ta nghĩ chúng ta nên cưỡi lên thể thức tư duy của Đại nhân Hắc Long này để ra ngoài, nhưng vì chỉ là thể thức tư duy, bay mà chở thêm người trên lưng thì quá tải mất, vậy chúng ta mượn sức mạnh của Rēko được chứ? 」
「Ta hiểu rồi. 」
Rēko vừa giơ tay lên và lập tức, đôi cánh mọc ra từ lưng tôi.
Sheina, có vẻ như khả năng kiểm soát Rēko của cô đã khá lên nhiều rồi đấy.
「Đúng hơn là, thần thấy khả năng kiểm soát con bé của Đại nhân Hắc Long mới là thảm họa. Nếu Đại nhân Hắc Long đưa ra một cái cớ, con bé sẽ làm bất cứ chuyện gì, sao ngài không dựa dẫm vào nó nhiều hơn chứ? 」
「Nếu con bé cứ lạm dụng sức mạnh quá mức, có khi nó sẽ đi đến bờ vực không thể quay đầu. 」
Vào lúc đó, Rēko đấm một cú vào lòng bàn tay còn lại đánh "Bốp" một tiếng.
「Phải rồi, suýt nữa thì ta quên mất, tên Raiotto vẫn còn ở đây. Hắn biến mất trước bữa ăn cơ mà, đã đi đâu mất rồi chứ…? 」
Tiêu rồi… đó là suy nghĩ của Sheina và tôi khi một cơn rợn sống lưng chạy dọc cơ thể. Chúng tôi đã hoàn toàn quên bén mất sự tồn tại của hắn.
「Giờ nghĩ lại, hình như hắn đã đi vệ sinh. Vẫn chưa thấy thò mặt ra từ trước bữa ăn cơ mà, hắn đi lâu thật đấy. 」
「Hóa ra là vậy. Thế thì cứ đà này, hắn sẽ bị cuốn vào vụ sụp đổ của kết giới rồi chết trong nhà vệ sinh mất thôi, đáng thương làm sao. 」
「Không không, hắn không chết đâu, cứ đi lôi hắn theo cùng là được. 」
Trong lúc tôi đang nói thế, Sheina chạy biến đến căn phòng trống với tốc độ ánh sáng và lôi Raiotto trở lại.
Toàn thân hắn bị trói nghiến trong sợi thừng và cho đến giờ, thuốc ngủ vẫn đang phát huy tác dụng khiến hắn chưa thể lấy lại ý thức. Trông hắn thật nhếch nhác với bong bóng nước mũi cứ phồng to lên rồi vỡ vụn theo nhịp thở.
「Raiotto…? Cách đi vệ sinh kiểu gì lạ thế này…? 」
「Rēko, chuyện thế này, đào sâu tìm hiểu là bất lịch sự đấy. Chắc Ngài Tẩy Não có lý do phức tạp gì đó nên mới làm vậy thôi. Đừng nhắc đến nó. 」
「Ta hiểu rồi, ta sẽ coi như không thấy gì hết. 」
「Phải làm sao đây, lúc này uy tín của Raiotto đã chịu một đòn giáng khinh bỉ nặng nề rồi. 」
Tôi bèn tự nhủ rằng đây là tình huống khẩn cấp, nên chẳng còn cách nào khác.
Cho dù bây giờ tôi có giải quyết hiểu lầm này thì cũng chẳng có ích lợi gì. Cứ mặc kệ nó thế này có lẽ là quyết định tối ưu nhất.
Rēko quyết định tung cánh bay lên sau khi Sheina, Raiotto và tinh linh đã leo lên lưng tôi.
Nhảy vọt qua khung cửa sổ, chúng tôi hướng thẳng về phía lỗ hổng trên bầu trời.
「Hà, ta không chắc chuyện gì sẽ xảy ra nữa nhưng có vẻ chúng ta sẽ qua được thôi. 」
「Đúng vậy đúng vậy, cứ đà này, chúng ta sẽ thoát ra an toàn cho mà xem. 」
Tôi đã hoàn toàn lơi là cảnh giác khi trò chuyện với Sheina, thậm chí tôi còn có tâm trạng để đùa cợt nữa cơ. Rēko liền nhảy qua lỗ hổng và tôi chuẩn bị tinh thần bay theo sau con bé, nhưng đúng lúc đó…
「Ngyahh!? 」
Tôi đột ngột va phải thứ gì đó.
Cảm giác như có một bức tường vô hình chắn trước lỗ hổng và kiên quyết từ chối không cho tôi bước vào.
Sheina và những người khác bị hất văng khỏi lưng tôi do lực va chạm và bay thẳng qua bức tường để trở về thế giới thực.
—Khoan đã, Raiotto đâu rồi?
Nhìn lại phía sau, vì lý do gì mà Raiotto cũng bị bức tường chặn lại. Rốt cuộc là kẻ nào lại chỉ giữ lại duy nhất hai chúng tôi cơ chứ.
