Giáo Sư Thiên Tài Muốn Một Cuộc Sống Nhàn Hạ - Chương 153

“…….”

Khuôn mặt Mikhail sa sầm lại sau khi chia tay Van.

Cậu cũng tự hiểu rõ điều đó.

Tình cảnh xung quanh cậu chẳng hề bình thường chút nào.

Một thảm họa nào đó sắp sửa ập đến.

‘Nhưng mình có thể làm được gì cơ chứ?’

Mikhail cay đắng nghĩ thầm.

Thân phận cậu chẳng khác nào kẻ tử tù, không biết khi nào cổ mình sẽ bị chém đứt.

Vận mệnh còn lại của Mikhail hoàn toàn phụ thuộc vào việc những kẻ nắm giữ mạng sống của cậu khi nào sẽ xuống tay.

Đấu tranh để sinh tồn ư?

Khi cả thế giới đều muốn cậu chết, cậu có thể làm được gì?

‘Tại sao Vệ Thần lại ban cho mình lời sấm truyền ấy? Mình chưa từng thèm khát ngai vàng.’

Chính vào khoảnh khắc ấy, Mikhail siết chặt nắm đấm.

“Thần xin diện kiến Hoàng tử Mikhail, Tam Hoàng tử điện hạ.”

“!!”

Sắc mặt Mikhail tái nhợt.

Là Công tước Huam!

Kẻ mà cậu khiếp sợ nhất.

“…Rất vui được gặp ngài, Chú. Xin ngài cứ tự nhiên.”

“Phải rồi, chúng ta vừa gặp nhau ở lễ hội học viện cách đây không lâu nhỉ? Dù chưa kịp trò chuyện. Dạo này cháu vẫn khỏe chứ?”

“Nhờ ơn ngài. Cảm ơn chú đã quan tâm.”

Một cuộc trò chuyện thân tình.

Trái tim Mikhail đập liên hồi dữ dội.

Không phải vì cuộc trò chuyện của họ là giả dối.

Trên thực tế, hai người rất thân thiết.

Trong khi những kẻ khác coi Mikhail như mầm bệnh cần tránh xa, Công tước Huam lại thực sự đối xử với cậu như một ‘đứa cháu’.

Thế nhưng, Mikhail lại sợ Công tước Huam nhất.

Thậm chí còn sợ hơn cả Hoàng đế, người luôn chán ghét và đè nén cậu.

Tất cả là vì ánh mắt Công tước Huam nhìn cậu.

Thương hại.

Mới đầu, cậu không hiểu ý nghĩa của nó.

Giờ thì cậu đã hiểu.

Công tước Huam thương hại cậu, kẻ mang định mệnh phải chết dù chẳng làm gì sai.

Và vượt lên trên cả điều đó.

Tội lỗi.

‘Công tước Huam đang lên kế hoạch sát hại mình vào một ngày nào đó.’

Công tước Huam không phải một kẻ ác đại gian đại ác.

Thời thơ ấu của cậu, khi chẳng ai chịu lại gần, ông là người duy nhất nắm lấy tay cậu, thậm chí còn cõng cậu trên lưng.

Chính vì vậy mà điều đó lại càng đáng sợ hơn.

Lưỡi gươm của ông sẽ nặng nề hơn bất kỳ kẻ phản diện nào.

“Cháu cũng mong chú vẫn khỏe. Ở học viện, cháu…”

“Có vẻ khó mà trò chuyện lâu được vì lịch trình bận rộn rồi. Cháu bảo trọng nhé.”

Công tước Huam, người thường ngày vẫn hay khơi gợi đủ chuyện phiếm để làm phiền Mikhail, hôm nay lại khác hẳn.

Tim Mikhail chùng xuống.

Trong mắt Công tước Huam vẫn không một tia địch ý.

Chỉ có sự trĩu nặng. Trĩu nặng đến vô tận.

‘…Vậy là, rốt cuộc ông ta đã quyết định ra tay với mình.’

Nhìn vào hoàn cảnh, cậu cũng đã đoán được phần nào.

Một luồng dâng trào cuộn lên từ sâu trong lồng ngực Mikhail.

“Chú à, chú không biết sao? Cháu… cháu chưa bao giờ khao khát ngai vàng.”

“Mikhail.”

“Nếu chú chịu buông tha cho cháu, cháu sẽ không gây bất kỳ tổn hại nào cho đế quốc và sẽ sống thật lặng lẽ…!”

Sự thương hại trong mắt Công tước Huam càng thêm sâu sắc.

Với nét mặt chua chát, ông lại xướng lên một chủ đề lạnh lẽo hơn bất kỳ lời lẽ nào.

“Tha cho cháu thì có ích lợi gì cho đế quốc?”

“!!”

