Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 106: – Blood of the sacrifice

[previous_page]

[next_page]

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh.

Ta nghĩ Raiotto đã bị chiếm quyền kiểm soát ngay khoảnh khắc đầu ngón tay cậu ta vừa chạm vào nó.

Dù tự tin đến thế, ta vẫn muốn cậu ta ít nhất phải cho ta thấy bản thân có thể cầm cự được mười giây. Nếu không làm nổi điều đó, ta sẽ chẳng thể nhắm mắt xuôi tay dưới mồ.

「Hyahaha! Đã- lâu lắm rồi- ta mới được uống máu rồng!」

「Khônggggg—! Ta không muốn chết ở một nơi thế này đâu! Ta cầu xin ngươi hãy trở lại là chính mình đi!」

Với một tiếng "gachin", thanh ma kiếm hung bạo bị chặn lại giữa không trung.

Thanh kiếm suýt chút nữa đã chém đứt cổ ta đang bị bộ hàm của linh hồn cắn chặt – dường như nó đã trượt từ đầu ta xuống để ngăn chặn đòn tấn công.

「Hả? Gì thế này, cái thứ nhỏ bé này?」

「Fuhifuu」

Linh hồn nói thứ gì đó không rõ hình thù khi ngậm thanh kiếm trong miệng.

Chắc nó đang nói gì đó kiểu như "hãy quay về an toàn." Nó vẫn đang ngoan ngoãn tuân lệnh Sheinas.

Tuy nhiên, với cơ thể nhỏ bé của linh hồn, việc chặn thanh kiếm đó có giới hạn về thời gian.

Raiotto cũng chẳng có khung xương to lớn gì nhưng cậu ta lại được tiếp sức bởi lời nguyền của thanh kiếm, thế nên sức mạnh cậu ta thể hiện lúc này vượt xa những gì một đứa trẻ ở độ tuổi đó có thể làm.

Bị thanh kiếm đẩy lùi, đầu gối linh hồn dần khụy xuống dưới áp lực và mũi kiếm đã chạm vào da cổ ta.

「T-Tiểu thư Linh hồn! Ta ổn mà! Cứ đà này, ngươi cũng sẽ bị chém đứt cùng ta đấy!」

「Rõ.」

「Khoa- Khoa đã nào, ta không có ý đó! Đừng có đồng ý mà không hề do dự chút nào chứ!」

Thái độ của linh hồn hoàn toàn cứng nhắc như công việc.

Có vẻ như nó chỉ làm những gì mình được bảo và không hề có chút tình cảm nào với ta cả.

Kết quả của việc buông lỏng thanh kiếm chỉ trong chốc lát đã khiến nó cuối cùng cũng chạm tới cổ ta.

Ta bị đâm thủng một chút xíu và một dòng máu nhỏ rỉ ra.

「Uuuh… Hết rồi sao…. Lần này, Tiểu thư Linh hồn, ngươi có thể tìm cơ hội để trốn chạy… Ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi.」

「Rõ.」

Cơ hội đã đến quá nhanh. Miệng linh hồn buông thanh kiếm ra và hướng vung của nó dịch chuyển trở lại phía thân mình ta.

Với thế này, ta sẽ bị hạ sát chỉ trong một nhát và mọi thứ sẽ chấm dứt.

–Hoặc ta đã nghĩ thế.

Khoảnh khắc linh hồn buông tay, thanh kiếm bắt đầu tấn công ta lần nữa, nhưng khi ta chờ đợi lưỡi kiếm chạm vào, ta lại phải chờ lâu hơn nữa vì nó mãi vẫn không chém xuống.

Cứ như thể Raiotto bị đóng băng tại đó với thanh kiếm vẫn chỉ đang chạm vào cổ ta và không thể cử động.

「Đ-Đừng nói là. Cuối cùng ngươi cũng tự giải thoát khỏi lời nguyền rồi sao? Cậu giỏi thật đấy Raiotto!」

「…Ghê tởm.」

Hả?

