Giáo Sư Thiên Tài Muốn Một Cuộc Sống Nhàn Hạ - Chương 138
“Chuyện đó là...”
“Sao nào? Bộ ngài không có tự tin à?”
“Ha ha. Sao tôi lại không có tự tin cho được? Nhưng mà, điều kiện chẳng phải quá đà lắm sao?”
Chỉ vì một cuộc bình chọn độ nổi tiếng ở lễ hội mà phải rời khỏi học viện.
Dù người đề xuất là tôi, nhưng điều kiện quả thực có phần thái quá.
Thế nhưng,
“Đừng làm màu làm mè nữa, nói thật ra đi. Chẳng phải ngài muốn tống cổ tôi khỏi học viện sao? Tôi cũng thế thôi. Cứ giải quyết sòng phẳng một lần ở lễ hội đi.”
Hắn nhếch gối mép lên.
“Đã nói vậy thì tôi chẳng có lý do gì để từ chối. Đừng có mà hối hận đấy.”
Sau khi hắn biến mất, lũ trẻ liền lao đến chỗ tôi.
“Thầy nghĩ cái gì vậy hả?! Cái đồ Rồng Chiến Van nhà thầy! Trong bao nhiêu người lại đi gây sự với đúng hắn! Đã vậy còn bình chọn độ nổi tiếng nữa? Giáo sư thua chắc rồi!”
“Hắn ta nổi tiếng đến thế cơ à?”
“Không phải dạng vừa đâu ạ. Dạo gần đây trên máy chủ Hòn Đá Triết Gia Ruby mới xuất hiện một bảng thông báo của người hâm mộ, trong chớp mắt số lượng thành viên đã gấp mười lần VanTLLC rồi.”
“T-Tôi đã chăm chỉ để lại bình luận ác ý rồi đấy nhé. Nói rằng Giáo sư Van mới là nhất.”
Xét việc hắn mới tới đây không lâu, đây quả là một thành tích đáng kinh ngạc.
Tất cả là nhờ vào khả năng ‘kích động’ của hắn.
Tam Hoàng tử Mikhail cũng tỏ ra nghiêm trọng.
“Vị Giáo sư Erich đó, dù không ở thủ đô nhưng từng được bầu làm nghị viên hội đồng thành phố ở một đô thị tỉnh lẻ. Dù thái độ không mấy dễ chịu, nhưng sự khôn khéo của hắn chắc chắn rất đáng nể. Thầy thấy sao về việc hủy bỏ cuộc cá cược này?”
“Không sao. Trái lại thế này càng tốt.”
“Ý thầy là sao?”
“Nếu dùng hắn làm vật tế thần, chúng ta có thể tận hưởng lễ hội một cách rực rỡ.”
“Vậy là thầy định lại chiến nhau à?”
“Không, tôi định giải quyết dứt điểm bằng lễ hội.”
Tôi lần lượt nhìn từng người trong cả ba.
“Libel, lúc nãy trò nói mình thiếu tự tin đúng không? Trò sợ người khác sẽ ghét mình sao?”
“…Vâng. Em là một tồn tại không mấy dễ chịu.”
“Catherine, trò lo rằng Công tước Alfonso sẽ giễu cợt diện mạo của trò tại lễ hội à?”
“…….”
“Còn về Phần hạ… Vâng, tôi hiểu hoàn cảnh của ngài.”
Tôi cất lời với giọng điệu đày đặn đầy quả quyết.
“Điện hạ cũng vậy, hãy tin tưởng ở tôi và đừng lo lắng, mọi người. Sự tỏa sáng của tôi sẽ dẫn dắt tất cả tới con đường sáng thế, và cả ba người sẽ được tận hưởng một kỳ lễ hội tuyệt vời nhất từ trước đến nay.”
Đúng vậy.
Tôi chấp nhận lời đề nghị không chỉ đơn thuần là để tống cổ hắn đi.
Tôi muốn giúp ba người đang rầu rĩ này được tận hưởng lễ hội trọn vẹn.