“Cháu có giữ im lặng hay không không phải là vấn đề. Ngay từ đầu cháu đã chẳng làm gì sai cả. Chỉ là sự tồn tại của cháu chính là mối họa cho đế quốc.”

Mọi sức lực như rút cạn khỏi người cậu.

Cậu chẳng nhớ nổi làm cách nào mình quay về được học viện.

Cậu thẫn thờ theo dõi diễn biến của buổi hội thảo.

May mắn thay, với tư cách chủ tọa, cậu không có nhiều điều phải bận tâm.

Tuy nhiên, Mikhail nhận ra mình không ở vào vị thế có thể an tâm.

Một giáo sư triết học danh tiếng từ Khoa Nhân văn của Học viện Peridot đã đề xuất chủ đề này.

“Chủ đề chúng ta hướng tới thảo luận lần này là ‘Cách đối xử với những kẻ sinh ra đã mang Huyết Định Mệnh’.”

“!!”

Mọi người đều xôn xao kinh ngạc.

Có những đứa trẻ sinh ra đã mang lời nguyền của quỷ dữ hoặc chịu sự ảnh hưởng độc hại của các vì sao.

Những đứa trẻ như vậy rất có khả năng sẽ gây ra đại họa về sau.

Cách đối xử với những cá nhân này từ lâu đã là chủ đề tranh luận kéo dài trong giới triết học.

‘Chúng đang nhắm vào mình bằng chủ đề này.’

Mikhail nuốt xuống một tiếng cười chua chát.

Dù sao thì xét trên diện rộng, hắn cũng được sinh ra với một số phận tương tự.

‘Chúng đang cố tạo dựng dư luận trước để mình bắt buộc phải bị loại bỏ.’

Từng chút một, chúng sụp đổ mặt đất dưới chân ngươi, cuối cùng tròng vào cổ ngươi một thòng lọng không thể thoát ra.

Đó chính là cách thức của gia tộc Ecclesia.

Ngay sau đó, các học giả lao vào cuộc tranh luận nảy lửa.

Không ngoài dự đoán, lập luận về 'bản án tử hình nhân đạo' là ý kiến chiếm thế thượng phong.

Chính vào khoảnh khắc đó.

"Với tư cách là chủ tọa, ngài nghĩ gì về vấn đề này, Tam hoàng tử Mikhail?"

"!!"

"Ngài có tin rằng những kẻ sinh ra với huyết định có quyền được sống không? Dù sao thì, sống chỉ để mang lại những tai họa khiếp đảm. Nếu còn chút lương tâm nào, chẳng phải tự kết liễu đời mình mới là đúng đắn sao?"

Sắc mặt Mikhail xám ngoét như tro tàn.

Tên học giả đó về cơ bản là đang bảo Mikhail hãy tự sát đi.

May mắn thay, Mikhail quá quen thuộc với loại tình huống này.

‘Bác bỏ không phải là một ý hay. Dù mình có nói gì thì cũng chỉ phản tác dụng.’

Nước đi khôn khỏi nhất là hoàn toàn khuất phục.

Tỏ ra như thể bản thân hoàn toàn sai trái mà không biết mình đã làm sai điều gì, một sinh linh thảm hại lẽ ra không nên được sinh ra,

Từ đó van xin mạng sống dựa trên lòng nhân từ pha lẫn sự nhạo báng của chúng.

Hắn đã làm điều này vô số lần trước đây.

Nhưng rồi.

"!!"

Mikhail giật mình.

Van đang đứng ở phía sau.

Đây là hội trường của Hội thảo Khoa Nhân văn, không liên quan gì đến Van, người vốn là học viên đến từ Khoa Phép thuật.

‘Cậu ấy đến vì mình.’

Van không làm gì đặc biệt cả.

Cậu chỉ đứng đó, vai hơi khom xuống, với dáng vẻ khinh khỉnh thường ngày, lặng lẽ quan sát Mikhail.

Như thể để chống lưng cho hắn.

Những lời của Van hiện lên trong trí óc Mikhail.

Đừng quên. Hoàng tử không làm gì sai cả.

Van có biết không nhỉ?

Những lời nói đó đã an ủi hắn nhiều đến nhường nào.

Chính vì vậy.

Mikhail quyết định lấy hết sự dũng cảm mà bình thường hắn chẳng thể nào tưởng tượng nổi là mình có.

"Nói rằng những kẻ sẽ phạm tội trong tương lai thà tự sát còn hơn sao?"

"Đúng vậy."

"Vậy tại sao ngài không tự sát ngay bây giờ đi?"

"!!"

"Nếu chúng ta xét đến khả năng phạm tội trong tương lai, chẳng phải một kẻ tiếng xấu đồn xa, ngay cả ở Ruby cũng biết là chuyên nhận hối lộ của học viên như ngài, đang ở vào vị thế không mấy khả quan sao?"