「Hỡi Ma Long đại nhân!」
Sheina hét lên với tôi khi cô ấy đang bị nuốt chửng trở lại thế giới thực. Hướng về phía tôi, cô ấy ném mạnh một thứ về phía tôi bằng tất cả sức lực.
Và thứ được ném vào tôi ấy đập trúng chiếc đuôi của tôi một tiếng “Bộp”– đó chính là tinh linh.
「Hãy bảo trọng–」
Khi cô ấy còn định nói gì đó, Sheina liền biến mất sang phía bên kia của cái hố.
Vì Rēko đã rời khỏi kết giới, đôi cánh trên lưng tôi bắt đầu mất đi ma lực và mờ dần đi.
Tôi bèn vội vã hạ độ cao, đáp trở lại cửa sổ nhà khách tiểu bang nơi chúng tôi vừa rời đi.
Khu vực đó chắc hẳn là nơi đặt thể xác thực sự của Sousou. Chỉ cần thực hiện sơ cứu lại lần nữa, tôi có thể ngăn chặn sự sụp đổ. Sau đó, tôi sẽ phải thuyết phục nó thả tôi ra khỏi kết giới.
Bản chất sâu xa của nó có vẻ không phải là kẻ ác.
Tuy nhiên, khi quay trở lại nhà khách tiểu bang, tôi hoàn toàn cạn lời.
「Revendia—–!! Sao ngươi dám đùa giỡn với cảm xúc của ta—!!」
Một Sousou hoàn toàn hồi sinh và đang giận dữ đã ở đó.
Giờ nhìn lại, kết giới đã ngừng sụp đổ, cái hố mà Rēko mở ra cũng đã biến mất.
Rồi Sousou quay tầm mắt về phía tôi.
「Nnn….? Revendia…?」
Tiêu rồi. Chạm mắt nhau thế này, tôi sắp bị giết rồi.
Tuy nhiên, Sousou lại có hành động khác hẳn với dự tính. Vừa bước những bước nhỏ về phía góc phòng tiệc, nó vừa ngồi thụp xuống đối mặt với bức tường trong tư thế bó gối.
「Thế mà ngươi vẫn ở đây, ta cứ nghĩ ngươi đã chuồn đi từ lâu rồi chứ. Ngươi cất công quay lại để cười nhạo ta à? Hừ! Dù sao đi nữa, ta cũng chỉ là một con búp bê cô độc nhỏ bé~. Không biết lượng sức mà cứ nghĩ đại nhân Revendia để ý đến mình, ta đúng là một tên hề~. Thôi được, nếu ngươi muốn giết ta thì cứ làm đi.」
Nó hoàn toàn rơi vào trạng thái dỗi hờn.
Tôi lăn Raiotto và tinh linh xuống sàn rồi lê bước tiến về phía Sousou.
「À, ngươi thấy đấy, thực ra ta không hề có ý đùa giỡn với cảm xúc của ngươi đâu.」
「Ta cứ tưởng thật kì lạ, Ma Long lừng danh Revendia mà lại dễ dàng bị mắc kẹt trong kết giới của ta đến vậy. Ngươi khiến ta có cảm giác như mình đã làm được một thành tựu gì đó rồi tận hưởng cảnh tượng đó phải không? Nếu muốn làm thế, tốt hơn là cứ giết quách ta đi cho rồi.」
「Ngươi hiểu lầm rồi, đúng là ta nhận ra kết giới nhưng… Mức ăn ngươi nấu ngon quá, thế nên… mọi chuyện cứ thành ra thế đấy.」
Đôi tai thỏ của Sousou lập tức dựng thẳng đứng lên một tiếng *Pikun*.
「Nó ngon lắm à?」
「Thực sự rất ngon, ta sống đã lâu nhưng có thể không quá lời mà nói rằng món ăn ngươi nấu là món ngon nhất mà ta từng được nếm thử. Ngon đến mức mà từ giờ trở đi ta cũng muốn được ăn nữa cơ.」
「Mãi mãi luôn ư…?」
「Ừm ừm, thế nên hãy làm bạn và nấu ăn cho ta nhé.」
Sousou đứng dậy khỏi tư thế ôm gối và quay lại đối mặt với tôi, rồi bất ngờ nhảy chồm lên chóp mũi tôi.
Tuy nhiên, nó lại được bao quanh bởi một luồng hào quang điềm gở.
「Tất nhiên rồi…. Tất nhiên là được chứ…. Bạn bè… Bạn Bè… Theo ý ngươi muốn, ta sẽ làm đồ ăn cho ngươi mỗi ngày. Trong kết giới này, đến muôn đời muôn thuở, một nghìn năm, hai nghìn năm, ta sẽ mãi mãi nấu những món ăn ngon cho ngươi… ufufufu…」
「À, ta nghĩ mình vừa dẫm phải thứ không nên dẫm rồi thì phải.」
Dựa vào cách Sheina điều khiển Rēko làm kim chỉ nam, tôi đã vắt óc suy nghĩ xem làm thế nào để nịnh nọt nó đến chết nhưng phản ứng nhận được lại có phần hơi quá dữ dội.