Đồng thời tiện tay dọn dẹp luôn lũ gián điệp của Tam Ác.
* * *
Màn đối đầu ở lễ hội giữa Van và Erich nhanh chóng lan truyền thành một tin đồn.
“Cậu xem Bảng Gương chưa? Tin chấn động luôn nhé. Giáo sư Van và Giáo sư Erich sắp có một trận quyết đấu ở lễ hội đấy! Đúng là Rồng Chiến Van có khác! Không biết ai sẽ thắng nhỉ?”
“Thôi đi, đừng có nói suông nữa, cá cược đi xem nào. Lại là vụ cá cược bình chọn độ nổi tiếng ở lễ hội thường niên thôi. Tớ đặt 10 pena cho Giáo sư Erich!”
“Giáo sư Erich trông ngầu hơn hẳn mà. Nói sao nhỉ? Nếu Giáo sư Van chỉ toàn khoe khoang và phô trương, thì Giáo sư Erich lại mang đúng phong thái người trưởng thành siêu cool?”
“Tớ nữa, đặt cho Giáo sư Erich!!”
“Tớ sẽ cược cho Giáo sư Van Huyền Thoại. Sự phô trương của Giáo sư Van trông cũng dể thương đấy chứ. Biết đâu thầy ấy lại nhận được lượng phiếu bầu kinh ngạc thì sao.”
Học viện vốn là một cái ổ buôn chuyện.
Một cuộc đối đầu với đủ loại chủ đề vốn chẳng có gì lạ lẫm.
Xét việc Van luôn là tâm điểm của sự chú ý và Erich là người nổi bật nhất trong số các giáo sư mới, ai nấy đều tỏ ra hứng thú.
“Nhưng mà suy cho cùng, chẳng phải đây sẽ là một chiến thắng áp đảo cho Giáo sư Erich sao?”
“Đừng có coi thường sự nổi bật của Giáo sư Van Đáng Yêu đấy. Muốn bị cái tên thành viên Van-Club u ám đó khủng bố à?”
“Đành rằng Giáo sư Van giờ đã được công nhận. Nhưng vấn đề không phải ở đó, lễ hội là dành cho học sinh cơ mà. Nhưng về phía Giáo sư Van, dàn học sinh thì….”
Những kẻ đang rôm rả chợt im bặt.
Catherine, Libel, Mikhail.
Họ là những kẻ đứng ngoài lề đáng sợ nhất được Ruby công nhận.
“Catherine làm tớ sợ chết đi được. Cảm giác chỉ cần chạm mắt thôi là ăn đấm ngay.”
“Libel còn đáng sợ hơn. Cảm giác cậu ta sẽ nguyền rủa sau lưng mình một cách nổi da gà.”
Libel vốn nổi tiếng là kẻ chuyên chọc phá số một trên Bảng Gương.
“Bề ngoài thì Tam Hoàng tử Mikhail trông có vẻ ổn, nhưng mà, ừ thì…”
Mikhail là nhân vật chính cùng với lời tiên tri rằng ngài ấy sẽ nhuộm máu toàn bộ hoàng gia, Ma Kiếm.
Cậu ta là nhân vật số một cần phải tránh xa.
“Ngược lại, những học sinh giúp đỡ Giáo sư Erich lại được biết đến là Ngũ Long của Ruby, Xích Ngũ Long.”
Điều này đề cập đến năm học sinh nhóm đầu của khóa mới.
Để tham khảo, các học viện khác cũng có Ngũ Long của riêng mình, được đặt tên theo màu sắc của học viện. Ruby có Xích Ngũ Long, Sapphire có Lam Ngũ Long, và cứ thế.
Không chỉ dựa vào thực lực; xuất thân, tính cách và các mối quan hệ xã giao cũng được tính đến trong nhóm tự phong này, thế nên Libel và Catherine còn chẳng có tên trong danh sách.
“Xem ra đây không phải là một trận đấu công bằng rồi.”