Một giọng nói với âm vực thấp hơn vài nốt… chính là giọng của Raiotto, truyền đến tai ta, kẻ vẫn đang đặt rất nhiều kỳ vọng vào cậu ta.

「Eeeh… Gì thế này? Tệ thật… Ta cứ nghĩ mình có thể, uống máu rồng lần nữa chứ, nhưng cái quái gì thế này? Ghê tởm…」

「Uhhh, ngài là ai thế? Ngài Ma Kiếm ư?」

「Ahh-… Ta hiểu rồi. Hương vị này, là hương vị của loài thằn lằn… Không phải rồng. Ngươi lừa ta… Đúng là một cú lừa, quá lớn…」

Raiotto, kẻ vẫn đang bị thao túng, lăn lộn trên lưng ta như thể đang hờn dỗi.

「Ngài Kiếm? Uuh, ta có thể coi đây là việc ngài tha cho ta không?」

「Còn lâu ta mới nuốt nổi thứ cứt đái này. Ahh—… Mất hết cả hứng. Thấy nặng nề quá.」

「Ôi chao, đúng là một thanh ma kiếm vô chí hướng thật đấy.」

Ngay cả nhìn từ góc độ của ta, ngươi cũng có thể thấy tinh thần cậu ta tụt dốc không phanh.

Dẫu vậy, ta vẫn nghĩ sẽ rất tệ nếu mình kích động hắn ta một cách vô cớ nên tiếp tục quan sát, nhưng hắn chỉ chuyển từ hờn dỗi sang việc đánh một giấc buổi trưa.

Hắn ta bắt đầu ngáy cho đến khi tiếng ngáy ngày càng to hơn, nhưng đúng lúc đó–

「…Ta làm được rồi, ta thắng rồi! Ta đang giữ được thanh kiếm mà vẫn duy trì được lý trí! Ta đã chiến thắng lời nguyền!」

Raiotto đã tỉnh lại.

Nói là cậu ta thắng cuộc chiến tinh thần thì chi bằng nói là do ma kiếm đã buông tha cho cậu ta thì đúng hơn.

「Hả? Nhưng sao nãy mình lại nằm bò ra thế này nhỉ? Đừng nói là nó đã chiếm quyền kiểm soát dù chỉ trong chốc lát chứ…?」

「Không chỉ một chốc đâu cậu biết không? Cậu đã thua thảm hại đấy, thế nên đầu tiên, hãy buông thanh kiếm đó xuống vì nó rất nguy hiểm đi. Ta chẳng biết khi nào nó lại chiếm quyền kiểm soát lần nữa đâu.」

Nghe theo lời khuyên của tôi, Raiotto miễn cưỡng cất thanh kiếm trở lại vào thắt lưng.

Thở phào nhẹ nhõm vì vừa vượt qua hiểm cảnh, tôi liền bắt đầu ân cần giải thích chuyện vừa xảy ra để tránh việc Raiotto lại nổi máu thử lần nữa.

「Nghe cho kỹ đây, cậu đã hoàn toàn bị thao túng và tôi thì suýt chút nữa là mất đầu rồi đấy. Nếu máu của tôi mà không có vị kinh tởm, thì mọi chuyện đã kết thúc đời tôi rồi…」

「Ra là vậy.」

Raiotto gật đầu đầy vẻ thâm trầm.

「Đúng là Revendia có khác nhỉ. Máu của cậu chứa đầy kịch độc phải không? Đủ mạnh để khuất phục cả thanh ma kiếm. Tôi không ngờ dù hiện tại đang suy yếu, cậu vẫn che giấu một sức mạnh như vậy…」

「Thực ra là vấn đề ở hương vị cơ. Không phải máu tôi có độc mà là vị của nó quá mức kinh tởm… có lẽ thế.」

Một trong những điểm quyến rũ của tôi là vào mùa hè, muỗi hoàn toàn không thèm bén mảng lại gần.

