Hình Xăm Hoa Trà - Chương 129

"Đúng vậy, tôi đã quay ngược thời gian. Vậy còn khoảng thời gian tôi từng sống trước đó thì sao? Nó đã biến mất rồi ư?"

Rất ít người biết đến ân xủng của sự hối tiếc, và nguồn gốc của nó vẫn là một ẩn số.

Khi còn nhỏ, Amber không tin vào điều đó và cũng chẳng có ý định tìm hiểu. Dù hiện tại cô muốn biết thêm, nhưng việc ở quá xa Shardroch khiến điều đó trở nên bất khả thi.

Hơn nữa, mẹ cô từng nói những chuyện như vậy không hề được ghi chép lại.

Nó chỉ đơn thuần được truyền miệng từ đời này sang đời khác…

Mẹ từng dặn cô hãy chia sẻ nếu chuyện như vậy xảy ra với mình, nhưng cô chẳng ngờ mẹ lại qua đời sớm đến thế.

"Thần nghe nói dù có quay ngược thời gian, những sự kiện đã xảy ra khi đó cũng không hoàn toàn mất đi."

"Thật sao?"

"Vâng. Thần được nghe trực tiếp từ Thái hậu quá cố khi còn phụng sự bà. Thời đó, nhiều người biết về ân xủng của sự hối tiếc lắm."

Thái hậu quá cố…

Amber chớp mắt, đột nhiên cảm thấy khó hiểu.

"Chờ một chút."

Thái hậu quá cố chính là bà ngoại của Amber.

"…Chẳng phải nó chỉ được truyền từ mẹ sang con gái sao?"

"Ồ, hóa ra Điện hạ đã biết điều đó."

"Bây giờ nghĩ lại… Mẹ đâu có mang dòng máu Shardroch. Vậy làm sao…?"

Bạn đã bao giờ trải qua cảm giác một sự thật bản thân tin tưởng suốt đời đột nhiên trở thành một cú sốc chưa?

Đó chính xác là những gì Amber đang cảm thấy lúc này.

Bà Linda nhận ra phản ứng của Amber liền nở một nụ cười ấm áp.

"Quan niệm cho rằng nó chỉ truyền cho các công chúa có lẽ chỉ là câu chuyện cổ tích dành cho các vị công chúa nhỏ mà thôi."

"…Thật ư?"

"Vâng. Ân xủng này thực chất được ban cho những người phụ nữ thuộc về hoặc đã trở thành một phần của hoàng thất Shardroch."

"Vậy nên dù họ kết hôn gả vào hoàng thất thì nó vẫn bộc phát sao?"

Đây là lần đầu tiên Amber được nghe điều này.

Nếu đúng là như vậy, nó không hề truyền qua huyết thống mà thông qua sự gắn kết với hoàng thất.

"Hơn nữa, chỉ những ai trải qua điều gì đó đáng hối tiếc mới được ban khả năng quay ngược thời gian để sửa chữa lỗi lầm. Có những người sống trọn đời hạnh phúc mà không gặp phải biến cố như vậy, và trong trường hợp đó, ân xủng sẽ không truyền lại cho con gái của họ."

"Vậy chỉ cần thuộc về hoàng thất Shardroch, họ sẽ nhận được ân xủng bí mật này?"

"Vâng, đúng vậy. Dù là trong sử sách, văn bia hay họa bản nơi phòng truyền thống, bất kỳ người phụ nữ nào thuộc hoàng thất Shardroch đều sở hữu ân xủng. Ân xủng có thể mất đi, đôi khi người ta còn chẳng nhận ra sự tồn tại của nó, hoặc chỉ coi đó là chuyện hoang đường. Khác với lời nguyền, ân xủng thú vị ở chỗ nó có thể bị lãng quên, bị bóp méo, hoặc biến mất hoàn toàn."

Lắng nghe câu chuyện của bà Linda, Amber chợt nhận ra thêm một điều nữa.

Mẹ cô chắc chắn đã sử dụng ân xủng này, đó là lý do tại sao nó lại được truyền lại cho cô.

"Trước đây tôi chưa từng nghĩ sâu về điều đó… Mẹ đã hối tiếc điều gì cơ chứ?"

"Đến nay thần vẫn còn nhớ rõ ngày hôm đó. Vương hậu quá cố từng dặn rằng nếu Công chúa có hỏi, thần hãy nói cho người biết."

Lần đầu tiên, nụ cười điềm tĩnh vốn có của bà Linda có chút gượng gạo, đôi mắt bà rưng rưng. Khi bà tiếp tục cất lời, mắt Amber cũng bắt đầu nhòe đi.

"Nỗi hối tiếc lớn nhất của Vương hậu quá cố… chính là để mất người, thưa Công chúa."

"…Tôi sao?"

"Vâng. Thực ra khi người mới bốn tuổi, người đã ngã xuống hồ nước và… trở về thiên đàng như một thiên thần."

Điều đó có nghĩa là gì cơ chứ?

Đó là một lời nói vừa kinh hoàng lại vừa xé giằng khúc ruột.

Mất đi đứa con thậm chí còn chưa kịp nuôi nấng trưởng thành đã là nỗi đau sâu sắc khiến người ta muốn cào xé tâm can vì những dằn dặt… Nhưng mất con ở lứa tuổi ngây thơ xinh đẹp đến nhường ấy…

Chỉ mới tưởng tượng thôi đã không thể nào chịu nổi.

Vậy mà, hình ảnh ấy đã hiện ra trong trí óc, khiến sống mũi cô cay xè.

"Vì thời gian đã được quay ngược, thân già này cũng chỉ được nghe lại từ Vương hậu quá cố. Bà đã quay ngược thời gian về một tuần trước khi tai nạn xảy ra, rồi thấp phỏng lo âu bảo vệ người."

"Mẹ…"

"Thần nhớ chính xác cái ngày bà quay ngược thời gian. Vương hậu quá cố đã đến phòng người, khóc không ngớt. Đó là một ngày bình thường như bao ngày khác, chính vì thế nó mới càng khắc sâu trong trí nhớ của thần. Bà vừa ôm lấy người đang ngủ yên bình vừa gào khóc nức nở."

Mẹ cô, người vô cùng uy nghi và đài các.

Amber chưa bao giờ thấy mẹ khóc, dù trên môi mẹ lúc nào cũng thường trực nụ cười.

'Mình thậm chí còn chưa từng nhận được lời cảnh báo không được lại gần vùng nước.'

Điều này có nghĩa là, có lẽ nếu được cảnh báo, cô sẽ lại bướng bỉnh như một đứa trẻ mà cố tình tìm đến dốc nước để chống đối. Mẹ chắc chắn đã âm thầm, lặng lẽ bảo vệ cô mà không hề tiết lộ sự thật.

'Ôi… Mẹ ơi.'

Làm sao mẹ có thể làm được điều đó?

Làm sao mẹ có thể…

Amber nhận ra rằng, nếu là bản thân trong quá khứ, cô sẽ không thể hiểu thấu trọn vẹn những cảm xúc này.

Nhưng giờ đây, Amber có thể cảm nhận từng chút một cảm xúc của mẹ mình.

'Ngay cả việc hít thở lúc này cũng thấy đớn đau.'

Truyện liên quan

Lớp Học Cô Dâu Hoàn thành Hàn Quốc

Lớp Học Cô Dâu

Web Novel R19
Cập nhật: 6 giờ trước

Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...

85 80
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất Hoàn thành Hàn Quốc

Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất

Web Novel
Cập nhật: 6 ngày trước

Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".

51 462