“Nhưng tớ vẫn muốn đến xem Giáo sư Van. Chỉ riêng cái khí chất kỳ lạ của thầy ấy thôi nghe chừng đã thấy vui rồi.”
“Cậu nghĩ nếu tụi mình xin chụp ảnh chung thì thầy ấy có đồng ý không?”
“Nếu ngươi muốn, ta sẽ ban cho bức ảnh của ngươi sự vĩ đại tỏa sáng của ta, hoặc đại loại thế đúng không?”
So với trước đây, rõ ràng qua những cuộc trò chuyện này, sự thiện cảm của học sinh dành cho Van đã tăng lên đáng kể.
Dù vậy, ai cũng nghĩ rằng phía Erich sẽ giành chiến thắng trong cuộc đối đầu lễ hội lần này.
“Ha ha! Kẻ thua cuộc trong màn đối đầu ở lễ hội sẽ phải rời khỏi học viện sao? Làm tốt lắm, Giáo sư Erich.”
Công tước Volman cười lên đầy khoái chí.
“Nếu ngài thực sự tống cổ được cái tên Van đó đi, tôi sẽ lập tức bổ nhiệm ngài làm giáo sư chính thức, không, là giáo sư thực thụ luôn.”
"Cảm ơn. Tôi rất mong chờ tin tốt. Giờ thì xin phép, tôi phải đi dùng bữa tối cùng các vị tân giáo sư."
"Đừng bận tâm về chi phí bữa ăn, cứ chi tiêu thoải mái!"
Dù nói là bữa tối cùng các tân giáo sư, nhưng thực chất đó lại là cuộc gặp mặt của những kẻ gián điệp thuộc Tam Đại Tà Ác.
Những kẻ do Hắc Tháp và Giáo Hội phái đến đã chực chờ sẵn trong một căn phòng tại quán rượu.
"Chúng tôi nghe tin rồi. Van chính là chướng ngại lớn nhất trong kế hoạch. Chúng tôi cũng sẽ hỗ trợ một tay."
"Không cần nhúng tay vào."
"Cái gì?"
"Xử lý Van là chuyện một mình tôi có thể làm được. Đừng có mơ chen ngang vào."
"!!"
Vốn dĩ Tam Đại Tà Ác chưa từng có mối quan hệ êm đẹp.
Dù giả vờ hợp tác vì mục tiêu chung là chi phối Ruby, nhưng trên thực tế bọn họ chỉ là đối thủ cạnh tranh của nhau.
"Đặc biệt là đừng dại dột giở trò bằng ma thuật đen hay sức mạnh của Giáo Hội. Sẽ bị phát hiện ngay lập tức đấy. Một mình tôi là quá đủ để đối phó với kẻ tên Van đó rồi."
Những giáo sư gián điệp còn lại xù lông nhím nhưng chẳng thể vặn lại.
Lời tuyên bố của Erich không phải là sự tự mãn rỗng tuếch.
Năng lực 'kích động' của hắn đến cả Vực Thẳm cũng phải công nhận, vốn chuyên dùng cho những cuộc cạnh tranh thế này.
Đặc biệt là trong một cuộc thi bình chọn độ ưa thích.
Van về cơ bản đã đưa ra một lời thách thức mà bản thân chẳng thể nào thắng nổi.
Cậu ta thảm bại là điều đã được định sẵn.
* * *
Trong khi đó, vào lúc ấy, tôi lại đang.
'Erich. Hắn chắc hẳn đang vênh váo tự mãn, tưởng rằng chiến thắng đã nằm chắc trong tay.'
Thong thả nhấp từng ngụm cà phê, tôi đoán định tâm tư của đối thủ.
"Sao thầy lại thản nhiên thế? Thầy sắp sửa bị sa thải sau lễ hội rồi đấy."
Một giọng nói cộc lốc vang lên.
Đó là Yulia, người đã lâu rồi tôi không gặp.
Vốn là một học sinh ở vị trí phản diện tại Ruby.