Chắc chắn là vì máu của tôi không ngon lành gì rồi.

「Nói cách khác, thanh kiếm này đã chết vì trúng độc phải không?」

「Tôi đã bảo là nó vẫn còn sống cơ mà. Đừng có gán thêm tội danh cho tôi nữa chứ.」

「Hả?」

Thanh kiếm quấn quanh thắt lưng cậu ta bất chợt lên tiếng.

Mắt tôi và Raiotto trợn ngược lên và toàn thân bắt đầu run lẩy bẩy.

「Mày, mày có thể tự nói chuyện á?」

「Đương, nhiên là, tao nói được rồi.」

「Trước khi chiếm lấy cơ thể tôi, chẳng phải mày chỉ là một thanh kiếm bình thường thôi sao?!」

「Chẳng có ai, thèm cầm một, thanh kiếm biết nói cả. Suy nghĩ cho logic vào, lũ đần độn.」

「À, vâng… đúng thế thật.」

Tôi và Raiotto bắt đầu nói chuyện một cách lịch sự khi nó hợp lý chỉ ra lẽ thường tình cho chúng tôi nghe.

「Ahh–… Mệt quá. Máu rồng. Không uống được… Khốn kiếp…」

「Này, mày… Thèm uống máu rồng đến thế cơ à?」

Đột nhiên, Raiotto bắt đầu trò chuyện với thanh kiếm.

「Ahh. Tao khó lòng, mà uống được, đó là món khoái khẩu của tao…」

「Một người quen của tôi là rồng. Nếu mày chịu hợp tác với bọn tôi, thì tôi có thể nhờ hắn chia sẻ một ít máu. Vì cơ thể hắn rất to lớn, ít nhất mày cũng có thể nốc được một hoặc hai xô đấy.」

「Hừm?」

Tôi có thể thấy thanh kiếm ma đang nổi hứng thú.

「Mày, không nói dối đấy chứ? Không phải loại, rác rưởi mà tao, từng có trước đây chứ?」

「Hắn ta chắc không có độc trong máu đâu. Vì hắn luôn bị bọn mạo hiểm giả nhắm đến để lấy nguyên liệu mà. Hắn chưa từng nhắc gì về chuyện có độc cả.」

「Độc á? Không biết, tụi mày đang lải nhải, cái quái gì nhưng— Ranh con, đúng là tao, ngửi thấy mùi rồng phát ra, từ quần áo của mày đấy…」

Mắt tôi trợn tròn ngạc nhiên.

Tôi không ngờ Raiotto lại quen biết một con rồng. Dù rồng không phải là loài xuất hiện thường xuyên, làm sao cậu ta gặp được nó nhỉ?

Chưa kể đến việc bọn họ thân thiết đến mức Raiotto có thể xin máu của nó nữa chứ– Tôi bắt đầu cầu nguyện với tất cả các vị thần rằng Raiotto đừng đem con rồng bạn thân của cậu ta ra để tấn công tôi.

Một lúc sau, Raiotto và thanh kiếm ma mặc cả về phần thưởng là những xô máu để đổi lấy sự giúp đỡ.

Rồi cuối cùng, khi thỏa thuận đã xong, Raiotto nắm lấy chuôi kiếm như thể đang bắt tay ký kết hợp đồng vậy.

「Được rồi. Hãy dùng sức mạnh của ta, tùy theo ý ngươi đi…」

「Ou! Tôi nợ anh một ân huệ đấy!」

Nhân tiện thì, trong lúc bọn họ đang thương lượng, con tinh linh chẳng có việc gì làm, liền bắt đầu chơi đùa bằng cách trượt lên trượt xuống cái sừng của tôi.

Truyện liên quan

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười Hoàn thành Nhật Bản

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười

Light Novel 三木なずな
Cập nhật: 3 ngày trước

Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...

176 334