"C-Cái gì?!"

Không chỉ vị giáo sư đặt câu hỏi, mà tất cả mọi người đều bàng hoàng.

Tuy nhiên, Mikhail không dừng lại ở đó.

Bởi vì đôi mắt của Van đang nói với hắn điều này.

Hãy tin tôi.

"Nếu theo logic của ngài, thì hơn 20% trẻ em sinh ra ở đế quốc sẽ cần phải bị tống vào tù từ trước, dựa trên tỷ lệ người ta phạm các tội lớn nhỏ trong suốt cuộc đời. Tôi e rằng một số lượng không nhỏ con cái của chính các vị giáo sư có mặt ở đây cũng cần bị giam giữ trước. Nếu cha mẹ đã mục thối, thì e là con cái khó mà lớn lên thành người chính trực được."

"Á-Á?!"

"Tam hoàng tử mất trí rồi!"

"Hắn đang bộc lộ bản chất tà ác thật sự của mình!!"

Hội trường bùng nổ trong sự hỗn loạn.

Các báo cáo ngay lập tức được gửi lên cấp cao của hoàng gia, và một quyết định đã được đưa ra.

Hắn bị lệnh giam giữ vì là kẻ nắm giữ tư tưởng nguy hiểm.

Lạch cạch.

Một hiệp sĩ khóa chặt chiếc còng tay quanh cổ tay Mikhail.

Hối hận tràn về quá muộn màng, nhưng ngay sau đó trái tim hắn lại bình tĩnh trở lại.

Bởi vì Van vẫn đang nhìn hắn.

Như muốn nói rằng, đừng lo lắng.

Và rồi, không dừng lại ở đó, Van đưa tay lên tạo một tư thế tao nhã về phía Mikhail và giơ ngón tay cái lên.

Một dấu hiệu của 'làm tốt lắm.'

Một cái giơ ngón tay cái.

Mikhail mang một nét mặt ngơ ngác.

‘…Sao cái giơ ngón tay cái của cậu ta lại có thể uy nghi đến thế chứ?’

Giữa sự nghiêm trọng của tình thế, Mikhail không thể ngăn mình mỉm cười trước cái giơ ngón tay cái ngập tràn phong thái kiêu ngạo của Hắc Yêm Long, thứ trông như thể ngầu nhất trên đời.

Mikhail lén lút đáp lại cử chỉ đó, và thế là hai người bạn trao cho nhau những cái giơ ngón tay cái.

Không một ai khác nhận ra vào khoảnh khắc đó.

Đó là tín hiệu đánh dấu sự khởi đầu của một cuộc phản công.

* * *

Tôi thở dài khi nhìn Mikhail bị lôi đi.

‘May mắn thay, mọi chuyện đã diễn ra tốt đẹp.’

Vốn dĩ, tình tiết 'Ma Sword Gãy' không nên diễn ra theo cách này.

Câu trả lời nằm ở việc làm chính xác những gì Mikhail đã định làm: hạ thấp bản thân hết mức có thể và tìm kiếm sự đồng cảm cùng lòng thương hại từ kẻ khác.

Thế nhưng, với sự can thiệp của Công tước Huam, cách đó sẽ không còn tác dụng.

‘Mình cần phải làm cho chuyện này rùm xóm nhất có thể.’

Thực tế, thứ hỗn loạn như vậy chẳng hề có lợi cho Mikhail.

Nó sẽ cho họ cớ để nhắm vào Mikhail.

Tuy nhiên, nếu lật ngược lại tình thế, câu chuyện sẽ hoàn toàn khác.

Tôi lập tức bắt tay vào ‘công việc’.

Tôi cần tìm một quân cờ… không, một đồng minh sẽ hành động theo ý muốn của mình.

Quân cờ đầu tiên tôi chiêu mộ là anh Ron.

“…Chú bảo anh làm việc đó thật sao? Chú nghiêm túc đấy à?”

“Có vấn đề gì sao? Với thực lực của anh, việc này đâu có gì khó khăn, đúng không?”

“Hả, rõ ràng vấn đề không nằm ở đó mà? Anh làm sao có thể…”

“Anh sợ Phụ vương sao?”

“!!”

Sắc mặt Ron cứng đờ.

“Chú…”

“Em xin hỏi thẳng. Tại sao anh nghĩ Phụ vương lại ưu ái chọn Mariam làm người thừa kế thay vì anh?”

Người ta bảo Ron bị gạt ra ngoài vì đã đứng sai phe. Mariam về phe Mikhail, còn Ron lại theo Nhị Hoàng tử.

Nhưng sự thật không phải như vậy.