"Tình hình hiện tại thì thầy làm gì có cửa thắng chứ?"
Giọng điệu của cô nàng nghe như thể đang đe dọa.
"Trò tức giận vì tôi không ngỏ lời mời trò tham gia lễ hội sao?"
"Phải, tôi tức đấy! Tại sao thầy lại chẳng hề nhắc tới chuyện đó với tôi chứ? Nghe này, vẫn chưa muộn đâu, mau ngỏ lời với tôi ngay đi."
Yulia cũng là một trong Ngũ Đại Long của Ruby.
Nhân tiện thì Wilhelm, đứa con của Biên Cảnh Công Hải Bắc được biết đến với biệt danh Van Rác Bưởi Đệ Nhị, cũng được coi là một trong Ngũ Đại Long.
Phải chăng là nhờ sự cải tà quy chính dưới tay tôi mà cậu ta mới đạt điểm số cao đến vậy?
Cả hai người họ đều đã đồng ý tham gia lễ hội cùng Giáo sư Erich.
'Không chỉ có hai người bọn họ. Theren, kẻ đứng đầu giới thượng lưu Ruby, cũng đã gia nhập phe Erich.'
À, Theren đã trở lại với trạng thái học sinh gương mẫu như trước đây.
'Không, có lẽ hắn vẫn chưa hoàn toàn trở lại bình thường.'
Tôi hồi tưởng lại cuộc trò chuyện giữa chúng tôi sau khi trở về Ruby.
Trò nói là sẽ làm gian hàng sự kiện cùng Catherine, Libel và Tam Hoàng tử điện hạ đúng không?
Vâng.
…Tôi hiểu rồi.
??
Tại sao thầy lại không ngỏ lời với tôi? Dù sao đợt ở Amethyst chúng ta cũng đã ở cùng nhau mà.
Ngay khoảnh khắc đó, trong một thoáng chốc.
Tôi đã nhìn thấy một tia sáng u tối xẹt qua trong mắt hắn.
Dù nó biến mất nhanh tới mức tưởng chừng như là ảo giác.
Ha ha. Tôi giỡn chút thôi. Dù sao chúng ta cũng đâu có thân thiết gì cho lắm.
Đúng vậy thật.
……
Vì thực sự không thân thiết nên tôi chỉ đơn giản gật đầu.
Vậy nên, thoáng u uất tôi nhìn thấy lại lần nữa chỉ là ảo giác thôi, đúng không?
'Theren chẳng có lý do gì để dành sự hứng thú cho mình cả, đúng chứ?'
Dù hắn có hơi dính chấu vì sập bẫy của mình lần này, nhưng cũng chỉ có thế thôi.
'Sự quan tâm của Theren luôn dành cho những tồn tại nguy hiểm, nên không thể nào là mình được, đúng không?'
Dù sao thì sau cuộc trò chuyện đó, Theren đã quay lưng đi và quyết định tham gia lễ hội cùng Erich.
"Thầy đang làm gì đấy? Vẫn chưa muộn đâu thầy biết không? Ôi, lòng tự trọng của Yulia này tổn thương nghiêm trọng rồi đấy. Nhưng vì thầy là trường hợp đặc biệt, tôi sẽ cho thầy thêm một cơ hội nữa. Nào, từ từ nhắc lại theo tôi, 'Yulia tỏa sáng như vầng trăng ơi, em có muốn tham gia lễ hội cùng tôi không?'"
"Tôi từ chối."
"A, tại sao chứ? Tôi đã bảo chỉ cần thầy ngỏ lời là tôi sẽ nghe rồi mà."
"Yulia này, người mà trò nên giúp đỡ trong lễ hội không phải là tôi, mà là Giáo sư Erich đấy."
"Thầy lại đang tính toán trò gì đấy?"
Đúng chất phản diện Yulia.
Cô nàng ngay lập tức đánh hơi thấy tôi đang ấp ủ dự định gì đó.