Thủ đô giả được xây dựng lại với tốc độ phản ánh sự căng thẳng của Sousou.
「Này, tối nay ngươi muốn ăn gì hả Revendia? Cứ nói bất cứ thứ gì ngươi muốn đi. Ta sẽ làm món ngươi thích. À, nhưng mà nếu ta chỉ làm những món ngươi thích, ngươi sẽ chán ngấy lên đúng không? Dù sao thì, chúng ta sẽ sống ở đây đến muôn đời muôn thuở mà…」
「Không ổn rồi, thế này thì… ánh mắt của nó hoàn toàn phát điên lên rồi.」
Ngay từ đầu, rất khó để đoán được cảm xúc qua đôi ánh mắt của một con búp bê nhưng giờ thì tình hình còn tệ hơn và ánh sáng từ đôi mắt nó đã biến mất.
Tuy nhiên, đúng lúc đó, một giọng nói cắt ngang cuộc trò chuyện của chúng tôi.
「Revendia….?」
Đó là Raiotto. Cậu ta vừa tỉnh giấc sau cơn mê sảng và nghe thấy Sousou gọi tôi là Revendia.
「Nnn? Ngươi là ai thế? Trông ngươi không giống một nhân vật phụ nào do ta sắp đặt cả, làm thế nào mà ngươi lại vào được kết giới của ta vậy?」
「Ta thèm quan tâm đến mấy chuyện vớ vẩn đó, con rồng đằng kia kia, mày không phải là một con ngựa thồ mà là Revendia thật đấy à?」
Cùng lúc cậu ta trừng mắt nhìn tôi đầy sắc bén, một thanh kiếm xuất hiện ngay trước mắt.
Đó là thanh kiếm mà tôi đã nhét vào hành lý. Nó đã dịch chuyển đến đây.
Hơn nữa, chỉ bằng cách đứng đó, những luồng gió sắc lẹm đã thổi xung quanh và cắt đứt toàn bộ dây thừng trói buộc Raiotto.
「Thanh kiếm này– ra là vậy, nó đã cộng hưởng với ý chí của ta và tìm đến đây. Ta rất biết ơn, hãy chuẩn bị tinh thần đi Revendia – ngay đây, ta sẽ…」
Nói rồi, Raiotto chạm tay vào chuôi kiếm, đoạn cậu ta thét lên một tiếng “Gyaaah!”.
Từ chuôi kiếm phát ra một dòng điện phóng thẳng vào người Raiotto, khiến cậu ta ngã gãy gục xuống.
「Gã đó bị sao thế, quen biết với ngươi à Revendia?」
「Nếu nói về người quen thì ừm, có thể coi là vậy…」
Trong lúc ta còn đang chết sững, Raiotto đột ngột nhổm dậy.
Thế nhưng, đôi mắt hắn giờ đây đã vấy đỏ, dù nhìn thế nào đi nữa thì đó cũng chẳng còn là Raiotto ban đầu nữa rồi.
「Kukuku… Revendia…. Ta sẽ giết ngươi… Máu… Hãy để thanh kiếm của ta uống thêm nhiều máu nữa… 」
「Đây có lẽ là lần đầu tiên ta thấy một kẻ dễ dàng bị vũ khí nguyền rủa thao túng đến thế. 」
Có vẻ như sát ý của hắn hướng về ta đã gia tăng mãnh liệt.
Raiotto đã mất đi lý trí và biến thành một cỗ máy tàn sát.
Kẻ từng là Raiotto cười cuồng dại và vung kiếm về phía ta.
「Gyahaha!! Mọi chuyện… kết thúc… ở đây thôi, Revendi– 」
「Oryaah! 」
Nhắm thẳng vào mặt Raiotto, Sousou giáng một chuỗi cú đấm móc chớp nhoáng.
Raiotto bị đánh bay đập vào bức tường và thanh kiếm trượt dài xuống sàn nhà. Đó là một cú knock-out hoàn toàn. Thật là một cái kết hụt hẫng làm sao.
「Ngươi thấy chưa, Revendia? Ta đã thức tỉnh sức mạnh tình bạn khi hạ quyết tâm bảo vệ bạn mình… 」
「Ta không nghĩ đó là sức mạnh tình bạn đâu, chẳng phải đó chỉ là sức mạnh vốn có của ngươi sao? 」
Thấy lồng ngực Raiotto vẫn phập phồng lên xuống, hắn vẫn còn sống. Thật là nhẹ nhõm vì hắn đã không chết.
「Không, chúng ta hãy bắt đầu lại từ đầu nào. Cứ tự nhiên như ở nhà đi Revendia, chúng ta có vô thời gian để ở đây mà… 」
Con búp bê thỏ, thứ vẫn đang dính trên chóp mũi ta, bắt đầu lầm bầm về kế hoạch cuộc đời cho vài ngàn năm tới của chúng ta với đôi mắt xoáy tròn đen kịt.
Có vẻ như chẳng thể nào trốn thoát được nữa rồi.
Truyện liên quan
Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười
Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...