“Đó là vì thái độ nhút nhát của anh đấy.”

“!!”

“Mặt nạ của nhà Ecclesia đòi hỏi người ta phải biết cắn trả lại ngay cả Phụ vương nếu cần thiết. Nếu anh cứ tiếp tục chọn giải pháp an toàn, trái tim Phụ vương sẽ chỉ ngày càng xa rời anh mà thôi.”

Ron im lặng.

Thật mỉa mai làm sao.

Mariam căm ghét Phụ vương. Vì vậy, cô ta không ngần ngại thể hiện sự chống đối với người.

Ron thì ngược lại.

Ron kính trọng Phụ vương. Anh ta tuân theo mọi mệnh lệnh của Phụ vương mà không chút nghi ngờ, bất kể đó là gì.

Ở một gia tộc khác, anh ta có lẽ đã là hình mẫu lý tưởng của một người con trai công tước, nhưng thật không may, thứ mà gia chủ Ecclesia đòi hỏi lại là một trái tim tàn độc.

“Anh không giận sao, anh trai? Sau khi bị lợi dụng đến kiệt sức, bây giờ họ lại dự định giao lại vị trí gia chủ cho chị gái.”

“…Chú đứng về phe ai?”

“Đương nhiên là em đứng về phe của cả hai người rồi. Chẳng phải cả hai đều là anh chị em của em sao?”

Tôi nhếch môi cười.

“Hay là anh và chị bắt tay nhau thật hòa thuận rồi cho Phụ vương một cú sốc lớn đi?”

Ron nhìn tôi như thể tôi là kẻ điên.

Nhưng anh ta không từ chối ý tưởng đó.

Anh ta nói sẽ suy nghĩ thêm, nhưng có vẻ đã bị thuyết phục hơn một nửa.

‘Nếu Ron công khai chống lại Phụ vương, điều đó có thể làm giảm khả năng anh ta gây rắc rối trong tương lai.’

Tôi gặp ứng viên cho quân cờ thứ hai.

Lần này là một đối thủ vô cùng sừng sỏ.

Ma Não.

Đúng vậy, chính là ‘Ma Não’ đó.

Không đùa đâu, là thật đấy.

“Có chuyện gì vậy, anh trai?”

“Anh chỉ muốn uống cà phê với em sau một thời gian dài thôi. Anh nghe nói gần đây em có đến thăm khi anh bị ốm. Em chắc hẳn đang bận rộn với việc học, cảm ơn em nhé.”

Nói thêm cho rõ context, Leona, giống như 16 nhân vật chính khác, là học sinh năm nhất tại học viện.

Cô ấy là học sinh top đầu của toàn bộ Học viện Sapphire.

“Chẳng có gì đâu ạ. Việc học thì có là gì so với ‘gia đình’ cơ chứ? Dĩ nhiên là em phải đến rồi. Em rất mừng vì trông anh đã khá hơn. Em đã lo lắng lắm đấy.”

Leona đáp lại với khuôn mặt thản nhiên.

Một câu trả lời vô cùng bình thường.

Đúng chất một trong những nhân vật chính thuộc dạng phản diện tồi tệ nhất, cùng với Đồ Tể, tôi cảm thấy việc này sẽ không hề dễ dàng.

Nhưng ngay lúc đó.

“Em sẽ hợp tác.”

“Hả?”

“Chẳng phải anh đang định nhờ em một việc sao? Em sẽ giúp anh.”

Tôi hoàn toàn ngỡ ngàng.

Leona đang mỉm cười.

Một nụ cười rạng rỡ, khác hẳn với vẻ mặt điềm nhiên thường ngày.

Áp đảo đến rợn người.

“Anh Van đã luôn tốt với em từ khi còn nhỏ. Em muốn giúp anh.”

Đó là nụ cười tựa như đóa hoa của quỷ dữ.

Truyện liên quan

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo Hoàn thành Nhật Bản

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo

Web Novel Yu Yu
Cập nhật: 1 ngày trước

Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...

813 2.2k
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ Hoàn thành Hàn Quốc

Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ

Web Novel 21+
Cập nhật: 5 ngày trước

Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...

278 1.7k
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không! Hoàn thành Hàn Quốc

Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!

Web Novel 18+
Cập nhật: 5 ngày trước

Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...

374 1.7k
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn Hoàn thành Hàn Quốc

Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn

Web Novel
Cập nhật: 4 ngày trước

Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...

181 1.4k
Mồi Săn (Lee Seohan) Hoàn thành Hàn Quốc

Mồi Săn (Lee Seohan)

Web Novel Lee Seohan
Cập nhật: 4 ngày trước

Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.

204 1.4k
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi Hoàn thành Hàn Quốc

Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi

Web Novel 18+
Cập nhật: 2 giờ trước

Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.

313 1.3k