"Trò nghĩ cơ hội chiến thắng của tôi là bao nhiêu?"
"Bình thường thì là 100%. Thầy không phải kiểu giáo sư sẽ chịu thua trước một kẻ lừa đảo. Nhưng bây giờ thì tôi không chắc."
Yulia khoanh tay lại.
"Tôi có linh cảm chẳng lành. Tôi nghĩ thầy sẽ thua mất."
Cô ấy nói đúng.
Với tình hình hiện tại, tôi sẽ thua.
Dù tôi có cố gắng thế nào đi nữa thì kết quả vẫn vậy.
Chẳng có cách nào đánh bại một kẻ kích động của Vực Thẳm trong một cuộc 'bình chọn độ ưa thích' cả.
"Cậu là người đề nghị giải quyết chuyện này bằng cách bỏ phiếu bình chọn, tại sao chứ? Tự đào huyệt mả cho mình… lẽ nào?"
Như tôi từng nhắc trước đây, vị trí ban đầu của Yulia vốn là một phản diện.
Một bậc thầy về phỉ báng và thao túng sau bức rèm sân khấu.
Cô ấy lại một lần nữa đoán ra ý đồ thực sự của tôi.
"Đây là cái bẫy cậu giăng ra đúng không? Để tống cổ Giáo sư Erich đi?"
Tôi khẽ gật đầu.
"Có một việc cô cần phải làm giúp tôi."
"Thỉnh cầu sao?"
"Đúng vậy, một sự giúp đỡ. Yulia rực rỡ như ánh mặt trời, cô sẽ chấp thuận lời thỉnh cầu của tôi chứ?"
"…Chỉ là trò đùa thôi, nhưng nhỡ đâu tôi lại coi là thật thì sao!"
Yulia đỏ mặt vì ngượng ngùng, không biết phải làm sao.
"Tôi còn có thể nói nhiều hơn nữa. Yulia, viên kim cương của Học viện Ruby. Đứng đầu trong ngũ lăng hỏa hạm Yulia, còn xưng tụng nào hợp gu cô nữa không?"
"Thôi, dừng lại đi! Tôi chịu thua rồi. Vậy, cô muốn nhờ việc gì?"
Tôi đảo mắt nhìn quanh trước khi lên tiếng.
Và rồi.
"…Cậu nghiêm túc đấy à?"
"Sao thế? Không phải là việc cô có thể làm sao?"
"Làm thì được, nhưng mà…"
Yulia thốt lên với gương mặt tái nhợt.
"Đây là tội ác đấy!"
Một công việc nằm trọn trong tập kỹ năng của nữ phản diện Yulia.
Lẽ đương nhiên, đó là một hành vi phản diện.
'Lý do hiện tại khó đối phó với Tam Ác là vì họ không làm bất kỳ hành vi tàn ác nào mà đang thực hiện khá tròn vai giáo sư.'
Vậy thì, giải pháp của tôi rất đơn giản.
Lần này, tôi sẽ dùng chính những hành vi phản diện để loại bỏ Tam Ác.
* * *
Tôi cần phải chuẩn bị nhiều hơn nữa.
Sự giúp đỡ bổ sung là điều cần thiết.
Nhưng tôi phải thật cẩn trọng.
Những gì tôi định làm lần này có chút khác biệt so với các chiến lược trước đây.
Đó là một hành vi tàn ác thực sự, nên tôi không thể tùy tiện nhờ vả bất kỳ ai.
Tôi phải tìm kiếm sự trợ giúp từ một phản diện, giống như Yulia.
Vừa hay, lại có một người.
"Cậu nói muốn gặp tôi sao?"
Một gương mặt nghiêm nghị.
Một uy áp mạnh mẽ.
Đó là Stefan Grossman, tân trưởng khoa ma pháp.
Một kẻ lừa đảo.
Một phản diện hàng thật giá thật, ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với phản diện tập sự Yulia.
Tôi phải biến hắn thành nô lệ của mình… không, một quân cờ hợp tác.
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn
Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.